Hành động điên cuồng vét sạch nhiệm vụ của đệ tử Thần Kiếm Phong đã triệt để chọc giận đệ tử các phong khác. Không ít người rủ nhau kéo lên Chấp Pháp Đường để cáo trạng. Đồng thời, trong nội bộ Thần Kiếm Phong, phong trào "ra ngoài lịch luyện" ngày càng dâng cao, sóng sau xô sóng trước. Đi đến đâu cũng thấy đệ tử gào thét đòi ra ngoài rèn luyện, học tập Kim Mẫn sư tỷ.
Hô hào thì to tát là thế, nhưng mỗi khi đến giờ cơm, số lượng đệ tử bu quanh nhà bếp cũng chẳng thấy giảm đi là bao, vẫn đông nghìn nghịt như cũ. Ban đầu Diệp Trường Thanh còn thấy khó hiểu. Không phải cả đám đều gào lên đòi đi lịch luyện sao, sao cuối cùng lại chẳng thấy ai đi vậy?
Mãi cho đến một lần vô tình nghe lỏm được cuộc trò chuyện của mấy tên đệ tử, Diệp Trường Thanh mới vỡ lẽ.
“Sư huynh, không phải mấy hôm trước huynh mới bảo với Trần sư huynh là muốn ra ngoài lịch luyện sao? Hôm qua Trần sư huynh đi rồi, sao huynh vẫn còn ở đây...?”
“Ta chưa từng có ý định đi đâu cả.”
“Hả? Nói vậy là huynh lừa Trần sư huynh sao?”
“Các đệ nghĩ cái trò lịch luyện sinh tử, trải qua đại khủng bố để đột phá nhanh chóng như Kim Mẫn sư tỷ là chuyện dễ xơi chắc? Đó là trò chơi trên lưỡi đao đấy! Sẩy chân một cái là đi chầu ông bà luôn. Mất mạng rồi thì đừng nói là ăn cơm, đến cứt cũng không có mà ăn đâu!”
Thần Kiếm Phong đông đệ tử như vậy, tự nhiên không thể ai cũng có quyết tâm và gan dạ như Kim Mẫn. Dù sao cách làm của nàng quá mức mạo hiểm. Cho nên tính đi tính lại, số đệ tử thực sự dám xách mông ra ngoài lịch luyện chẳng có bao nhiêu.
Thế nhưng... nghe vị sư huynh kia nói vậy, mấy tên đệ tử sắc mặt phức tạp hỏi: “Nhưng nếu sư huynh chưa từng định đi, sao lại còn ra sức cổ vũ, ủng hộ Trần sư huynh đi làm gì?”
“Mấy đứa ngốc này! Những kẻ cạnh tranh như Trần sư huynh đương nhiên là càng ít càng tốt! Hắn không đi thì ta lấy đâu ra cơm mà ăn? Các đệ không thấy mấy ngày nay áp lực cạnh tranh giảm đi đáng kể sao?”
Lời này vừa ra, mấy tên đệ tử gật gù như giã tỏi. Mà cảnh tượng này ở Thần Kiếm Phong không hề hiếm. Đối với những đệ tử thực sự quyết tâm ra ngoài, đám sư huynh đệ ở lại luôn tỏ ra ủng hộ nhiệt tình, ra sức cổ vũ, thậm chí không tiếc tặng đan dược, bùa chú bảo mệnh. Dùng đủ mọi lời đường mật để lừa bọn họ ra ngoài.
Ban đầu Diệp Trường Thanh còn tưởng đây là tình đồng môn thắm thiết, lo lắng cho an nguy của nhau. Nhưng giờ nhìn lại, mẹ kiếp, cái đám này tâm quá bẩn! Vì một miếng ăn mà thủ đoạn gì cũng dám xài!
Đương nhiên, quan tâm thì cũng có quan tâm thật, nếu không đã chẳng móc hầu bao tặng đan dược, bùa chú. Hơn nữa, Hồng Tôn cũng đã có biện pháp ứng phó. Đối với những đệ tử ra ngoài lịch luyện giống Kim Mẫn, lão đều phát cho một cái trận bàn truyền tống. Đây là loại trận pháp mang theo người, đã được liên kết sẵn với trận pháp chính của Đạo Nhất Tiên Tông. Một khi gặp nguy hiểm tính mạng, chỉ cần kích hoạt là có thể lập tức truyền tống về tông môn.
Có thể nói đây là bảo vật cứu mạng cực kỳ trân quý, giá cả không hề rẻ. Nghe đồn Hồng Tôn đã phải tự bỏ tiền túi, đích thân sang Vạn Trận Phong cò kè mặc cả với phong chủ bên đó mới mua được. Tuy có trận bàn cũng không đảm bảo an toàn 100%, lỡ xui xẻo đụng phải Yêu Vương thì chưa kịp kích hoạt đã bay màu rồi. Nhưng dù sao, Hồng Tôn cũng đã dốc hết sức để bảo vệ an toàn cho đệ tử của mình.
Biết được tâm tư bẩn thỉu của đám đệ tử, sau giờ cơm, Diệp Trường Thanh nằm ườn trên ghế, khuôn mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ. Chỉ vì một bữa cơm mà đám đệ tử này diễn đủ 36 kế, thủ đoạn cái sau còn bẩn hơn cái trước.
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ vớ vẩn, hắn mở giao diện hệ thống lên.
“Ký chủ: Diệp Trường Thanh.”
“Thân phận: Đạo Nhất Tông tạp dịch đệ tử.”
“Tu vi: Trùng Mạch cảnh tiểu thành (8.930 / 100.000)”
“Công pháp: Minh Tâm Quyết, viên mãn (10.000 / 10.000)”
“Thuật pháp: Ảnh Đao, viên mãn (10.000 / 10.000)”
“Thất Tinh Bộ, viên mãn (10.000 / 10.000)”
“Linh Bích, đại thành (18.635 / 30.000)”
“Danh vọng: Danh tiếng dần dần lộ ra.”
“Thiên phú: Trung phẩm thượng giai (306 / 70.000)”
“Căn cốt: Trung phẩm thượng giai (11.446 / 70.000)”
“Ngộ tính: Thượng phẩm trung giai (89.997 / 100.000)”
Tu vi lại đột phá một cảnh giới nhỏ, đạt tới Trùng Mạch cảnh tiểu thành. Thiên phú cũng thăng lên Trung phẩm thượng giai. Tốc độ tăng tiến khá ổn.
“Tính toán thời gian, cũng sắp đến lúc nhận nhiệm vụ tháng này rồi.” Hắn lẩm bẩm. Tháng trước vì quá kích động nên quên béng mất, lần này phải chú ý mới được.
Ngủ một giấc trưa sảng khoái, Diệp Trường Thanh vươn vai thức dậy, bắt đầu buổi tu luyện chiều.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thần Kiếm Phong, trong động phủ của Hồng Tôn. Hồng Tôn, Thanh Thạch và Nhị trưởng lão Thạch Tùng - người chủ quản Chấp Pháp Đường - đang ngồi đối diện nhau.
Nhìn Hồng Tôn, Thạch Tùng mang vẻ mặt vừa phẫn nộ vừa ủy khuất, gào lên: “Sư đệ! Thần Kiếm Phong của đệ rốt cuộc muốn làm cái gì? Đệ có biết chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chỗ ta đã nhận được bao nhiêu đơn cáo trạng không hả?”
“Cơ hồ đệ tử của tất cả các phong đều đâm đơn kiện!”
“Sư huynh cầu xin đệ được không? Thần Kiếm Phong các đệ làm ơn sống yên ổn một thời gian đi! Nếu không cái Chấp Pháp Đường của ta sắp biến thành cái chợ bán thức ăn mất rồi!”
Thạch Tùng thật sự sắp phát điên. Trước kia, Chấp Pháp Đường tuy không phải là nơi vắng vẻ nhất chủ phong, nhưng tuyệt đối là nơi đệ tử tránh xa như tránh tà. Ai cũng biết dính dáng đến Chấp Pháp Đường thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Thế nhưng dạo gần đây, mẹ kiếp, Chấp Pháp Đường của lão đông đúc nhộn nhịp chẳng kém gì Nhiệm Vụ Đường hay Đan Dược Đường!
Mỗi ngày người ra kẻ vào nườm nượp, từ sáng sớm tinh mơ đã có đệ tử đến gõ cửa cáo trạng. Mà đối tượng bị kiện, không ai khác ngoài Thần Kiếm Phong!
Vốn dĩ nhân sự của Chấp Pháp Đường đã neo người, sau một thời gian bị "khủng bố", từ trên xuống dưới sắp bị ép đến phát điên. Bởi vì theo quy củ của Đạo Nhất Tiên Tông, mỗi đệ tử đến cáo trạng đều phải được ghi chép tỉ mỉ đầu đuôi sự việc. Thế là đám chấp sự cứ phải ngồi cắm mặt vào bàn viết viết lách lách, đến thời gian tu luyện cũng chẳng có, thậm chí tối còn phải tăng ca.
Vấn đề là chuyện này dường như không có hồi kết! Việc hôm trước chưa giải quyết xong, hôm sau đã có người mới đến kiện tiếp. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, thậm chí đã có chấp sự chịu không nổi, nộp đơn xin chuyển công tác lên Thạch Tùng.
“Đường chủ, van cầu ngài điều ta khỏi Chấp Pháp Đường đi! Ta thật sự chịu hết nổi rồi!”
“Đường chủ, ta vừa mới phạm lỗi! Ta vừa đánh nhau với Lý sư huynh, tự biết tội không thể tha, xin Đường chủ trách phạt giáng chức ta đi!”
“Ta cũng vậy! Ta cũng đánh nhau, xin Đường chủ trách phạt!”
Thậm chí vì muốn thoát khỏi Chấp Pháp Đường, có chấp sự còn cố tình phạm lỗi để bị giáng chức. Chuyện này trong lịch sử Đạo Nhất Tiên Tông quả thực là chưa từng nghe thấy! Phải biết rằng, Chấp Pháp Đường luôn là nơi nhiều người mơ ước được vào. Nắm giữ hình phạt của một tông môn, thân phận địa vị khỏi phải bàn, đãi ngộ lại cực kỳ tốt. Nhưng bây giờ, đám thuộc hạ của Thạch Tùng lại coi nơi này như đầm rồng hang hổ. Mà ngọn nguồn của mọi chuyện, đều do cái tên Hồng Tôn đang ngồi trước mặt này!
Càng nói, Thạch Tùng càng thấy tủi thân, hốc mắt đỏ hoe...