Nguyên Liệu Chân Long Nhất Tộc Tới Rồi!
Đối mặt với lời đề nghị của Lý Chính Thanh, Tề Hùng khẽ lắc đầu, giọng điệu bình thản: “Không cần, sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi.”
Tề Hùng thừa hiểu, muốn đám Thánh Địa này công nhận tư cách của mình, dăm ba câu nói suông là không đủ, phải dùng nắm đấm để nói chuyện!
Dứt lời, Tề Hùng bùng nổ khí tức cấp bậc Đại Thánh, giọng nói lạnh nhạt vang vọng đất trời: “Không đi thì sao?”
Âm thanh cuồn cuộn như sấm rền, chẳng kém cạnh gì lời đe dọa vừa rồi. Nghe thấy lời này, sắc mặt đám người Bất Tử Thánh Địa lập tức lạnh lẽo, sát ý bùng lên trong mắt.
“Muốn chết!” Tên Đại Thánh vừa lên tiếng lúc nãy gầm lên, trực tiếp vung tay tung ra một chưởng.
Trên bầu trời, một cái quỷ trảo khổng lồ như ngọn núi đen ngòm, che khuất cả bầu trời, ầm ầm giáng xuống chiến hạm của Đạo Nhất Tông.
“Chỉ là Đại Thánh nhập môn mà cũng dám khiêu khích uy nghiêm của Thánh Địa? Nực cười!” Trong mắt tên Đại Thánh Bất Tử Thánh Địa, chút tu vi Đại Thánh nhập môn mà Tề Hùng vừa bộc lộ chẳng khác nào trò trẻ con.
Thế nhưng, ngay khi quỷ trảo khổng lồ sắp sửa nghiền nát chiến hạm, Giang Sơn từ bên trong khoang thuyền đột ngột xuất thủ. Tu vi Đại Thánh viên mãn bùng nổ, một chưởng đánh văng lên trời. Hai luồng sức mạnh va chạm nảy lửa giữa không trung, sau đó cùng nhau tan biến thành hư vô.
Đòn tấn công của Đại Thánh bị hóa giải dễ dàng, lần này đến lượt Bất Tử Thánh Địa kinh ngạc. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để bọn chúng thu liễm sự kiêu ngạo.
Rất nhanh, năm tôn Đại Thánh của Bất Tử Thánh Địa đồng loạt hiện thân trên bầu trời. Đám đệ tử và Thánh Giả cũng tràn ra boong tàu, ánh mắt bất thiện trừng trừng nhìn về phía Đạo Nhất Tông.
“Đạo Nhất Tông sao? Tưởng xưng bá được cái vùng khỉ ho cò gáy Đông Châu này là có tư cách chống lại Thánh Địa à?” Tên Đại Thánh cầm đầu lạnh lùng mỉa mai.
Ngay khi năm tên này vừa dứt lời, nhóm người Dư Mạt, Tề Hùng cũng lần lượt bước ra. Nhìn thấy trọn vẹn mười ba vị Đại Thánh của Đạo Nhất Tông xếp thành một hàng ngang, năm tôn Đại Thánh của Bất Tử Thánh Địa triệt để hóa đá.
Cái quái gì thế này? Đạo Nhất Tông đào đâu ra nhiều Đại Thánh thế? Không thể nào! Một tông môn ở vùng đất man di làm sao có thể bồi dưỡng ra ngần ấy Đại Thánh?
Không chỉ Bất Tử Thánh Địa, mà toàn bộ các thế lực đang hóng chuyện xung quanh cũng há hốc mồm. Dù các tông môn Đông Châu đã nghe phong phanh về sự lột xác của Đạo Nhất Tông, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi rùng mình. Mười ba vị Đại Thánh! Tông môn khác có được một vị đã là tổ tiên phù hộ rồi, đằng này người ta có hẳn mười ba vị!
Dư Mạt đứng ở vị trí trung tâm, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt kinh hãi của đám đông, nhàn nhạt nhìn năm tôn Đại Thánh của Bất Tử Thánh Địa: “Các ngươi không muốn rời đi sao?”
“Ngươi dám?!” Tên Đại Thánh Bất Tử Thánh Địa gầm lên, nhưng giọng điệu đã có phần chột dạ.
Dư Mạt nhếch mép, thong thả đáp: “Có gì mà không dám? Nơi này là Đông Châu.”
“Ngươi…”
Thực lực của Đạo Nhất Tông đã vượt xa sức tưởng tượng của Bất Tử Thánh Địa. Mười ba đánh năm, phần thắng bằng không! Dù trong lòng tức nghẹn họng, bọn chúng cuối cùng vẫn phải cắn răng nuốt cục tức này xuống, không nói một lời, xám xịt quay trở lại khoang thuyền. Lời đe dọa ngông cuồng lúc đầu giờ biến thành một trò hề không hơn không kém.
Nhìn thấy Bất Tử Thánh Địa phải cúi đầu, các thế lực có mặt tại hiện trường mang tâm trạng ngũ vị tạp trần. Nhất là cường giả của Bắc Châu, Tây Châu và Nam Châu, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy khó coi cực kỳ. Đạo Nhất Tông từ khi nào lại trở nên khủng bố như vậy?
“Đáng chết!” Mấy vị Phật Tổ của Phật Môn nghiến răng ken két. Nhưng hiện tại cho kẹo bọn họ cũng không dám trêu chọc Đạo Nhất Tông nữa. Khoản bồi thường cắt cổ lần trước đã khiến Phật Môn đau đến rỉ máu rồi.
Tuy nhiên, ai cũng hiểu đây mới chỉ là khúc dạo đầu. Vẫn còn các Thánh Địa khác của Trung Châu chưa xuất hiện.
“Cái gì? Nhịn sao?!” Trong khoang thuyền của Bất Tử Thánh Địa, năm tôn Đại Thánh nhận được chỉ thị từ tông môn, sắc mặt đen như đít nồi. Đối mặt với Đạo Nhất Tông, Thánh Địa lại chọn cách nhẫn nhịn, ngầm đồng ý chia sẻ Đế Mộ! Quyết định này khiến bọn chúng không thể nào nuốt trôi.
Nhưng câu trả lời của Thánh Địa rất thực tế: “Chẳng lẽ các ngươi muốn Lão Tổ đích thân lặn lội đến Đông Châu sao?”
Lời này vừa ra, năm tôn Đại Thánh lập tức xì hơi. Quả thực, với đội hình mười ba Đại Thánh của Đạo Nhất Tông, trừ phi Đại Đế đích thân giáng lâm, nếu không rất khó nhai xương bọn chúng. Trừ khi Bất Tử Thánh Địa dốc tám phần lực lượng Đại Thánh đến Đông Châu, nhưng điều đó là không tưởng. Dù không cam tâm, bọn chúng cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bất Tử Thánh Địa im hơi lặng tiếng, coi như đã chấp nhận sự thật. Nhưng bầu không khí vừa chùng xuống chưa được bao lâu lại lập tức căng như dây đàn khi Thánh Địa thứ hai của Trung Châu xuất hiện.
Thiên Long Thánh Địa! Đây là Thánh Địa của Yêu tộc, và khác với Giao Long nhất tộc ở Đông Hải, bọn chúng là Chân Long thuần chủng! Long tộc vốn dĩ cao ngạo, hành sự lại càng ngang ngược. Vừa xuất hiện, độ ngông cuồng của bọn chúng còn vượt xa Bất Tử Thánh Địa.
“Kẻ không liên quan, cút hết cho bổn tọa!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều trở nên quái dị. Lại thêm một đám Thánh Địa thích ra oai! Ánh mắt mọi người lại đồng loạt hướng về phía Đạo Nhất Tông.
Cùng lúc đó, trên mấy chiếc tinh không chiến hạm của Đạo Nhất Tông, từng ô cửa sổ nhỏ đồng loạt mở tung. Đám đệ tử thò đầu ra ngoài, vươn cổ nhìn chằm chằm về phía Thiên Long Thánh Địa.
“Thánh Địa của Yêu tộc à?”
“Nghe nói là Chân Long đấy!”
“Các huynh đệ, nói xem thịt Chân Long so với Giao Long Đông Hải thì mùi vị thế nào nhỉ?”
“Chậc, đệ nói thế làm ta cũng muốn nếm thử xem sao.”
“Chuẩn cmnr! Nghe đồn Giao Long huyết mạch tạp nham, còn Chân Long là hàng thuần chủng, mùi vị chắc chắn phải…”
“Khặc khặc khặc…”
Vừa bàn tán, nước dãi của đám đệ tử Đạo Nhất Tông vừa chảy ròng ròng. Hai mắt kẻ nào kẻ nấy sáng rực lên ánh sáng đỏ ngầu của sự thèm khát. Đây là Chân Long nhất tộc đó nha!
“Ủa? Sao chiến hạm của Đạo Nhất Tông lại thắp đèn lồng đỏ thế kia?”
“Chỗ nào?”
“Nhìn mấy cái cửa sổ kìa, đỏ rực cả lên rồi!”
“Đệt! Hình như đúng thật. Nhưng thắp đèn lồng làm cái quái gì?”
Không chỉ những người xung quanh, mà ngay cả Bất Tử Thánh Địa và Thiên Long Thánh Địa cũng phát hiện ra điểm bất thường này. Nhờ khoảng cách gần, bọn chúng nhìn rõ mồn một: Đó đéo phải đèn lồng! Đó là hàng ngàn cặp mắt đang phát sáng!
“Đám đệ tử Đạo Nhất Tông bị điên à?”
“Không biết nữa, ánh mắt nhìn tà môn vãi.”
“Chắc có bệnh.”
Bất Tử Thánh Địa đương nhiên không hiểu vì sao đám đệ tử Đạo Nhất Tông lại có biểu cảm đó. Bọn chúng làm sao biết được thịt Giao Long ngon đến mức nào! Bây giờ thấy Chân Long hàng real, nếu mà bắt được thì… Khặc khặc khặc!
“Muốn chết!” Khác với sự khó hiểu của Bất Tử Thánh Địa, Thiên Long Thánh Địa lập tức nổi trận lôi đình. Bởi vì ánh mắt của đám Đạo Nhất Tông đang ghim thẳng vào bọn chúng! Ánh mắt đó… rõ ràng là ánh mắt của thợ săn nhìn con mồi! Giống hệt như cách bọn chúng nhìn đám tu sĩ nhân tộc yếu ớt! Đám nhân loại thấp hèn này dám coi bọn chúng là thức ăn sao?!
Một tên đệ tử Thiên Long Thánh Địa chửi ầm lên. Thậm chí một vị Đại Thánh của bọn chúng cũng bùng nổ sát ý, trực tiếp vung chưởng muốn dạy cho Đạo Nhất Tông một bài học.
Nhìn thấy Thiên Long Thánh Địa chủ động ra tay, phe Đạo Nhất Tông không những không hoảng sợ, mà ngược lại, kẻ nào kẻ nấy đều kích động đến run rẩy…