Nhìn Đường Thanh Thanh không ngừng khom lưng xin lỗi, đám người Diệp Trường Thanh đưa mắt nhìn nhau. Không phải chứ, nha đầu này bị làm sao vậy?
Bản thân Đường Thanh Thanh cũng không biết mình bị gì, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết phải nói gì cho phải phép.
Cũng may lúc này, gia gia của Đường Thanh Thanh là Đường Nghiêu đã dẫn người vội vã chạy tới. Từ xa nhìn thấy đám người Tề Hùng, Đường lão gia tử không nhịn được mà hổ khu chấn động.
Trước đó, cháu gái truyền tin về nói rằng nàng tình cờ quen biết người của Đạo Nhất Tông ở Đông Châu, trong đó có cả Đại Thánh, Thánh Giả. Lúc ấy Đường Nghiêu còn bán tín bán nghi. Lão nghĩ thầm, nhiều Đại Thánh, Thánh Giả như vậy sao có thể hạ cố đến cái Đường gia nhỏ bé này được? Cháu gái ngoan của lão chắc không phải bị người ta lừa gạt rồi chứ?
Nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, Đường Nghiêu nào dám chậm trễ nửa phần. Lão lập tức tiến lên, cung kính hành lễ sát đất: "Tiểu nhân Đường Nghiêu, bái kiến chư vị tiền bối!"
Thái độ tất cung tất kính, vô cùng khép nép. Thấy thế, Tề Hùng cười xòa đáp lời: "Đường lão gia chủ khách khí rồi. Chúng ta chỉ là nhận lời mời đến làm khách, không có ý nghĩa đặc biệt gì đâu, không cần phải căng thẳng, cứ thoải mái đi."
Nói xong, Tề Hùng bất đắc dĩ liếc nhìn Đường Thanh Thanh. Haizz, cái nha đầu này...
Có Đường Nghiêu ra mặt, bầu không khí tự nhiên hòa hoãn hơn hẳn. Dưới sự dẫn đường của Đường Nghiêu và đám người Đường gia, mọi người thong thả tiến vào đại trạch.
Tuy Đường Nghiêu đối mặt với đám người Tề Hùng cũng căng thẳng đổ mồ hôi hột, nhưng ít ra không đến mức nói năng lộn xộn như Đường Thanh Thanh. Về phần những người khác của Đường gia, ai nấy đều vừa khẩn trương vừa hưng phấn. Dù sao có nhiều Đại Thánh và Thánh Giả đến làm khách như vậy, bản thân chuyện này đã là một vinh dự to lớn, nở mày nở mặt rồi. Hơn nữa, nếu có thể kết giao với cái Đạo Nhất Tông đến từ Đông Châu này, sau này Đường gia chẳng phải sẽ có một chỗ dựa vững chắc như núi sao? Điều này đối với sự phát triển của Đường gia là lợi ích khổng lồ, bởi những thế gia Linh Trù như họ vốn dĩ không mạnh về sức chiến đấu.
Để chiêu đãi đám người Tề Hùng, Đường gia có thể nói là dốc hết tâm can. Đường Nghiêu với tư cách là Thánh Giả duy nhất của gia tộc đã đích thân tháp tùng toàn bộ hành trình, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Đi dạo một vòng quanh đại trạch, khi đến khu vực hậu viện, tất cả mọi người của Đạo Nhất Tông đều cảm nhận được khí tức của yêu thú.
"Xin chư vị tiền bối đừng hiểu lầm, đây là nguyên liệu nấu ăn do Đường gia chúng ta tự chăn nuôi." Đường Nghiêu vội vàng lên tiếng giải thích.
Là một thế gia Linh Trù, việc tự chăn nuôi nguyên liệu hay trồng trọt linh quả, linh thái là chuyện hết sức bình thường.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh lập tức nổi hứng: "Không biết chúng ta có thể tham quan một chút được không?"
"Chuyện này đương nhiên là được. Chỉ là khu vực nuôi nhốt yêu thú khó tránh khỏi có chút..."
"Không sao." Tề Hùng xua tay, vẻ mặt không thèm bận tâm. Đạo Nhất Tông bọn họ bây giờ chẳng phải cũng đang chăn nuôi một đống "nguyên liệu" đó sao? Phải xem thử mấy thế gia Linh Trù ở Trung Châu này có bí quyết gì khác biệt không.
Thấy đám người Diệp Trường Thanh kiên trì, Đường Nghiêu không dám nói thêm, lập tức dẫn mọi người đến khu vực chăn nuôi.
Số lượng yêu thú ở đây không nhiều, bởi chúng chỉ được dùng để cung cấp cho nội bộ Đường gia. Nhân khẩu Đường gia cũng ít, loanh quanh chỉ khoảng một trăm người nên mức tiêu thụ không lớn. Tuy nhiên, chủng loại lại khá phong phú, thậm chí có cả một số yêu tộc đặc hữu của Trung Châu. Những yêu tộc này đều do Đường gia bỏ tiền mua từ nơi khác về. Chuyến đi ra vùng cận hải của nhóm Đường Thanh Thanh vừa rồi cũng chính là để thu mua một lô yêu thú, tiếc là giữa đường bị kẻ gian hãm hại.
"Chăn nuôi không tồi a."
Đi dạo một vòng, Diệp Trường Thanh nhận thấy những yêu thú này được Đường gia chăm sóc rất tốt, con nào con nấy béo mầm, thịt chắc nịch.
Được khen ngợi, trong lòng Đường Nghiêu nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ khiêm tốn.
Sau đó, mọi người lại chuyển sang tham quan vườn rau. Lần này Diệp Trường Thanh thực sự tìm được không ít đồ tốt. Những vườn rau này đều do đích thân người Đường gia chăm bón, có rất nhiều linh thái chất lượng cao. Thậm chí, Diệp Trường Thanh còn phát hiện ra vài loại cây có thể dùng để chế biến thành những loại gia vị mà hắn vẫn luôn tìm kiếm.
Ngay tại chỗ, Diệp Trường Thanh ngỏ ý muốn mua một ít linh thái. Đường Nghiêu nghe vậy thì mừng như bắt được vàng, làm sao dám từ chối, thậm chí còn nhất quyết không nhận tiền, coi như biếu không.
"Sư đệ, đệ lấy mấy thứ này làm gì?" Từ Kiệt tò mò nhìn Diệp Trường Thanh thu từng mớ linh thái vào nhẫn không gian.
Diệp Trường Thanh mỉm cười bí hiểm: "Toàn là đồ tốt cả đấy. Tối nay ta sẽ trổ tài cho các huynh xem."
"Thế thì còn gì bằng!"
Từ Kiệt bọn họ chẳng cần biết đó là đồ tốt gì, chỉ cần nghe tối nay được ăn ngon là đủ sướng rơn rồi.
Đúng lúc này, Đường Nghiêu nhiệt tình lên tiếng mời mọc: "Tối nay Đường gia có mở tiệc rượu, mong chư vị nhất định phải nể mặt tham dự. Đường gia chúng ta không có bảo vật gì quý giá, ngoài chút trù nghệ này ra thì chẳng còn gì để khoe. Hơn nữa, với tu vi của chư vị, e là bảo vật của Đường gia cũng chẳng lọt vào mắt xanh. Cho nên, lão hủ chỉ có thể dốc hết bản lĩnh, hy vọng tối nay có thể làm ra một bàn mỹ vị khiến chư vị hài lòng."
Đối mặt với lời mời nhiệt tình của Đường Nghiêu, đám người Tề Hùng tuy không mấy hứng thú nhưng cũng không tiện từ chối thẳng thừng, đành gật đầu đồng ý.
Sau khi đưa mọi người đến khu vực nghỉ ngơi, người Đường gia chủ động cáo lui, hẹn đến giờ tiệc sẽ quay lại đón.
Đợi người Đường gia đi khuất, Tề Hùng quay sang nhìn đám Hồng Tôn, thuận miệng hỏi: "Tối nay ai đi dự tiệc đây?"
Tối nay Diệp Trường Thanh đã hứa sẽ trổ tài, so với cái tiệc rượu gì đó của Đường gia, mọi người đương nhiên mong chờ đồ ăn của Cơm Tổ hơn. Vốn dĩ Diệp Trường Thanh không định nấu, nhưng bị đám Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bám riết đòi hỏi nên đành chịu thua.
Bây giờ chỉ có thể chọn ra một kẻ xui xẻo đại diện cho tông môn đi dự tiệc của Đường gia.
Nghe Tề Hùng hỏi vậy, đám Hồng Tôn đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng loạt chắp tay, đồng thanh hô lớn: "Đại sư huynh thân là Tông chủ, những trường hợp ngoại giao thế này đương nhiên phải do đích thân Đại sư huynh xuất mã! Nếu không chẳng phải sẽ làm lạnh lòng người ta sao?"
Hả?
Tề Hùng ngớ người, lập tức nổi trận lôi đình chửi ầm lên: "Các ngươi mẹ kiếp dám gài bẫy ta?!"
"Đại sư huynh, sao có thể gọi là gài bẫy được? Huynh là Tông chủ, vốn dĩ phải đại diện cho Đạo Nhất Tông mà!"
Còn định chọn một kẻ xui xẻo trong số bọn họ sao? Ha ha, không ngờ tới chứ gì, bọn ta đã liên minh lại để "gõ ám côn" huynh rồi!
Tề Hùng sống chết không chịu, nhưng lần này mọi người lại đoàn kết dị thường, không cho lão một cơ hội phản bác nào. Người đi dự tiệc đã được chốt cứng là Tề Hùng, khiến lão tức đến mức râu ria vểnh ngược.
Cùng lúc đó, tại Vân La Thánh Địa.
Bên trong động phủ của Tam trưởng lão Lý Chính Thanh, Vương Tiếu và Tiêu Hàn Y vội vã bước vào.
"Tam trưởng lão, người bên dưới vừa bẩm báo, nói đám người Tề Hùng của Đạo Nhất Tông đã đến Trung Châu rồi!"
Lý Chính Thanh vốn đang nhắm mắt tu luyện, nghe vậy liền đột ngột mở bừng hai mắt: "Đạo Nhất Tông đến Trung Châu rồi? Tin tức có chuẩn xác không?"
"Đã xác nhận kỹ càng. Hiện tại người của Đạo Nhất Tông đang ở Đường Gia Bảo."
"Đáng chết! Bọn họ chạy đến Trung Châu làm cái quái gì? Chẳng lẽ không biết Thiên Long Thánh Địa đang muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ sao? Giết của người ta bao nhiêu Yêu Hoàng, giờ lại tự vác xác đến Trung Châu nộp mạng?!"
Trước đó, Vân La Thánh Chủ phải trầy da tróc vẩy mới ngăn được Thiên Long Thánh Địa rời khỏi Trung Châu, vốn tưởng mọi chuyện đã tạm thời êm xuôi. Tuy Thiên Long Thánh Địa chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng chỉ cần bọn chúng không ra khỏi Trung Châu, thì Đạo Nhất Tông ở Đông Châu vẫn an toàn.
Nhưng bây giờ thì hay rồi, các ngươi mẹ nó tự dâng mỡ miệng mèo à?!