Nhìn đám đệ tử Long Tượng Phong, từng tên một ăn mặc trang điểm lộng lẫy, thế nhưng lại đang dùng Tam Muội Chân Hỏa tự thiêu đốt thân thể mình, ba người Lý Thành Nhạc đứng xem mà một trận hoảng sợ.
Cái thứ Tam Muội Chân Hỏa đáng sợ kia, cứ như thể đang đốt trên người bọn họ vậy!
Đây mẹ nó là chuyện mà người bình thường có thể làm ra sao? Điều kỳ quái nhất chính là, đám đệ tử Long Tượng Phong này còn mang vẻ mặt thòm thèm, chưa đã thèm mà gào lên:
“Sư huynh, tăng cường độ lên đi, đệ cảm giác đệ vẫn còn chịu được!”
“Sư đệ chắc chắn chứ?”
“Sư huynh cứ tới đi, đệ chịu được! Chỉ tiếc là không có thiên lôi, nếu không khẳng định nướng... à nhầm, rèn luyện càng tốt hơn!”
Nghe thử xem, Tam Muội Chân Hỏa còn chưa đủ đô, lại còn đòi cả thiên lôi, sao các ngươi không lên trời luôn đi?
Khóe miệng Lý Thành Nhạc điên cuồng co giật, cố nén sự khiếp sợ trong lòng, run rẩy nói: “Đi, đi mau!”
Đám này mẹ nó toàn là một lũ người điên!
Vốn tưởng rằng trước đó gặp qua đệ tử Huyết Đao Phong cùng Long Tượng Phong đã đủ không hợp thói thường rồi, nhưng đợi đến khi bước sang cái sân viện thứ ba, Lý Thành Nhạc mới biết mình vẫn còn quá trẻ người non dạ.
Ngay từ đầu thì không có gì, nghe qua rất bình thường, tựa như là âm thanh của các bậc nho sĩ đang ngồi đàm đạo.
“Sư đệ, Tử viết: Ngô nhật tam tỉnh ngô thân, ý là mỗi ngày phải tu luyện rèn luyện thân thể ba lần.”
“Sư huynh nói chí phải, Thánh Nhân đều dạy mỗi ngày nhất định phải rèn luyện ba lần thân thể, chúng ta há có thể lười biếng!”
“Tốt!”
“Sư huynh, hôm nay tiểu tử kia đệ nghe ngóng được rồi, tên là Lý Thành Nhạc, là con trai độc nhất của minh chủ Linh Trù Liên Minh.”
Hả?
Đột nhiên nghe thấy tên của mình, Lý Thành Nhạc cũng sững sờ. Nghe ngóng mình làm cái gì? Hắn hoàn toàn không quen biết những người này a!
Chỉ nghe trong viện, Thẩm Tiên yên lặng gật đầu, vuốt cằm nói: “Làm không tệ! Tử viết: Triêu văn đạo, tịch tử khả hĩ. Ý là sáng sớm đã biết rõ nhà nó ở đâu, chiều tối đi đánh chết nó cũng được. Đêm mai chúng ta động thủ!”
Hả?
Lý Thành Nhạc tuy không phải là nho tu, nhưng ngoại lệ cũng từng đọc qua mấy quyển sách thánh hiền. Lời này mẹ nó dùng ở chỗ này mà phù hợp sao?
Đầu hắn bắt đầu ong ong, nhưng một giây sau, âm thanh từ trong viện truyền đến khiến cả người hắn triệt để hóa đá.
“Sư huynh cao kiến! Đúng là bởi vì cái gọi là buổi sáng nghe được chỗ ở của hắn, thì buổi tối liền phải đi gõ ám côn hắn!”
Hả?
Lời này vừa nói ra, Lý Thành Nhạc triệt để ngu người. Các ngươi mẹ nó giải thích câu nói của Thánh Nhân như thế đấy à?
“Cũng không cần gấp. Tử viết: Phụ mẫu tại, bất viễn du, du tất hữu phương. Ý là phụ mẫu nó còn ở đây thì nó chạy không thoát, cái tên Lý minh chủ kia vẫn còn sờ sờ ra đó, coi như tiểu tử kia có chạy, ta cũng có biện pháp tóm cổ hắn trở lại.”
“Dám đắc tội Trường Thanh sư đệ, làm sao cũng phải gõ cho hắn một gậy ám côn, ta còn chưa bao giờ gặp qua kẻ nào mà ta không dám đánh!”
Trong sân, từng câu từng chữ của Thẩm Tiên truyền rành rọt vào tai Lý Thành Nhạc. Lúc này cả người hắn đều mông lung, gã thanh niên đi cùng thấy thế, mang vẻ mặt phức tạp nói:
“Lý huynh, theo ý tứ của bọn họ, cái câu ‘chưa bao giờ gặp qua kẻ nào không dám đánh’, có phải là ý nói chưa từng thấy ai mà bọn hắn không dám gõ ám côn không?”
Nghe vậy, Lý Thành Nhạc phức tạp nhìn thoáng qua gã thanh niên. Ta mẹ nó làm sao mà biết được!
Cùng lúc đó, trong sân, Thẩm Tiên cùng một đám đệ tử Văn Viện Phong bắt đầu "luận đạo".
Chỉ là cái âm thanh "bình bịch, chát chúa" không ngừng truyền ra khiến Lý Thành Nhạc có chút hoài nghi nhân sinh. Đây là nho tu ngồi đàm đạo sao?
Các ngươi nói chuyện thì cứ nói, làm sao ba câu không hợp liền trực tiếp động thủ đánh nhau a? Nho tu đâu? Người đọc sách đâu? Sự nhã nhặn vứt cho chó gặm rồi à?
“Đi!”
Cắn răng, Lý Thành Nhạc trầm giọng nói. Ba người lại lặng yên không tiếng động chuồn qua tiểu viện của Văn Viện Phong.
Rất nhanh đã tới bên ngoài cái sân thứ tư. Nơi này cuối cùng cũng có vẻ bình thường, trong viện chỉ có Triệu Chính Bình cùng Triệu Nhu hai người.
Nơi này vốn thuộc về sân nhỏ của Ngọc Nữ Phong, bất quá những người khác đã trở về phòng tu luyện, chỉ còn lại hai người ở chỗ này anh anh em em. Đây cũng là không gian riêng tư mà mọi người chuyên môn chừa lại cho hai người.
Bầu không khí trong viện rất là mập mờ, Triệu Chính Bình nhẹ nhàng lôi kéo tay Triệu Nhu, mang vẻ mặt ôn hòa cười nói:
“Nhu muội, chờ chúng ta tại Trung Châu đứng vững gót chân, liền thành thân đi, thế nào?”
“Ta...” Nghe vậy, Triệu Nhu xấu hổ cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng.
Bên ngoài viện, Lý Thành Nhạc thấy cảnh này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Có thể tính là gặp được hai người bình thường rồi. Tuy nhìn qua cực kỳ sến súa buồn nôn, nhưng ít ra không phải là lũ người điên a!
“Đi.”
Tâm tình vừa thư hoãn một chút, nhưng còn chưa đợi ba người Lý Thành Nhạc rời đi, chỉ thấy bầu không khí nhu tình mật ý nguyên bản, nương theo một tiếng gầm thét của Triệu Nhu mà triệt để bị đánh nát.
“Triệu Chính Bình! Trên người ngươi tại sao có thể có mùi son phấn?”
“Ta... Ta không biết a!”
“Nói! Ngươi có phải hay không lại đi dạo câu lan rồi?”
“Ta không có!”
“Thế ăn cơm nước xong xuôi ngươi đi đâu?”
“Ta cùng ba sư đệ bọn hắn đi dạo trong thành một vòng a!”
“Đi dạo? Đi dạo đến câu lan nghe hát chứ gì? Họ Triệu kia, chết đi cho ta!”
Chỉ sau hai ba câu nói, Triệu Nhu nén giận xuất thủ. Mà Triệu Chính Bình cũng mang một bộ dáng đã sớm thành thói quen, lập tức xuất thủ ngăn cản.
Hai người nguyên bản đang ân ái, trực tiếp liền ở trong viện đánh nhau long trời lở đất.
“Thế này là thế nào?”
Lý Thành Nhạc buồn bực đến cực điểm. Cái Đạo Nhất Tông này rốt cuộc là cái tình huống gì a?
Chỉ là còn chưa đợi hắn kịp phản ứng, một đạo kiếm phong trực tiếp xẹt qua, hung hăng chém trúng vào thân thể hắn.
“Ngọa tào...”
Trong lúc nhất thời máu tươi vẩy ra, nhưng Lý Thành Nhạc không dám phát ra chút tiếng động nào, chỉ có thể cắn răng cố nén.
Chuyện này là sao? Các ngươi đánh thì đánh, tại sao lại chém trúng ta?
Mà lại tiếp đó, Triệu Chính Bình hai người giống như là cố ý, mỗi một đạo kiếm phong sau khi bị đánh bật ra, đều bay thẳng về phía hắn.
Lý Thành Nhạc trốn đông trốn tây, nhưng vết thương trên người lại không ngừng gia tăng.
“Đáng chết! Mẹ nó vì cái gì đều hướng ta mà chém tới a...”
Dư âm chiến đấu của hai người này quả thực tựa như mọc thêm mắt, chính mình tránh đến chỗ nào, kiếm phong liền bám theo đến chỗ đó.
“Nhu muội, muội nghe ta giải thích a! Ta chỉ đi ra ngoài một nén nhang liền trở lại, chút thời gian ấy thì đủ làm cái gì?” Triệu Chính Bình mang vẻ mặt ủy khuất vì chính mình cãi lại. Hôm nay hắn thật sự không có đi bậy bạ, ba sư đệ bọn hắn còn đang chơi, chính hắn đã về trước a!
Chỉ tiếc, đối mặt với lời giải thích của hắn, Triệu Nhu là một chữ cũng không tin. Nàng vừa xuất thủ, vừa cười lạnh nói:
“Họ Triệu kia, ngươi có bao nhiêu năng lực ta lại không biết sao? Một nén nhang, ngươi liền ga giường cũng giặt xong rồi!”
“Ngươi...” Nghe vậy, mặt mũi Triệu Chính Bình đỏ bừng lên.
“Thế nào? Bị ta nói trúng rồi chứ gì? Còn dám cãi là không có đi câu lan? Chết đi cho ta!”
“Ta thật sự không có đi a!”
Hai người xuất thủ càng phát ra kịch liệt. Mà bên ngoài viện, Lý Thành Nhạc lúc này trên thân đã hiện đầy kiếm thương. Gã thanh niên cùng thiếu nữ đi cùng thấy thế, đều mang vẻ mặt hoảng sợ nói:
“Lý huynh, huynh có khỏe không?”
“Hay là chúng ta đi thôi, cái tông môn này vấn đề thật sự quá lớn a!”
Từ lúc bước vào đến giờ chưa từng gặp qua một người bình thường nào. Hiện tại Triệu Nhu cùng Triệu Chính Bình đánh nhau kịch liệt như vậy, thế mà cũng không thấy một ai đi ra khuyên can.
Ba người tự nhiên không biết, đối với chút "tình thú nhỏ" này giữa Triệu Chính Bình cùng Triệu Nhu, trên dưới Đạo Nhất Tông đã sớm thành thói quen. Nhiều nhất có thời điểm, hai người một ngày đánh nhau tám lần, ai rảnh rỗi đi khuyên can làm gì?
Thanh niên cùng thiếu nữ đều ra sức thuyết phục Lý Thành Nhạc rời đi. Cái tông môn này rõ ràng không bình thường, tiếp tục lưu lại chỉ sợ mất mạng như chơi.
Nhưng Lý Thành Nhạc lại là kẻ cứng đầu, cho dù là đến nước này, hắn cũng không cam tâm cứ thế mà rút lui. Hắn gượng chống, cắn răng nói ra:
“Ta không! Ta nhất định phải cùng cái tên Diệp Trường Thanh kia tỷ thí, nếu không ta tuyệt đối không cam tâm!”
“Ngươi... Ai, sao huynh lại không nghe khuyên bảo thế này.”
“Đừng nói nhảm nữa, dìu ta đi tiếp!”