Tên Kình Thiên Thánh Chủ này đúng là tính kế ai không tính, lại đâm đầu đi mưu hại Đạo Nhất Tông.
Có thể nghĩ ra được cái độc kế bực này, thậm chí trong mắt Diệp Trường Thanh, để kế hoạch thành công, Kình Thiên Thánh Chủ thật sự đã phải trả một cái giá quá đắt. Không nói đâu xa, chỉ riêng cái danh tiếng cả đời gầy dựng chắc chắn là đổ sông đổ biển một khi chuyện này vỡ lở.
Nhưng ai mà ngờ được, hắn hao tâm tổn trí bày ra một vố lừa thế kỷ, giây tiếp theo đã bị người ta bán đứng sạch sành sanh không còn một mảnh quần xà lỏn. Đổi lại là Diệp Trường Thanh, nếu ngày sau biết được chân tướng sự việc, phỏng chừng tâm thái cũng phải sụp đổ hoàn toàn.
Đêm nay, đối với toàn thể già trẻ lớn bé Đạo Nhất Tông mà nói, tuyệt đối là một đêm hưng phấn tột độ. Lý do rất đơn giản: Nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Đế đã tự dâng tận miệng rồi!
Thậm chí đám người Từ Kiệt còn nhịn không được muốn ngửa mặt lên trời hô to một tiếng, chân thành cảm tạ Kình Thiên Thánh Chủ đã ship nguyên liệu Yêu Đế đến tận giường. Quả thật, nếu không có Kình Thiên Thánh Chủ làm nội ứng, con Xích Long Yêu Đế kia làm sao có thể ngoan ngoãn tự chui đầu vào rọ như thế được?
Sau một hồi bàn bạc rôm rả, mọi người cuối cùng cũng chốt xong kế hoạch tác chiến. Thấy trời cũng sắp sáng, Diệp Trường Thanh dứt khoát xắn tay áo vào bếp chuẩn bị bữa sáng luôn. Nãy giờ đứng nghe lỏm, hắn thầm nghĩ nếu kế hoạch này mà thành công trót lọt, thu hoạch đợt này tuyệt đối là khổng lồ.
Bữa sáng hôm nay, Cơm Tổ trổ tài làm bánh bao súp mỏng vỏ nhiều nước, sủi cảo hấp dẻo thơm, bánh chẻo chiên giòn rụm, kèm theo một nồi cháo hoa nóng hổi và vài món đồ nhắm thanh đạm. Chủng loại đa dạng, bày biện phong phú, mùi hương tỏa ra quả thực muốn đòi mạng người.
Giờ cơm vừa điểm, đông đảo tu sĩ trong Vạn Yêu Quan lập tức sôi sục. Bọn họ đã thèm khát miếng ăn này từ lâu, thế nên trời còn chưa kịp sáng, bên ngoài phủ thành chủ đã chật ních người. Kẻ nào kẻ nấy ma quyền sát chưởng, nuốt nước bọt ừng ực chỉ chờ đến giờ mở cửa.
"Cuối cùng cũng được ăn một miếng rồi!"
"Trời ơi, ta thèm sắp chết rồi đây này!"
"Sao còn chưa tới giờ cơm? Thời gian trôi chậm như rùa bò vậy?"
"Tối qua ta ngồi thiền mà tâm ma cứ hiện ra hình cái đùi gà, căn bản không thể tập trung nổi!"
"Ai mà chẳng thế, huynh đệ!"
Dưới ánh mắt mong mỏi như hạn hán chờ mưa rào của đám đông, cánh cửa viện cuối cùng cũng mở ra. Một đám tu sĩ ngoan ngoãn, trật tự xếp hàng đi vào trong. Vừa bước qua ngưỡng cửa, mùi thơm nức mũi xộc thẳng vào đại não. Thơm quá! Thơm gấp trăm lần lúc ngửi lén bên ngoài!
Nhịn không được, căn bản là không thể nhịn nổi! Nhưng quy củ thì vẫn phải giữ. Đạo Nhất Tông đương nhiên là nhóm đầu tiên được lấy cơm, tiếp theo là Linh Trù Liên Minh, sau cùng mới đến lượt bọn họ.
Lần đầu tiên được nếm thử tay nghề của Cơm Tổ, một miếng bánh bao súp cắn xuống, nước thịt ngọt lịm, nóng hổi trào ra khoang miệng, không ít tu sĩ trực tiếp ăn đến bật khóc. Mỹ vị bực này, bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu cực khổ dường như đều hoàn toàn xứng đáng!
"Ngon quá! Ngon quá đi mất!"
"Mẹ kiếp, ngon nuốt cả lưỡi rồi!"
"Ngọa tào! Có người đột phá kìa!"
"Đại kinh tiểu quái, ăn cơm đột phá thì có gì mà lạ."
Chuyện ăn một bữa cơm rồi đột phá, người của Đạo Nhất Tông đã sớm coi như cơm bữa. Mấy ngày trước, Phong Hòa Tông cũng có vài đệ tử vừa nhai nhồm nhoàm vừa thăng cấp, lúc đó chính bọn họ còn sợ ngây người, trong khi Đạo Nhất Tông vẫn bình chân như vại gắp đồ ăn. Chỉ là Tử Phủ cảnh thôi mà, ăn đồ của Diệp Trường Thanh làm mà không đột phá mới là chuyện lạ, chỉ có thể trách thiên phú của kẻ đó quá mức thê thảm.
Sau một bữa sáng no nê, người của các đại thế lực ăn đến mức sảng khoái tinh thần, trong lòng đối với quyết định đầu quân cho Đạo Nhất Tông không còn lấy một tia do dự. Đừng nói là bảo vệ Vạn Yêu Quan, chỉ vì miếng ăn này thôi, bọn họ cũng nguyện ý ôm chặt lấy cái đùi to của Đạo Nhất Tông không buông! Đi theo Kình Thiên Thánh Địa thì có tiền đồ gì? Húp gió Tây Bắc cho no bụng chắc?
Ăn sáng xong xuôi, Tề Hùng lập tức triệu tập toàn bộ Thánh giả của các đại thế lực đang có mặt tại Vạn Yêu Quan lại.
Mọi người tề tựu đông đủ trong phòng khách chính, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ tò mò. Nhưng khi Tề Hùng ra hiệu cho mấy người đêm qua kể lại ngọn ngành sự việc, toàn bộ hội trường lập tức chết lặng.
Ngọa tào! Kình Thiên Thánh Chủ thế mà lại cấu kết với Yêu tộc? Tên này điên thật rồi sao?
Đám người ngơ ngác đứng như trời trồng, nửa ngày sau mới hoàn hồn, tiếp đó là một trận chửi rủa vang trời.
"Đáng chết! Hắn đây là phản bội Nhân tộc!"
"Không sai! Đường đường là Đại Đế của Nhân tộc, sao có thể làm ra cái trò mèo mả gà đồng với Yêu tộc cơ chứ!"
Tiếng chửi rủa càng lúc càng khó nghe, nhưng Tề Hùng lại tỏ vẻ không quan tâm. Hắn chẳng buồn để ý xem đám người này đang chửi thật lòng hay chỉ đang diễn kịch cho mình xem. Thậm chí, Tề Hùng còn có chút muốn kêu oan thay cho Kình Thiên Thánh Chủ. Một người tốt như vậy, dâng tận miệng nguyên liệu Yêu Đế cho chúng ta, các ngươi sao có thể chửi rủa hắn thậm tệ như thế?
Sau một hồi mắng chửi đã đời, đám người bắt đầu nhao nhao hiến kế. Đa số đều đề nghị lập tức báo cáo chuyện này cho Vân La Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa. Cùng là Thánh Địa của Nhân tộc, hai nhà kia tuyệt đối sẽ không để yên cho Kình Thiên Thánh Chủ làm càn.
Dưới tình huống bình thường, đây quả thực là cách xử lý an toàn và hợp lý nhất. Đáng tiếc, Tề Hùng lại phẩy tay cự tuyệt thẳng thừng:
"Hôm nay gọi các ngươi đến đây, là vì bổn tọa đã có đối sách rồi."
"Hả? Thượng tông đã có đối sách?"
"Xin thượng tông chỉ giáo!"
Thấy Tề Hùng tự tin như vậy, mọi người lập tức im lặng, nín thở chờ đợi.
"Lần này Kình Thiên Thánh Chủ liên thủ với Yêu tộc, bọn chúng nhất định sẽ dốc toàn lực tấn công. Đến lúc đó, Kình Thiên Thánh Chủ tất nhiên sẽ ra lệnh cho các ngươi mở cổng thành, thả Yêu tộc vào quan."
Tề Hùng đưa mắt nhìn sâu xa về phía mấy vị Thánh giả đêm qua. Bọn họ gật đầu cái rụp, chuyện này là hiển nhiên.
Nhưng câu nói tiếp theo của Tề Hùng lại khiến tất cả mọi người hóa đá:
"Đến lúc đó, các ngươi cứ ngoan ngoãn nghe lời Kình Thiên Thánh Chủ, mở cổng thành cho Xích Long Yêu Đế và đồng bọn của nó đi vào."
Hả?
Mẹ kiếp, thế này là ý gì? Biết rõ là hố phân mà vẫn cắm đầu nhảy xuống sao?
"Nhưng nhớ kỹ, không được thả vào quá nhiều. Chỉ cần Xích Long Yêu Đế cùng một bộ phận Yêu Hoàng, Yêu Vương lọt vào trong quan, các ngươi lập tức đóng sập cổng thành lại cho ta!"
"Thượng tông... ngài làm vậy là có ý gì?"
Đám người nghe mà lùng bùng lỗ tai. Không báo cho Vân La và Dao Trì Thánh Địa thì chớ, lại còn chủ động mở cửa đón giặc vào nhà?
"Thế mà cũng không hiểu à?" Tề Hùng nhíu mày, vẻ mặt như đang nhìn một đám ngốc: "Thịt đã dâng tận miệng, các ngươi định không ăn sao? Mỗi ngày có bao nhiêu cái miệng ăn ở đây, nguyên liệu tiêu hao khủng khiếp thế nào các ngươi có biết không hả?"
Hả?
Dần dần lấy lại tinh thần, tròng mắt của tất cả những người có mặt tại hiện trường đều trừng lớn đến mức muốn rớt ra ngoài. Ngọa tào! Mẹ nó, ngài định chơi trò gậy ông đập lưng ông sao?
Cái này... cái này... cái này...
Bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ Đạo Nhất Tông lại có cái tư duy "tâm bẩn" đến mức này. Đối mặt với âm mưu thâm độc của Kình Thiên Thánh Chủ và Yêu tộc, bọn họ không những không phòng thủ, mà còn định tương kế tựu kế, làm thịt luôn Xích Long Yêu Đế cùng một mẻ Yêu Hoàng!
Chỉ là... mẹ nó chứ, lá gan này cũng quá lớn rồi đi! Thả Yêu Đế vào quan, nếu ăn được thì không sao, lỡ như nhai không đứt, nghẹn họng thì phiền toái to. Đây chẳng khác nào rước sói vào nhà!
Một người do dự mãi, cuối cùng mới rụt rè lên tiếng:
"Thượng tông, Xích Long Yêu Đế dù sao cũng là cường giả Đế cảnh. Chúng ta làm vậy có phải quá mạo hiểm không? Lỡ như không nuốt trôi, Vạn Yêu Quan này e rằng..."
"Không có chuyện không nuốt trôi! Chỉ cần nó bước qua cổng thành, thì nó chính là miếng thịt nằm trên thớt!"
Tề Hùng xua tay, không có nửa điểm lo lắng. Nói đùa sao, nếu đánh chính diện thì có lẽ chưa chắc đã ăn được, nhưng đừng quên, phe ta có Kình Thiên Thánh Chủ làm "nội ứng" cơ mà! Có hắn phối hợp, còn sợ không làm thịt được một con Xích Long Yêu Đế cỏn con?
Hơn nữa, chẳng phải đã dặn kỹ rồi sao? Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, không thả quá nhiều yêu thú vào. Chỉ cần Xích Long Yêu Đế và đám lâu la Yêu Hoàng, Yêu Vương vừa lọt vào, lập tức đóng cửa thả chó... à nhầm, đóng cửa đánh chó!
Cho nên cái bẫy này, tuyệt đối là chắc cú mười mươi!