Không chỉ đám người Lý Chính Thanh nói như vậy, mà ngay cả một đám trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa cũng nhao nhao gật đầu phụ họa.
"Đúng đấy, Dư Mạt tiền bối, chúng ta trực tiếp giúp các ngài xuất thủ là được rồi. Chỉ cần lúc ăn thịt Yêu Đế, các ngài chừa cho chúng ta một ngụm là được."
"Đúng vậy a, chỉ là một cái Kình Thiên Thánh Địa cỏn con, sao phải làm phiền các ngài tự mình động thủ chứ."
"Để chúng ta giải quyết cho!"
Mọi người ngươi một lời ta một câu, Dư Mạt nghe mà ngây ngốc cả người. Mẹ kiếp, không cần Đạo Nhất Tông ta xuất thủ sao?
Hắn mang theo ánh mắt hồ nghi, phức tạp nhìn về phía Vân La Thánh Chủ cùng Dao Trì Thánh Chủ. Đối mặt với ánh mắt của Dư Mạt, hai người không chút do dự gật đầu cái rụp.
"Đúng vậy, Dư Mạt đạo hữu, ngài không cần phải động thủ đâu. Ta cùng Dao Trì sẽ trực tiếp thay ngài giải quyết."
"Có hai người chúng ta xuất thủ, Kình Thiên Thánh Chủ có mọc cánh cũng không thoát được."
Khá lắm! Dư Mạt cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Mãi cho đến khi trở về hậu viện, đầu óc hắn vẫn còn ong ong.
"Thế nào rồi sư thúc, bọn họ nói sao?"
Thấy Dư Mạt trở về, đám người Tề Hùng lập tức tiến lên hỏi thăm. Dư Mạt mang vẻ mặt cực kỳ phức tạp, đáp:
"Bọn họ nói... không cần chúng ta xuất thủ."
"Hửm?"
Dựa theo kế hoạch, vốn dĩ người của Vân La Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa sẽ rời đi trước. Dù sao ân oán giữa Đạo Nhất Tông và Kình Thiên Thánh Địa cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ. Nhưng bây giờ là tình huống gì đây? "Không cần chúng ta xuất thủ" là có ý gì?
Mọi người nhất thời chưa kịp phản ứng. Thấy thế, Dư Mạt liền đem chuyện vừa rồi kể lại một lượt.
Nghe xong, Tề Hùng, Hồng Tôn, Điền Nông, Lâm Phá Thiên... tất cả đều hóa đá. Còn mẹ nó có thể thao tác kiểu này nữa sao?
"Ý của bọn họ là... chúng ta chỉ cần đứng một bên xem kịch là được?"
"Có vẻ... đúng là ý đó."
"Chuyện này..."
Ngay lúc mọi người đang cạn lời, thì Kình Thiên Thánh Chủ thế mà lại chủ động dẫn người tìm tới cửa.
Nghe báo tin, mọi người đưa mắt nhìn nhau với vẻ cổ quái, lập tức tiến ra phòng khách chính để gặp mặt Kình Thiên Thánh Chủ.
Kình Thiên Thánh Chủ dẫn theo một đám người, vừa nhìn thấy Dư Mạt, Tề Hùng thì sắc mặt đã sa sầm. Vừa nhìn liền biết kẻ đến không có ý tốt.
Quả nhiên, vừa ngồi xuống ghế, Kình Thiên Thánh Chủ đã thẳng thừng tuyên bố, không kiêng nể gì:
"Bớt nói nhảm đi. Từ nay về sau, Vạn Yêu Quan vẫn sẽ do Kình Thiên Thánh Địa ta tiếp quản. Đạo Nhất Tông các ngươi có thể cút được rồi."
Kình Thiên Thánh Chủ cũng đã suy nghĩ thông suốt. Những kế hoạch trước đó cuối cùng đều xôi hỏng bỏng không. Hơn nữa, Yêu tộc căn bản chẳng làm gì được Đạo Nhất Tông. Tiếp tục để Đạo Nhất Tông ở lại Vạn Yêu Quan không những chẳng có ý nghĩa gì, mà ngược lại còn giúp bọn chúng thu phục lòng người. Ngươi cứ nhìn đám tu sĩ trong Vạn Yêu Quan lúc này mà xem, sợ là đã đầu quân hết cho Đạo Nhất Tông rồi!
Cho nên, sau một hồi cân nhắc, hắn quyết định tuyệt đối không thể để Đạo Nhất Tông tiếp tục cắm rễ ở đây.
Chỉ tiếc là, thỉnh thần thì dễ, tiễn thần thì khó. Ngươi nghĩ Đạo Nhất Tông là cái chợ nhà ngươi, muốn gọi đến thì đến, muốn đuổi đi thì đi sao?
Từ bỏ Vạn Yêu Quan? Điều này hiển nhiên là không thể nào! Thậm chí đám người Tề Hùng đã sớm quyết định, ngày sau nếu Đạo Nhất Tông tiến vào Trung Châu, sẽ trực tiếp đặt trụ sở tông môn tại chính Vạn Yêu Quan này.
Ngươi xem phong thủy ở đây tốt biết bao nhiêu! Dễ thủ khó công, một người giữ ải vạn người không thể qua. Quan trọng nhất là... mẹ kiếp, nguyên liệu nấu ăn cứ lượn lờ ngay trước mặt a! Muốn ăn lúc nào là có thể ra ngoài săn lúc đó, lại còn là hàng thuần tự nhiên 100%!
Đã sớm coi Vạn Yêu Quan là địa bàn của mình, Đạo Nhất Tông làm sao có thể ngoan ngoãn rời đi?
Nghe Kình Thiên Thánh Chủ nói vậy, Dư Mạt không chút do dự, trực tiếp từ chối:
"Kình Thiên Thánh Chủ nói đùa rồi. Chúng ta đã là tu sĩ Nhân tộc, chống cự Yêu tộc vốn là chức trách không thể chối từ."
Nói thì đường hoàng lẫm liệt, nhưng kẻ ngu cũng nghe ra được, Tề Hùng đây là không muốn nhường lại Vạn Yêu Quan.
Sắc mặt Kình Thiên Thánh Chủ lập tức âm trầm xuống, lạnh lùng nói:
"Ba cửa ải lớn của Nhân tộc từ trước đến nay đều do ba đại Thánh Địa phụ trách. Vạn Yêu Quan này vốn thuộc về Kình Thiên Thánh Địa ta. Bổn tọa bảo các ngươi giao ra, các ngươi nhất định phải giao ra!"
"Vậy thì từ nay về sau, Vạn Yêu Quan thuộc về Đạo Nhất Tông ta." Tề Hùng cũng không hề yếu thế, cứng rắn đáp trả.
Nghe vậy, trong mắt Kình Thiên Thánh Chủ lóe lên sát ý, nhưng rất nhanh hắn đã cười gằn. Rất tốt! Không muốn rút khỏi Vạn Yêu Quan đúng không? Chuyện này vừa vặn cho hắn một cái cớ hoàn hảo để xin chỉ thị Lão tổ, chính thức khai chiến với Đạo Nhất Tông.
Tưởng rằng có một tôn Đại Đế tọa trấn thì thật sự có thể chống lại Thánh Địa sao?
Kình Thiên Thánh Chủ cười lạnh đứng dậy, trong đầu dường như đã mường tượng ra cảnh Đạo Nhất Tông bị hủy diệt.
Nhưng, còn chưa đợi hắn kịp mở miệng, đột nhiên, hai bóng người từ trong hư không xuất hiện ngay giữa đại sảnh. Cả hai đều bịt mặt đen kín mít, không nói không rằng, trực tiếp tung sát chiêu lao thẳng về phía Kình Thiên Thánh Chủ.
Không chỉ có vậy, ngày càng có nhiều người bịt mặt xuất hiện. Kẻ nào kẻ nấy đều tỏa ra tu vi Đại Thánh, không thèm giải thích nửa lời, điên cuồng lao vào tấn công đám trưởng lão của Kình Thiên Thánh Địa.
Biến cố xảy ra quá đột ngột khiến người của Kình Thiên Thánh Địa căn bản không kịp phản ứng. Kình Thiên Thánh Chủ lập tức bị hai kẻ bịt mặt đánh bay ra ngoài, ba người lao vút lên không trung, triển khai một trận đại chiến kinh thiên động địa.
"Dao Trì! Vân La! Các ngươi điên rồi sao?!"
Vừa chống đỡ đòn tấn công, Kình Thiên Thánh Chủ vừa phẫn nộ gầm thét. Cần gì phải nhìn mặt, chỉ dựa vào khí tức thôi hắn cũng dư sức nhận ra thân phận của hai kẻ này.
Nhưng mẹ kiếp, hai tên này lên cơn điên gì vậy? Tự nhiên vô duyên vô cớ động thủ với hắn làm cái quái gì?
"Hả? Ta không phải Vân La Thánh Chủ, ngươi nhận nhầm người rồi!"
"Nhận nhầm cái mả mẹ ngươi! Còn không mau dừng tay!"
"Nói nhảm với hắn làm gì, đánh chết rồi tính!"
Thấy thân phận bị vạch trần trong vòng một nốt nhạc, Vân La Thánh Chủ có chút chột dạ. Ngược lại, Dao Trì Thánh Chủ chẳng thèm để tâm. Nhận ra thì đã sao? Người chết thì không biết nói chuyện!
"Các ngươi..."
Nghe Dao Trì Thánh Chủ nói vậy, Kình Thiên Thánh Chủ triệt để hoang mang. Hai kẻ này thật sự muốn giết hắn? Vì cái gì a?!
Trong khi đó, đông đảo tu sĩ trong Vạn Yêu Quan cảm nhận được dư âm chiến đấu kinh khủng, lập tức nhao nhao chạy về phía phủ Thành chủ. Suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản: Đạo Nhất Tông và Kình Thiên Thánh Địa cuối cùng cũng choảng nhau rồi! Dù sao thì ngay cả Đế chiến cũng đã bùng nổ.
Đã thề trung thành với Đạo Nhất Tông, lúc này bọn họ chắc chắn phải ra tay tương trợ. Từng tên tu sĩ vội vã chạy tới, một số Thánh giả còn khẩn trương vạch ra kế hoạch tác chiến:
"Lát nữa dốc toàn lực ngăn cản đám trưởng lão Đại Thánh của Kình Thiên Thánh Địa, trợ giúp thượng tông chém giết bọn chúng! Còn về phần Đế chiến, chúng ta không xen vào được, rõ chưa?"
"Rõ!"
"Được!"
Bọn họ thực sự rất sốt sắng. Trong suy nghĩ của họ, lúc này Đạo Nhất Tông và Kình Thiên Thánh Địa chắc chắn đang chém giết máu chảy thành sông.
Thế nhưng, khi vội vã đẩy cửa viện ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến toàn bộ tu sĩ hóa đá tại chỗ.
Đạo Nhất Tông - những người đáng lý ra phải đang tắm máu quân thù - lúc này thế mà lại đang... ngồi quây quần trong sân. Tốp năm tốp ba tán gẫu, người thì cắn hạt dưa tách tách, kẻ thì nhâm nhi ly rượu, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu lên chỉ trỏ, bình phẩm về trận chiến trên trời.
"Ngọa tào! Tình huống gì đây?"
Đám tu sĩ dẫn đầu đứng sững sờ như trời trồng. Không đúng a! Không phải đang đánh nhau sao? Hai bên không phải đang kịch chiến sao? Các ngươi ngồi đây gặm hạt dưa là cái thể loại gì?!