Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 746: CHƯƠNG 746: NGƯƠI KHÔNG CHO ĐƯỢC

Mắt thấy Vân La Thánh Chủ cùng Dao Trì Thánh Chủ đã hạ quyết tâm muốn lấy mạng mình, Kình Thiên Thánh Chủ tức giận gầm lên:

"Đạo Nhất Tông rốt cuộc đã cho các ngươi chỗ tốt gì? Kình Thiên Thánh Địa ta nguyện trả gấp đôi!"

Theo góc nhìn của hắn, Đạo Nhất Tông chắc chắn đã dùng thủ đoạn mờ ám nào đó để mua chuộc Vân La Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa. Đã ngày càng khó chống đỡ thế công của hai người, Kình Thiên Thánh Chủ đành phải tung ra mồi nhử lợi ích, hy vọng có thể khiến bọn họ dừng tay.

Chỉ tiếc là, nghe xong lời này, Vân La Thánh Chủ và Dao Trì Thánh Chủ chẳng hề có chút dấu hiệu nào muốn dừng lại.

Nguyên nhân rất đơn giản: Thứ mà Đạo Nhất Tông có thể cho, Kình Thiên Thánh Địa ngươi đào đâu ra mà cho?

Khoan hãy nói đến nguyên liệu cấp Yêu Đế, chỉ riêng một người như Cơm Tổ Diệp Trường Thanh, Kình Thiên Thánh Địa các ngươi có không? Đừng nói là Kình Thiên Thánh Địa, e rằng lục tung cả cái Hạo Thổ thế giới này lên cũng chẳng tìm ra được người thứ hai!

"Các ngươi... Các ngươi thật sự muốn cá chết lưới rách sao? Kình Thiên Thánh Địa ta trả gấp ba!"

"Tỉnh mộng đi, ngươi không cho nổi đâu." Vân La Thánh Chủ thản nhiên đáp.

Nghe vậy, Kình Thiên Thánh Chủ tức đến mức khóe mắt muốn nứt toạc. Ta không cho nổi? Ta mẹ nó đường đường là Thánh Chủ của một trong ba đại Thánh Địa, mà ngươi bảo ta không cho nổi?!

Nhưng Dao Trì Thánh Chủ và Vân La Thánh Chủ hiển nhiên không muốn dây dưa thêm về vấn đề này. Bọn họ mặc kệ hắn gào thét, tiếp tục dồn ép bằng những đòn tấn công vũ bão.

"Thượng tông, chúng ta thật sự không cần xuất thủ sao?"

Nhìn trận kịch chiến trên không trung ngày càng thảm liệt, không ít trưởng lão của Kình Thiên Thánh Địa đã trọng thương, chỉ còn đang thoi thóp kéo dài hơi tàn, không trụ được bao lâu nữa. Trong khi đó, người của Đạo Nhất Tông từ đầu đến cuối vẫn ngồi im như phỗng. Mấy tên tu sĩ Thánh cảnh nhịn không được, nhỏ giọng hỏi.

"Xuất thủ làm gì?"

Có người xung phong làm cu li đánh hộ rồi, còn nhúng tay vào làm chi cho mệt? Chỉ là nghĩ đến đống nguyên liệu Yêu Đế kia, Tề Hùng vẫn không khỏi đau lòng. Kiểu này sợ là sẽ bị hai đại Thánh Địa chia chác mất không ít thịt rồi.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến giữa trưa. Nhận thấy ánh mắt của mọi người bắt đầu liên tục liếc về phía mình, Diệp Trường Thanh đứng dậy, cười nói:

"Ta đi chuẩn bị cơm đây."

"Ha ha, vẫn là Trường Thanh sư đệ hiểu ý ta nhất!"

"Trường Thanh sư đệ cứ từ từ, sư huynh không vội đâu!"

"Không vội? Nước dãi của huynh chảy ướt cả áo rồi kìa!"

Trong tiếng cười mắng rôm rả, Diệp Trường Thanh bước vào nhà bếp. Phải công nhận, có một đám Linh Trù Sư của Linh Trù Liên Minh phụ giúp, Diệp Trường Thanh nhàn nhã hơn hẳn.

Tuy tay nghề nấu nướng của bọn họ xách dép cũng không theo kịp Diệp Trường Thanh, nhưng những việc vặt vãnh khác thì lại xử lý đâu ra đấy. Cũng phải thôi, đoán chừng toàn bộ Trung Châu này, chưa từng có tiền lệ dùng Linh Trù Sư cấp tám, cấp chín chỉ để... thái thịt, rửa rau!

Thế nhưng, đám Linh Trù Sư này lại không hề có nửa lời oán thán, thậm chí còn hưng phấn tột độ. Được làm phụ bếp cho Diệp Trường Thanh, đối với bọn họ mà nói, chính là niềm vinh hạnh lớn nhất trên đời!

"Tham kiến Cơm Tổ!"

"Cơm Tổ, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, ngài còn cần gì nữa không?"

Dọc đường đi, tất cả Linh Trù Sư đều dùng ánh mắt sùng bái cuồng nhiệt nhìn Diệp Trường Thanh. Đó là sự sùng bái phát ra từ tận đáy lòng.

Đương nhiên, nếu bọn họ chịu đổi cái danh xưng kia đi một chút, Diệp Trường Thanh chắc chắn sẽ vui vẻ hơn rất nhiều.

"Đừng để ta tóm được kẻ nào đầu têu cái tên này!"

Hắn cắn răng thầm mắng. Kẻ đầu sỏ này Diệp Trường Thanh đã truy lùng từ rất lâu rồi, thậm chí còn nhờ cả Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh âm thầm điều tra. Nhưng dù hai nữ có đích thân xuất mã, đến tận bây giờ vẫn bặt vô âm tín.

Mẹ kiếp, hiện tại cái danh hiệu "Cơm Tổ" này đã triệt để dính chặt lên đầu hắn rồi! Điều này càng làm Diệp Trường Thanh sôi máu, quyết tâm phải lôi cổ kẻ đầu têu ra bằng được.

Bước đến trước bếp lò, các loại nguyên liệu, rau củ, gia vị đều đã được bày biện ngay ngắn, chỉnh tề.

Diệp Trường Thanh búng tay một cái, Xích Dương Thiên Viêm lập tức hóa thành một ngọn lửa hừng hực chui tọt vào trong lò.

Phải công nhận, cái Dị Hỏa này dùng sướng thật! Nhờ tâm ý tương thông, Diệp Trường Thanh chỉ cần một ý niệm là có thể điều khiển ngọn lửa to nhỏ tùy ý. Lửa riu riu hay lửa bùng, xào lăn hay hầm chậm, tất cả đều được kiểm soát cực kỳ chuẩn xác. Cái này mẹ nó còn tiện lợi hơn cả bếp ga, bếp từ ở kiếp trước!

Từng nồi thức ăn thơm nức mũi nhanh chóng được hoàn thành dưới bàn tay điêu luyện của Diệp Trường Thanh. Nếu không nhờ có Dị Hỏa và một đống người phụ giúp, Diệp Trường Thanh chắc chắn không thể nào nấu ra một lượng thức ăn khổng lồ cho mỗi bữa như vậy.

Giờ cơm đến. Trong sân nhà bếp, từng chiếc thùng gỗ siêu to khổng lồ đã được xếp sẵn thành hàng.

Người của Đạo Nhất Tông cùng đông đảo tu sĩ đã sớm ngửi thấy mùi thơm mà chạy tới. Đối với chuyện ăn cơm, không cần phải lo lắng, tuyệt đối không có kẻ nào dám đi trễ!

"Chà, bữa nay phong phú nha! Thịt Chân Long xào lăn, xương rồng hầm, lại còn có cả móng trâu kho..."

Năm sáu món ăn bày ra, món nào món nấy đều khiến người ta thèm nhỏ dãi. Đám người Đạo Nhất Tông không lãng phí một giây nào, trực tiếp bưng bát lên chiến.

Trong khi đó, đám người Dao Trì Thánh Địa và Vân La Thánh Địa đang kịch chiến trên không trung, nhìn thấy giờ cơm đã điểm, kẻ nào kẻ nấy bắt đầu đứng ngồi không yên.

"Mẹ kiếp, đến giờ cơm rồi, làm sao bây giờ?!"

"Ta có một cách!"

"Nói nghe thử xem!"

"Chúng ta chia ca ra mà ăn! Một nửa ở lại cầm chân bọn chúng, nửa kia xuống ăn cơm, lát nữa lại đổi ca!"

"Á đù, cách này hay đấy!"

"Đúng không? Vậy ta đi trước nhé!"

"Ngọa tào! Mẹ nó tại sao ngươi được đi trước mà ta không được đi trước?!"

Chỉ trong nháy mắt, một nửa số trưởng lão của hai đại Thánh Địa đang đánh nhau sống chết với Kình Thiên Thánh Địa đột ngột... rút lui khỏi chiến trường, cắm đầu lao thẳng xuống nhà bếp bên dưới.

Thấy cảnh này, nửa số trưởng lão còn lại ngơ ngác. Nhưng lúc này bọn họ không dám rời đi, bởi vì nếu làm hỏng chuyện, bữa tiệc Yêu Đế coi như đi tong!

"Các ngươi ăn nhanh lên a! Nhớ chừa lại cho bọn ta một ít!"

"Đi nhanh về nhanh!"

"Giữ cho ta một bát! Gắp nhiều thịt vào!"

Từng tiếng gào thét vang lên như đang trăng trối dặn dò hậu sự. Còn về phần các trưởng lão của Kình Thiên Thánh Địa, tuy đã trọng thương đầy mình, nhưng lúc này cũng triệt để ngây ngốc.

Tình huống gì đây? Đang đánh nhau hăng máu sao tự nhiên lại bỏ đi?

Chinh chiến bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải chuyện quái đản thế này. Nhưng rất nhanh, bọn họ bừng tỉnh, nhận ra đây mẹ nó là một cơ hội ngàn năm có một!

Vốn dĩ phải đối mặt với sự vây công của hai đại Thánh Địa, bọn họ ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Nhưng bây giờ, đối phương tự nhiên rút đi một nửa, đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao? Nếu bây giờ phá vây bỏ chạy, tỷ lệ thành công chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều!

Nghĩ tới đây, toàn bộ trưởng lão của Kình Thiên Thánh Địa lập tức thi triển bí pháp, dốc toàn lực chuẩn bị phá vây.

Mất đi một nửa nhân lực, các ngươi nghĩ còn cản được bọn ta sao? Trong tình huống này, các ngươi có nỡ thi triển bí pháp để liều mạng không?

Phải biết rằng, Kình Thiên Thánh Địa bọn họ đã bị dồn vào đường cùng, còn hai đại Thánh Địa thì đang chiếm ưu thế. Một bên là đập nồi dìm thuyền, chó cùng dứt giậu, tự nhiên có dũng khí thi triển bí pháp. Bọn họ không tin hai đại Thánh Địa cũng dám chơi khô máu như vậy!

Thế nhưng, nhìn thấy người của Kình Thiên Thánh Địa thi triển bí pháp, những trưởng lão còn lại của hai đại Thánh Địa ban đầu hơi sững sờ, nhưng ngay lập tức bừng tỉnh:

"Bọn chúng muốn phá vây!"

"Cản bọn chúng lại! Tuyệt đối không được để sổng tên nào!"

"Kẻ nào làm hỏng bữa tiệc Yêu Đế, tự vác mặt đi mà giải thích với Thánh Chủ!"

"Mẹ kiếp, liều mạng!"

"Khinh lão phu không có bí pháp sao? Không phải chỉ là đốt chút thọ nguyên thôi à? Tới đây! Ai sợ ai?!"

Trong tích tắc, toàn bộ trưởng lão của hai đại Thánh Địa cũng đồng loạt bùng nổ bí pháp. Mà mục đích của bọn họ, chỉ đơn giản là để giữ chân người của Kình Thiên Thánh Địa, không cho bọn chúng có lấy một tia cơ hội đào tẩu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!