Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 776: CHƯƠNG 776: TIỂU CƯỜNG ĐÁNH MÃI KHÔNG CHẾT SAO?

Tên đệ tử phụ thuộc trực tiếp hóa đá, mà tên thân truyền Thánh Địa đối diện thấy hắn không có nửa điểm ý tứ muốn nhường đường, sát ý trong mắt lại càng bùng lên dữ dội.

“To gan lắm! Chết đi cho ta!”

“Ta...”

Không thèm nghe giải thích, tên thân truyền lập tức tung sát chiêu lao tới. Thấy vậy, tên đệ tử phụ thuộc dù trong lòng khóc không ra nước mắt, nhưng cũng chỉ đành cắn răng dốc hết sức bình sinh ra chống đỡ.

Bên phía Từ Kiệt đã đạt tới giới hạn, thì Triệu Chính Bình, Liễu Sương cùng những đệ tử Đạo Nhất Tông khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

“Các ngươi lại chống đỡ thêm một hồi nhé!”

“Hả? Lại nữa sao?!”

“Đừng nói nhảm, mau lên đi!”

“Cẩu vật, có bản lĩnh thì đứng đó chờ! Lát nữa quay lại lão tử sẽ chém chết ngươi!”

“Ngươi muốn chết...”

Đối mặt với đám đệ tử Đạo Nhất Tông lại một lần nữa "bỏ của chạy lấy người", đệ tử Kình Thiên Thánh Địa triệt để nổi điên. Bọn chúng vừa định đuổi theo thì nửa đường lại bị một đám đệ tử của các thế lực phụ thuộc bị ép làm bia đỡ đạn cản đường.

“Tốt! Tốt! Tốt! Đã muốn tìm chết, ta thành toàn cho các ngươi!”

Tại khu vực cửa thành, trước dãy bàn dài thượt, đám đệ tử Đạo Nhất Tông lại ùa về như ong vỡ tổ. Từng tên từng tên chen lấn xô đẩy, tranh giành nhau từng miếng ăn.

“Nhanh nhanh nhanh! Sư phó, mau cho ta một bát canh xương! Thọ nguyên đốt sắp cạn rồi!”

“Sư phó, cho một cái bánh bao thịt lớn! Không, lấy hai cái luôn đi!”

“Ta lấy một bát cháo thịt!”

“Đợi lát nữa ăn xong quay lại, nhất định phải đập chết mẹ bọn chúng!”

“Đúng đúng đúng!”

“Đừng nói nhảm nữa, mau ăn đi!”

Một đám đệ tử ăn như hổ đói, ngay cả mấy nữ đệ tử cũng chẳng thèm giữ lại chút hình tượng thục nữ nào, cắm mặt vào bát mà húp sột soạt.

Diệp Trường Thanh lúc này làm gì có thời gian mà để ý đến tướng ăn của bọn họ. Hắn cùng ba vị minh chủ và một đám Tiên Trù Sư cấp chín đang bận tối mắt tối mũi xào nấu đồ ăn. Đây tuyệt đối là lần Diệp Trường Thanh phải làm việc với cường độ cao nhất, vất vả nhất kể từ khi xuyên không đến nay. Ngay cả một giây nghỉ ngơi cũng không có, tất cả chỉ vì muốn thỏa mãn cái dạ dày không đáy của đám đệ tử.

Và đây, cũng chính là cơ hội chiến thắng duy nhất của Đạo Nhất Tông!

Đồng thời, để đảm bảo công hiệu của những món mỹ thực này đạt mức tối đa, Diệp Trường Thanh không dám có nửa điểm qua loa, mỗi một công đoạn đều dốc toàn lực ứng phó. Đám đệ tử cũng cảm nhận rõ rệt hiệu quả thần kỳ từ những món ăn này.

Nói không ngoa, công hiệu của đống mỹ thực này tuyệt đối không thua kém gì đan dược cấp tám, thậm chí tiệm cận cấp chín! Quan trọng nhất là, đan dược ăn nhiều thì còn phải mất thời gian luyện hóa, chứ mỹ thực thì cứ việc tọng thẳng vào họng, ăn bao nhiêu hấp thụ bấy nhiêu!

Một phen gió cuốn mây tan, vì tình thế cấp bách, đám đệ tử cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức hương vị. Vừa cảm nhận được cơ thể hồi phục, thọ nguyên được bổ sung, bọn họ lập tức kích hoạt bí pháp, đằng đằng sát khí lao thẳng ra chiến trường.

“Lần này nhất định phải chém chết ngươi!”

“Các huynh đệ, giết a!”

“Chờ ta húp nốt bát này đã!”

“Mẹ nó, hôm nay kiểu gì cũng phải bổ đôi con chó kia!”

Từng tên đệ tử Đạo Nhất Tông, trên người bùng nổ bí pháp, trong mắt hừng hực sát ý, lại một lần nữa xông pha trận mạc.

Trên chiến trường, đám đệ tử phụ thuộc đang bị ép đến mức sắp không trụ nổi nữa. Nhưng đúng vào thời khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, đệ tử Đạo Nhất Tông đã kịp thời xuất hiện!

“Thượng tông quay lại rồi!”

“Ta... Ô ô ô...”

Nhìn đám đệ tử Đạo Nhất Tông sinh long hoạt hổ, khí thế ngút trời giết ngược trở lại, đám đệ tử phụ thuộc mừng rỡ đến phát khóc. Thượng tông quả nhiên không vứt bỏ bọn họ a!

Về phần Kình Thiên Thánh Địa, toàn bộ đều mang vẻ mặt mông lung như bò đeo nơ. Lại tới nữa?! Thương thế sao lại khôi phục nhanh như vậy? Còn nữa, cái bí pháp chết tiệt kia vẫn chưa tới giới hạn sao?! Mới trôi qua có bao lâu đâu mà đã hồi phục đến mức này rồi?!

“Cẩu vật, Từ gia gia của ngươi lại trở về rồi đây! Tới chiến!”

Từ Kiệt lại tìm đến tên thân truyền ban nãy, vung kiếm chém tới, giải vây cho tên đệ tử phụ thuộc. Hắn trực tiếp thế chỗ, tiếp tục lao vào kịch chiến với tên thân truyền kia.

“Ngươi...”

Nhìn Từ Kiệt đi mà quay lại, tên thân truyền chỉ cảm thấy đầu óc ong ong. Sao mẹ nó lại khôi phục rồi?! Đánh mãi không chết đúng không?!

Người ngoài không biết, nhưng chính bản thân hắn lại rất rõ ràng. Dù tu luyện Đế giai công pháp, nhưng đúng như Từ Kiệt dự đoán, mỗi lần khôi phục đều phải trả giá bằng linh lực! Lúc này, bản thân hắn cũng đã chạm tới giới hạn, căn bản không thể làm được cái trò khôi phục trong nháy mắt như trước nữa.

Vốn dĩ dựa vào Đế giai công pháp để chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng hiện tại, hắn đã cạn kiệt sức lực. Nhìn lại Từ Kiệt xem? Tên điên này mẹ nó hình như vẫn còn dư lực a! Một thân thương thế nặng nề như vậy mà lại khôi phục được hơn phân nửa, quả thực là ảo ma Canada!

“Có vấn đề! Tên này tuyệt đối có vấn đề!”

“Cẩu vật, hôm nay Từ gia tất sát ngươi!”

Từ Kiệt chớp lấy sơ hở, một kiếm hung hăng bổ trúng vai trái của tên thân truyền. Máu tươi lập tức tuôn trào, vết thương sâu hoắm thấy cả xương.

Một giây sau, tên thân truyền theo bản năng vận chuyển Đế giai công pháp. Vết thương bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nhưng lần này, tốc độ khôi phục rõ ràng đã chậm đi rất nhiều. Hơn nữa, đến cuối cùng, vết thương cũng không thể lành lặn hoàn toàn, chỉ khôi phục được hơn một nửa.

Thấy cảnh này, Từ Kiệt lập tức cười gằn: “Cẩu vật, ngươi đến giới hạn rồi đúng không? Để xem ngươi mẹ nó còn dám cuồng với lão tử nữa không!”

Xác định đối phương đã cạn kiệt, Từ Kiệt mừng rỡ như điên. Lão tử có đồ ăn của Trường Thanh trưởng lão chống lưng, hao tổn cũng đủ mài chết ngươi!

Chuyện tiếp theo thì đơn giản hơn nhiều. Cứ thế mà đuổi theo chém giết, lấy thương đổi thương! Nhìn Từ Kiệt càng đánh càng hăng, thậm chí còn cố tình tìm cơ hội đổi mạng, tên thân truyền tức giận đến mức ngọn lửa trong lòng muốn thiêu rụi cả lý trí.

Quả thực là khinh người quá đáng! Cho dù ta đã đến giới hạn, nhưng ưu thế của Đế giai công pháp vẫn còn đó! Ngoại trừ việc không thể khôi phục nhanh chóng, ta vẫn đang chiếm thế thượng phong! Còn ngươi, tối đa cũng chỉ dựa vào bí pháp mới miễn cưỡng đánh ngang tay với ta, cuồng cái nỗi gì?!

“Ta chém chết ngươi!”

Không hiểu Từ Kiệt lấy đâu ra cái cảm giác ưu việt đó, rõ ràng hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, ngươi lấy tư cách gì mà phách lối trước mặt ta? Lúc này, tên thân truyền cũng không thèm né tránh nữa, trực tiếp lao vào liều mạng với Từ Kiệt.

Đối với chuyện này, Từ Kiệt tự nhiên là cầu còn không được. Hai người không ai nhường ai, điên cuồng chém giết. Số lượng vết thương trên người cả hai tăng lên chóng mặt. Nhưng lần này, vết thương của tên thân truyền đã không còn khả năng tự khôi phục nữa. Giống như Từ Kiệt, cả người hắn chẳng mấy chốc đã đầm đìa máu tươi, biến thành một huyết nhân.

Tình trạng của Từ Kiệt cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng từ đầu đến cuối, trên môi hắn vẫn luôn nở nụ cười hưng phấn tột độ: “Thêm một lần nữa! Thêm một lần nữa chắc chắn có thể chém chết con chó này!”

“Ngươi...”

Vừa nghĩ, Từ Kiệt vừa đưa mắt nhìn về phía tên đệ tử phụ thuộc đang đứng ngây ngốc đằng xa. Thấy ánh mắt của Từ Kiệt, tên đệ tử kia nuốt nước bọt, vẻ mặt cổ quái chỉ vào mũi mình: “Ta...?”

“Tới chống đỡ một hồi!”

“Lại nữa sao?!”

“Bảo ngươi tới thì tới đi, lằng nhằng cái gì!”

“A...”

“Lên đi!”

Không thèm giải thích, Từ Kiệt lại một lần nữa tóm lấy tên đệ tử kia ném ra phía trước làm bia đỡ đạn. Thấy cảnh này, tên thân truyền đang giao chiến tức điên lên gầm thét: “Lại muốn chạy?! Đứng lại cho ta!”

“Ngươi lại muốn cản ta?!”

Nhưng một giây sau, khi nhìn thấy tên đệ tử phụ thuộc đang run lẩy bẩy, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, tên thân truyền cũng cạn lời.

Tên đệ tử khóc không ra nước mắt, mếu máo nói: “Ta cũng hết cách rồi... Hay là... ngươi cắn viên đan dược, điều tức một chút đi?”

“Ta điều tức cái mả mẹ nhà ngươi! Kẻ nào cản ta, chết!”

“Ta không muốn cản ngươi a!”

Lại một lần nữa bị ép phải kịch chiến với tên thân truyền Thánh Địa, tên đệ tử phụ thuộc triệt để tê dại. Các ngươi muốn ta chết thì cứ nói thẳng ra đi! Đừng có chơi cái trò này nữa, dễ dọa chết người lắm a!

Hai lần trước, hắn đều đinh ninh rằng mình chắc chắn phải chết, nhưng cứ đến thời khắc sinh tử, Từ Kiệt lại kịp thời xuất hiện cứu mạng. Dù cái mạng nhỏ vẫn còn giữ được, nhưng cứ chơi trò đau tim thế này mãi, thật sự sẽ dọa người ta chết khiếp a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!