Hà hội phó nói năng hùng hồn, từng chữ như búa nện vào tim. Những năm gần đây, Hắc Nham Thương Hội quả thực đã quá mức lo trước sợ sau, lúc nào cũng muốn nắm chắc mười phần thắng mới dám ra tay.
Nhưng trên đời này làm quái gì có chuyện mười phần chắc chín? Cơ hội luôn đi kèm với rủi ro! Rủi ro càng cao, lợi nhuận thu về càng lớn. Đạo lý đơn giản mà ngay cả đứa trẻ lên ba cũng hiểu, vậy mà đám lão già ngồi đây lại cứ giả vờ ngu ngơ!
Tuy nhiên, đám trưởng lão cũng có lý lẽ riêng của mình: “Nói thì nói thế, nhưng chuyện này liên quan trực tiếp đến Kình Thiên Thánh Địa. Nếu Đạo Nhất Tông thua, Hắc Nham Thương Hội chúng ta biết ăn nói thế nào?”
“Hừ! Đạo Nhất Tông có thể thắng một trận long trời lở đất như vậy, đã đủ để chứng minh thực lực rồi! Hơn nữa, sau trận chiến đó, Kình Thiên Thánh Địa thương vong hơn phân nửa, các ngươi nghĩ bọn chúng còn cơ hội lật kèo sao?”
“Chí ít thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ.”
“Đợi đến lúc ngã ngũ thì cứt nóng cũng chẳng đến lượt các ngươi húp đâu!” Hà hội phó bực bội mắng, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Hắn cũng lười đôi co với đám người bảo thủ này, trực tiếp quay sang nhìn Hội trưởng Lý Tuyệt: “Hội trưởng, đây tuyệt đối là cơ hội ngàn năm có một để Hắc Nham Thương Hội chúng ta quật khởi! Có thể quay lại hàng ngũ Thập Đại Thương Hội hay không, tất cả đều phụ thuộc vào ván cược này!”
Trở lại Thập Đại Thương Hội Trung Châu – đó chính là khát vọng lớn nhất của Hắc Nham Thương Hội lúc này.
Nghe Hà hội phó nói vậy, Lý Tuyệt trầm ngâm không đáp, trong đầu không ngừng cân nhắc thiệt hơn. Lời của Hà hội phó rất có lý, nhưng sự lo lắng của đám trưởng lão cũng không phải là không có cơ sở. Trong lúc nhất thời, hắn thực sự khó đưa ra quyết định.
Do dự hồi lâu, cuối cùng Lý Tuyệt lên tiếng: “Ta sẽ đích thân đi cùng ngươi đến Vạn Yêu Quan một chuyến, gặp mặt người của Đạo Nhất Tông. Tiền hội phó cũng đi cùng luôn.”
Tiền hội phó là vị Phó hội trưởng còn lại của Hắc Nham Thương Hội. Ba người bọn họ chính là những nhân vật nắm giữ quyền lực tối cao nhất. Chỉ cần ba người gật đầu, gần như có thể quyết định mọi chuyện lớn nhỏ trong thương hội, dù đám trưởng lão có phản đối cũng vô dụng.
Nghe Lý Tuyệt nói vậy, Tiền hội phó gật đầu đồng ý. Đám trưởng lão thấy thế cũng không dám ý kiến gì thêm.
Việc này không thể chậm trễ, hay nói đúng hơn là... Hà hội phó đang vã lắm rồi! Mới rời đi có mấy ngày mà hắn đã nhớ nhung hương vị đồ ăn của Đạo Nhất Tông đến phát điên!
Nhìn bộ dáng gấp gáp như lửa đốt đít của Hà hội phó khi đứng trước không gian linh chu, Lý Tuyệt nhíu mày nghi hoặc: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, Đạo Nhất Tông rốt cuộc có cái ma lực gì mà khiến ngươi không kịp chờ đợi như thế?”
“Hội trưởng, ngài cứ đến đó rồi sẽ biết! Thứ này ta có nói ra ngài cũng không tin đâu.”
Chẳng lẽ lại bảo là vì một bữa cơm? Nói ra chắc chắn bị chửi là thằng điên! Cứ để bọn họ tự mình nếm thử là rõ nhất. Hơn nữa, lần này có cả Hội trưởng và lão Tiền đi cùng, kiểu gì Tề Hùng chẳng bày tiệc rượu chiêu đãi? Đồ ăn ngày thường đã ngon nhức nách rồi, tiệc rượu chắc chắn còn đỉnh cao hơn nữa!
Nghĩ đến đây, Hà hội phó nuốt nước bọt cái ực, lập tức điều khiển không gian linh chu lao vút đi với tốc độ bàn thờ, hướng thẳng về phía Vạn Yêu Quan. Hắn hoàn toàn không thèm quan tâm đến lượng linh thạch đang bị đốt cháy khét lẹt, chỉ muốn bay đến Vạn Yêu Quan càng nhanh càng tốt.
Nhìn hành động quái dị của Hà hội phó, Lý Tuyệt và Tiền hội phó đưa mắt nhìn nhau. Tên này bị làm sao vậy? Chẳng lẽ bị Đạo Nhất Tông mua chuộc rồi? Nhưng không đúng a! Thực lực thì không dám nói, chứ xét về độ giàu có, Hắc Nham Thương Hội tuyệt đối đè bẹp Đạo Nhất Tông! Bọn họ lấy cái gì để mua chuộc lão Hà? Hơn nữa, lão già này xưa nay đâu có thiếu thốn tài nguyên tu luyện, linh quả, thiên tài địa bảo hắn ăn như ăn vặt cơ mà!
Nghĩ mãi không ra, mà có gặng hỏi thì lão già này cũng cạy miệng không nói nửa lời, chỉ úp mở "đến nơi rồi biết". Làm cho Lý Tuyệt và Tiền hội phó cứ như người mù đi đêm.
Một đường phi nước đại, chẳng mấy chốc, ba người Lý Tuyệt đã đặt chân đến Vạn Yêu Quan. Sau khi thông báo, bọn họ được dẫn vào phủ Thành chủ, diện kiến đám người Tề Hùng, Ngô Thọ, Thạch Tùng. Dư Mạt ba vị Đại Đế vẫn không xuất hiện.
Thân là Hội trưởng Hắc Nham Thương Hội, Lý Tuyệt cũng mang tu vi Đại Thánh. Nhưng Đại Thánh của hắn không mạnh về chiến đấu, điểm mạnh duy nhất của hắn là... nhiều tiền!
Hai bên chào hỏi khách sáo, sau khi an tọa mới bắt đầu bàn vào việc chính. Tất nhiên, trong lần gặp mặt đầu tiên, không ai mong đợi có thể lập tức đạt được thỏa thuận. Lý Tuyệt vẫn muốn thăm dò thêm một số khía cạnh khác của Đạo Nhất Tông, ví dụ như ba vị Đại Đế Dư Mạt.
“Tề Tông chủ, không biết các vị Đế Tôn đại nhân...”
“Sư thúc bọn họ đang bế quan, tạm thời không tiện tiếp khách.”
“Có thể hiểu được.”
Lý Tuyệt có chút tiếc nuối. Muốn triệt để san bằng Kình Thiên Thánh Địa, việc chém giết ba vị lão tổ Đế Cảnh của đối phương là yếu tố then chốt. Đây cũng là vấn đề mà Lý Tuyệt quan tâm nhất, nên mới mở miệng hỏi thăm.
Sau một hồi thăm dò qua lại, Tề Hùng vẫn dùng bài cũ: Mời nhóm Lý Tuyệt ở lại dùng tiệc tối.
Đối với lời mời này, Lý Tuyệt vốn định từ chối: “Đa tạ ý tốt của Tề Tông chủ, chỉ là đi đường xa xôi mệt nhọc, tối nay e là...”
“Đa tạ Tề Tông chủ! Chúng ta nhất định sẽ đến!”
Lý Tuyệt còn chưa kịp nói hết câu, Hà hội phó đứng bên cạnh đã nhảy bổ vào cắt ngang.
Hả?
Nghe vậy, Lý Tuyệt cạn lời trừng mắt nhìn Hà hội phó. Ngươi mẹ nó chết đói từ kiếp trước à?!
Còn Hà hội phó thì vuốt ngực, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. May mà lão phu phản ứng nhanh! Để ngài từ chối thì tối nay ta biết lấy gì bỏ vào bụng?! Đây là tiệc rượu đó a! Ngài tưởng lúc nào cũng được ăn chắc? Cơ hội ngàn năm có một đấy!
Biết tối nay lại có tiệc rượu, Hà hội phó hớn hở kéo Lý Tuyệt và Tiền hội phó cáo từ về phòng nghỉ ngơi. Dọc đường đi, Lý Tuyệt liên tục dùng ánh mắt nghi ngờ quét từ đầu đến chân Hà hội phó, nhưng cái miệng của lão già này kín như bưng, cạy thế nào cũng không hé nửa lời.
Mãi cho đến giờ cơm tối, ba người Lý Tuyệt cùng vài thành viên khác của Hắc Nham Thương Hội bước vào phủ Thành chủ. Đám người Hà hội phó tên nào tên nấy mặt mày hớn hở, kích động như đi trẩy hội.
“Ta nói này, các ngươi có cần phải làm quá lên thế không? Thương hội bỏ đói các ngươi à? Chỉ là một bữa cơm thôi mà vui đến mức này sao?” Lý Tuyệt nhíu mày.
“Hội trưởng, ngài không hiểu đâu! Cơm này không phải là cơm bình thường a!”
Hả?
Lý Tuyệt quả thực không hiểu cái "không bình thường" đó là gì. Nhưng khi mọi người đã an tọa, thức ăn được dọn lên bàn, nhìn đám người Hà hội phó cắm đầu cắm cổ ăn như hổ đói, Lý Tuyệt tò mò gắp thử một đũa.
Vừa nhai được một miếng, phản ứng của hắn y hệt như Hà hội phó lúc trước!
“Đồ ăn này...”
Ngay sau đó, Lý Tuyệt và Tiền hội phó lập tức hóa thân thành "cỗ máy xúc cơm", tốc độ càn quét thậm chí không hề thua kém Hà hội phó! Một bàn thức ăn đầy ắp, chỉ trong chớp mắt đã bị bọn họ vét sạch sành sanh không còn một cọng hành.
Ăn xong, Hà hội phó lười biếng ngả lưng ra ghế, xỉa răng cười hắc hắc: “Hội trưởng, bây giờ ngài còn lý do gì để từ chối nữa không?”
“Ta... Lão Hà a, ngươi làm rất tốt!”
Lý Tuyệt há hốc mồm, cuối cùng vỗ vai Hà hội phó một cái thật mạnh, thấm thía khen ngợi từ tận đáy lòng.
Chuyện tiếp theo diễn ra vô cùng suôn sẻ. Sau một cuộc trao đổi riêng với Tề Hùng, Lý Tuyệt lập tức chốt đơn: Từ giờ phút này, Hắc Nham Thương Hội sẽ dốc toàn lực hỗ trợ Đạo Nhất Tông!
Chỉ cần Đạo Nhất Tông cần, chỉ cần Trung Châu có, từ phù triện, đan dược, trận bàn cho đến pháp bảo, Hắc Nham Thương Hội sẽ gom bằng sạch! Hơn nữa, toàn bộ chi phí sẽ do Hắc Nham Thương Hội đài thọ!
Đỉnh Minh Thương Hội chống lưng cho Kình Thiên Thánh Địa thế nào, thì Hắc Nham Thương Hội sẽ chơi tất tay với Đạo Nhất Tông thế đó!