Chiếc Tinh Không Chiến Hạm bị ép đến cực hạn, phát ra những tiếng gầm rít chói tai như đang kêu gào thảm thiết.
“Tam sư đệ, chậm lại đi, chiến hạm sắp rã ra từng mảnh rồi!”
“Đại sư huynh yên tâm, đệ tự có chừng mực. Chỉ còn vài ngàn dặm nữa thôi, sắp tới rồi!”
“Đây không phải là chuyện ngựa không dừng vó, mà là chiến hạm nó...”
“Yên tâm đi Đại sư huynh, đệ nhanh lắm, huynh ráng nhịn một chút là tới ngay!”
Từ Kiệt hoàn toàn không có ý định giảm tốc, thậm chí còn tiếp tục tăng ga.
Trong khi đó, tại Cận Hải doanh địa, một đường bờ biển trải dài ngút tầm mắt được bao bọc bởi một đạo trận pháp khổng lồ. Hơn mười nữ đệ tử Ngọc Nữ Phong từ trong trận pháp bước ra. Nữ đệ tử dẫn đầu có chút phàn nàn: “Đại sư tỷ cũng thật là, Thần Kiếm Phong sáng nay mới xuất phát, sao bây giờ đã bắt chúng ta ra đây đợi? Cho dù có Tinh Không Chiến Hạm thì ít nhất cũng phải ngày mai bọn họ mới tới nơi chứ.”
“Ai mà biết được, chắc là Đại sư tỷ nhớ Triệu sư huynh quá rồi chăng?”
“Cũng có khả năng, dù sao hai người họ cũng cả năm không gặp rồi mà.”
Đám nữ đệ tử này được cử ra chuyên môn để đón tiếp người của Thần Kiếm Phong. Tính toán thời gian thì hôm nay chắc chắn đối phương chưa thể tới, nên các nàng cũng chẳng vội, thong thả trêu đùa lẫn nhau.
Thế nhưng, ngay lúc các nàng đang cười nói vui vẻ, trên bầu trời bỗng xuất hiện ba chiếc Tinh Không Chiến Hạm lao đến như sao băng xé gió.
“Các tỷ muội nhìn kìa, đó có phải là chiến hạm của Đạo Nhất Tông chúng ta không?”
“Hình như đúng rồi, nhưng sao lại tới nhanh thế?”
“Không thể nào...”
Sáng mới xuất phát, chạng vạng tối đã tới nơi? Tốc độ này cũng quá khoa trương rồi đi!
Còn chưa đợi các nàng hoàn hồn, ba chiếc chiến hạm đã hạ cánh một cách cực kỳ bạo lực ngay bên ngoài trận pháp. Nói là "hạ cánh" thì hơi nhẹ, phải gọi là "đập thẳng xuống đất" mới đúng! Tiếng nổ ầm ầm vang lên, bụi mù mịt bốc lên ngút trời. Đám nữ đệ tử Ngọc Nữ Phong sợ đến ngây người. Chiến hạm mà cũng lái được kiểu này sao?!
Chưa kịp định thần, từ phía xa xa bỗng truyền đến một tiếng gầm thét phẫn nộ tột cùng, mang theo linh lực cuồng bạo khiến tâm thần người ta chấn động: “Nghịch đồ! Đứng lại cho ta! Các ngươi chạy không thoát đâu!”
Tình huống gì đây? Đám đệ tử Ngọc Nữ Phong hoàn toàn ngơ ngác trước cảnh tượng bất thình lình này.
Ngay sau đó, từng tên đệ tử Thần Kiếm Phong nhảy rào rào từ trên chiến hạm xuống. May quá, đúng là người của Thần Kiếm Phong rồi.
“Cái đó...” Một nữ đệ tử vừa định tiến lên chào hỏi, liền chạm mặt nhóm Diệp Trường Thanh, Liễu Sương. Không để nàng kịp nói hết câu, Từ Kiệt đã lao tới tóm chặt lấy tay nàng.
“Không có thời gian giải thích đâu, mau vào trận pháp trước đã!”
Quả nhiên đúng như y dự đoán, sư phụ thật sự đuổi tới rồi! Nếu không phải dọc đường y liều mạng ép chiến hạm chạy hết tốc lực, bất chấp linh thạch tiêu hao, thì e là đã bị tóm gọn giữa đường.
Trong sự ngơ ngác của đám đệ tử Ngọc Nữ Phong, bọn họ cứ thế bị lôi tuột vào trong trận pháp.
Hồng Tôn đuổi tới nơi, nhìn thấy cảnh này thì hai mắt trợn trừng. Đặc biệt là khoảnh khắc thấy Diệp Trường Thanh bước chân vào trận pháp, lão triệt để phá phòng: “Nghịch đồ! Dừng lại cho ta! Dừng lại ngay!”
Đáng tiếc, chẳng ai thèm để ý đến lão. Liễu Sương kéo tay Diệp Trường Thanh chạy trối chết vào trong. Đến khi Hồng Tôn lao tới nơi thì toàn bộ đệ tử đã an tọa an toàn bên trong trận pháp.
Trận pháp phòng ngự này tuy trong suốt, có thể nhìn thấy người và nghe được âm thanh bên trong, nhưng Hồng Tôn thì tuyệt đối không vào được. Điều này khiến lão tức muốn hộc máu. Ánh mắt lão gắt gao nhìn chằm chằm vào đám đệ tử thân truyền do Triệu Chính Bình dẫn đầu, hai mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trán: “Nghịch đồ! Toàn bộ cút ra đây cho ta!”
“Sư phụ, ngài cần gì phải làm thế?” Triệu Chính Bình bình thản đáp.
“Bớt nói nhảm! Tất cả cút ra đây!”
“Sư phụ thứ lỗi, đệ tử khó tòng mệnh.” Triệu Chính Bình vẫn không hề lay động.
Hồng Tôn quay ngoắt sang nhìn Liễu Sương đang nắm tay Diệp Trường Thanh: “Nghịch đồ! Ngươi ra đây cho ta!”
Liễu Sương cúi gằm mặt, không nói một lời, cũng không có nửa điểm ý định bước ra.
Không lâu sau, Thanh Thạch cũng hớt hải chạy tới, vừa đến nơi đã gầm lên: “Hồng Tôn! Trả Vương Dao đồ nhi lại cho ta!”
“Ngươi mẹ nó bị điên à?!”
“Tiểu Vương Dao nhà ta trước kia ngoan ngoãn biết bao, đều bị đám đệ tử của ngươi làm hư hết rồi! Trả đồ nhi lại cho ta!”
“Ngươi có bệnh thì đi bốc thuốc! Liên quan cái rắm gì đến ta? Có bản lĩnh thì tự gọi đồ đệ của ngươi ra đi!”
Xuyên qua lớp màn trận pháp, Thanh Thạch nhìn thấy Vương Dao đang đứng cạnh Lục Du Du, nước mắt giàn giụa gọi: “Tiểu Dao! Ta là sư phụ đây!”
Nghe tiếng Thanh Thạch, Vương Dao cúi đầu như đứa trẻ làm sai, không dám nhìn thẳng vào mắt sư phụ. So với đám Từ Kiệt, nàng vẫn còn ngoan ngoãn chán.
Thấy thế, Thanh Thạch càng thêm đau lòng. Nhìn xem, nhìn xem! Đồ đệ nhà ta thuần lương biết bao, đều là do lũ súc sinh này làm hư con bé! Lão hung hăng trừng mắt lườm đám Triệu Chính Bình một cái, rồi lại dùng ánh mắt từ ái nhìn Vương Dao: “Tiểu Dao à, sư phụ biết con bị bọn chúng xúi giục. Sư phụ không trách con đâu. Con mau dẫn Trường Thanh sư đệ ra đây đi. Nghe lời sư phụ, ngoan nào.”
Vương Dao vẫn im lặng.
“Tiểu Dao, con quên những lời sư phụ từng nói với con rồi sao? Sư phụ sẽ không bao giờ hại con đâu.”
“Ngoan nào Tiểu Dao, dẫn Trường Thanh sư đệ ra đây đi con.”
Nói đến khô cả nước bọt mà Vương Dao vẫn im lìm, Thanh Thạch gấp đến mức không nhịn được phải quát lên: “Sư phụ ra lệnh cho con, lập tức dẫn Trường Thanh sư đệ ra đây!”
Câu này vừa thốt ra, Vương Dao rốt cuộc cũng có phản ứng. Nàng ngẩng đầu nhìn sư phụ, rồi lại quay sang nhìn Diệp Trường Thanh bên cạnh, cắn răng nói: “Sư phụ...”
Thấy Vương Dao chịu mở miệng, Thanh Thạch mừng rỡ như điên. Chịu nói chuyện là tốt rồi!
“Ai da, Tiểu Dao nhi đừng sợ, sư phụ không trách con đâu. Bây giờ con dẫn Trường Thanh sư đệ ra đây, sư phụ cho con xem một cái đại bảo bối!”
Quả thực là vừa dỗ dành vừa lừa gạt. Nhưng Vương Dao lại lắc đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Sư phụ, sự việc đã đến nước này, ngài hãy từ bỏ đi. Đồ nhi không thể sống thiếu Trường Thanh sư đệ được. Chúng ta... một năm sau gặp lại nhé.”
Nói xong, nàng cùng Liễu Sương, Lục Du Du và Diệp Trường Thanh xoay người đi sâu vào trong trận pháp.
Cảnh tượng này khiến Thanh Thạch triệt để sụp đổ. Sắc mặt lão biến đổi liên tục, hai mắt trợn trừng: “Nghịch đồ! Nghịch đồ a! Ngươi muốn chọc tức chết vi sư sao?! Nghịch đồ, đứng lại đó cho ta!”
Mặc cho Thanh Thạch gào thét khản cổ, Vương Dao vẫn không quay đầu lại. Rất nhanh, bóng dáng mấy người đã khuất sau tầm mắt.
Đám người rời đi, tại chỗ chỉ còn lại Triệu Chính Bình và Từ Kiệt. Hồng Tôn nheo mắt lại, thu hồi vẻ phẫn nộ ban nãy, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo nhìn Từ Kiệt: “Từ Kiệt, sư phụ cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Ngoan ngoãn giao Trường Thanh tiểu tử ra đây, chuyện lúc trước vi sư có thể coi như chưa từng xảy ra.”
Nhìn bộ dạng này của Hồng Tôn, Từ Kiệt bất giác rùng mình. Y thừa biết, đây là phản ứng khi sư phụ đã tức giận đến cực điểm. Bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt híp lại kia, Từ Kiệt như nhìn thấy một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.
Nhưng sự đã rồi, bảo y giao Trường Thanh sư đệ ra là chuyện tuyệt đối không thể nào! Cố nén áp lực kinh người từ sư phụ, Từ Kiệt bỗng bày ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, đưa tay lên vành tai, lớn tiếng hét vọng ra: “Hả? Sư phụ nói cái gì cơ?”
Thấy vậy, nụ cười trên môi Hồng Tôn càng thêm lạnh lẽo: “Tiểu tử, ngươi bớt giả thần giả quỷ với ta! Vi sư...”
“Hả? Sư phụ nói gì cơ? Ta nghe không rõ!”
“Ta nghe không được a!”