Ngô Thọ Nổi Điên!
Hỗ trợ cái khỉ mốc! Nghe lời giải thích của Thạch Thanh Phong và Hoa Mặc Tuyết, bốn sư huynh đệ Vân Tiên Đài một chữ cũng không tin. Muốn ăn cơm thì nói toẹt ra là muốn ăn cơm đi!
“A đúng rồi, trên đường tới, chúng ta tiện đường làm chút nguyên liệu nấu ăn.”
Thấy nhóm Vân Tiên Đài im lặng, Thạch Thanh Phong vội vàng bổ sung. Đi tay không thì ngại quá, nên bọn họ cũng thuận tay "làm thịt" ít yêu thú mang tới. Có thể tưởng tượng đám Yêu tộc tức đến mức nào. Các ngươi Nhân tộc coi Yêu tộc ta là cái chợ hay sao mà cứ thích là đến lấy đồ?
Thấy thế, nhóm Vân Tiên Đài cũng chỉ đành gật đầu: “Được rồi.”
“Hắc hắc, đa tạ Vân huynh. Vậy còn đám đệ tử đi cùng chúng ta?”
“Có bao nhiêu người?”
“Không nhiều, không nhiều lắm đâu.”
“Vậy thì cùng vào đi.”
Vốn tưởng Thạch Thanh Phong và Hoa Mặc Tuyết mang theo ít người, ai ngờ khi bọn họ kéo vào Đạo Nhất Thánh Địa, nhóm Vân Tiên Đài đều choáng váng.
Mẹ nó chừng 5, 6 vạn người!
“Ngươi mẹ nó quản cái này gọi là không nhiều?”
“Không nhiều mà, Vân La Thánh Địa chúng ta có cả triệu đệ tử cơ.”
“Ngươi...”
Vân Tiên Đài méo xệch cả miệng, nhưng lời đã nói ra, giờ nuốt lại không trôi.
Đám đệ tử hai thánh địa kia thì sướng rơn:
“A, dễ chịu a! Lại sắp được ăn cơm rồi!”
“Ta mẹ nó thế nhưng là phải hiếu kính trưởng lão một quả Vạn Niên Linh Quả mới đổi được cơ hội này đấy.”
“Ai chẳng thế!”
“Lần này phải ăn cho đủ vốn mới được.”
“Nhưng ta nghe nói ở Đạo Nhất Thánh Địa muốn ăn cơm phải tranh đoạt danh ngạch.”
“Vậy thì đoạt thôi! Dù sao ai cũng đừng hòng ngăn cản ta đến với bát cơm!”
Vân La và Dao Trì Thánh Địa đệ tử lúc này hưng phấn tột độ. Đạo Nhất Thánh Địa không biết rằng, để có được một suất đi "công tác" này, sự cạnh tranh bên kia khốc liệt đến mức nào.
Sáng sớm hôm sau, giờ ăn sáng. Khi đệ tử Đạo Nhất Thánh Địa đến Thực Đường, nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngây người.
Mẹ nó sao lắm người lạ thế này?
Nhớ lại những lần trước, đệ tử Đạo Nhất cảm thấy không ổn, vội hỏi:
“Này, các ngươi tới đây làm gì?”
“À, giúp các ngươi cùng phòng bị Yêu tộc a.”
“Giúp chúng ta? Vậy các ngươi hiện tại đứng xếp hàng làm gì?”
“Chờ ăn cơm a!”
“Đây là Thực Đường của Đạo Nhất Thánh Địa ta!”
“Ta biết, ta biết. Cho nên sẽ tuân thủ quy tắc của các ngươi.”
“Hả?”
Mạc danh kỳ diệu lòi ra 5, 6 vạn đối thủ cạnh tranh, tâm trạng đệ tử Đạo Nhất tụt dốc không phanh. Giờ không chỉ đấu đá nội bộ mà còn phải đấu với người ngoài? Có cần phải "cuốn" thế không?
“Yên tâm, chúng ta biết luật. Chỉ được dùng thân pháp và thuật pháp khống chế, không được dùng ngoại lực, đúng không?”
“Đúng cái đầu các ngươi a!”
Rất nhanh, giờ cơm đến, một trận chiến tranh giành thảm liệt bùng nổ. Đối mặt với lượng lớn đối thủ, đệ tử Đạo Nhất triệt để phát hỏa.
Nhưng vừa giao thủ mới phát hiện: Đám người này yếu xìu! Thân pháp và khống chế đều không ra hồn. Cảnh giới Viên Mãn còn ít, nói gì đến Hóa Cảnh.
Cũng phải thôi, có cái tông môn nào bị bệnh như Đạo Nhất Thánh Địa, cơ hồ toàn viên đều luyện thân pháp đến Hóa Cảnh đâu?
Bị hạn chế chỉ dùng hai loại kỹ năng này, đệ tử hai thánh địa kia hoàn toàn không có cửa so với Đạo Nhất Thánh Địa.
“Chỉ thế thôi à?”
“Thân pháp cấp Đại Thành cũng dám mang ra múa rìu qua mắt thợ?”
“Ha ha, ta lo xa rồi, ta lo xa rồi!”
“Cơm này vẫn là của ta!”
Vốn tự tin tràn trề, đám đệ tử Vân La và Dao Trì giờ ngớ người ra. Mẹ nó chênh lệch lớn thế sao? Thuật pháp khống chế của bọn họ ném ra chẳng trúng ai, còn bị người ta trói gô lại như đòn bánh tét.
“Mẹ nó! Ta không phục!”
“A! Cơm của ta a!”
Một bữa sáng trôi qua, ngoại trừ hai vị lão tổ Thạch Thanh Phong và Hoa Mặc Tuyết, toàn bộ quân đoàn 5, 6 vạn người của hai thánh địa kia thất bại thảm hại. Từ Đại Thánh trưởng lão đến đệ tử, toàn quân bị diệt.
“Haizz, Thạch huynh, xem ra Vân La Thánh Địa các ngươi còn cần rèn luyện nhiều a.” Vân Tiên Đài vừa ăn vừa cười trêu chọc.
Thạch Thanh Phong và Hoa Mặc Tuyết mặt mày phức tạp. Mẹ nó thật sự không còn một mống nào sống sót qua vòng gửi xe?
Ngay cả Diệp Trường Thanh trong bếp cũng thắc mắc: “Không phải bảo hôm nay có khách sao? Sao chẳng thấy ai?”
Hắn đâu biết, đám khách khứa kia đang bị thuật pháp khống chế trói cứng ngoài cửa, tức đến mức ngửa mặt lên trời thét dài, nước mắt tuôn rơi nhìn bát cơm xa dần.
Đúng lúc Đạo Nhất Thánh Địa đang yên bình (trừ vụ tranh cơm), thì Ngô Thọ dẫn đội từ Đông Châu trở về.
Chuyến đi này Ngô Thọ vất vả vô cùng, lật tung cả Đông Châu, sang tận Tây Châu đánh nhau với đám lừa trọc Phật môn mười mấy trận, nhưng vẫn không tìm thấy thi thể sư tôn.
“Đại sư huynh!”
“A? Sư đệ về rồi?”
Trong đại điện, Tề Hùng thấy Ngô Thọ thì mừng rỡ đứng dậy. Nhưng Ngô Thọ lại mặt đầy đau khổ, tự trách:
“Đại sư huynh, sư đệ vô năng, không tìm thấy thi thể sư tôn, ta...”
Tề Hùng sững sờ, sau đó rơi vào trầm mặc. Chết cha, quên béng mất vụ chưa báo cho sư đệ là sư tôn còn sống!
Nhìn Ngô Thọ tiều tụy, phong trần mệt mỏi, Tề Hùng không nỡ nói ngay sợ hắn sốc quá hóa rồ. Nghĩ nghĩ, Tề Hùng quyết định từ từ hãy nói, vỗ vai an ủi:
“Sư đệ cũng đừng quá tự trách, đã cố hết sức là tốt rồi.”