Vừa lúc tầng thứ tư sáng lên, mười hơi thở sau, tầng thứ năm cũng bừng sáng!
Tầng năm!
Trước đó, Phương Thiếu Hoài đã nói gì nhỉ? Hắn nói Diệp Vô Trần may ra có thể vượt qua tầng thứ ba.
"Cái này!" Phương Thiếu Hoài hai mắt cứng đờ.
Đây... đây thật sự là đang vượt Trận Pháp Tháp sao? Lẽ nào Diệp Vô Trần chỉ đi dạo bên trong, dạo một vòng đã lên tới tầng thứ năm?
Nếu không phải đi dạo, sao có thể nhanh như vậy đã đến được tầng thứ năm.
Mỗi tầng, mười hơi thở!
Từ lối vào đến cửa ra tầng tiếp theo, nếu thong thả dạo bước, cũng vừa vặn mất khoảng mười hơi thở.
Diệp Tình, Long Uyển Thanh, Phương Thiếu Hoài, Chu Vận, Tất Thành Côn đều kinh ngạc đến ngây người, ngay cả Bành Trí cũng thấy đầu óc trống rỗng. Hắn vừa rồi vượt Trận Pháp Tháp, dùng ba giờ mới lên được tầng thứ năm, thế nhưng Diệp Vô Trần chỉ cần mấy chục hơi thở, chưa đầy một phút?
Không, hiện tại vẫn chưa tới một phút!
"Bành Trí ca yên tâm, cho dù hắn có thể đến tầng thứ năm, một tên Nguyên Đan cảnh như hắn không thể nào lên được tầng thứ sáu." Tất Thành Côn lên tiếng.
Thế nhưng, hắn vừa dứt lời, đã thấy Trận Pháp Tháp tầng thứ sáu sáng lên!
Cứ đột ngột như vậy, không một dấu hiệu báo trước mà sáng lên!
"Tầng... tầng thứ sáu!" Bên cạnh, một đệ tử nội môn của Thiên Nguyên học viện kinh ngạc thốt lên.
Hắn chưa từng cà lăm như vậy bao giờ.
Mà giao ước giữa Diệp Vô Trần và Bành Trí là tầng thứ bảy, chỉ cần tầng thứ bảy sáng lên, chỉ cần Diệp Vô Trần đến được tầng thứ bảy, Bành Trí sẽ thua!
Đến lúc đó, Hắc Long Kiếm sẽ thuộc về Diệp Vô Trần.
Bành Trí tay nắm chặt Hắc Long Kiếm, bất giác siết lại, tim đập loạn, đầu óc choáng váng. Thanh Hắc Long Kiếm này là do hắn tìm được một bảo tàng cho gia tộc, gia tộc mới ban thưởng cho hắn, hắn đối với thanh Bán Thánh khí Hắc Long Kiếm này yêu thích vô cùng.
Hắn căn bản không nghĩ tới Diệp Vô Trần có thể lên được tầng thứ bảy.
Đây chính là Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy, một tên Nguyên Đan cảnh, làm quái nào có thể đi lên được!
Nhưng lần này, hai mươi hơi thở trôi qua, vẫn không thấy tầng thứ bảy sáng lên.
Ba mươi hơi thở trôi qua, vẫn như cũ.
Bốn mươi hơi thở trôi qua, vẫn không có gì thay đổi!
Ba phút trôi qua...
Đám người bốn phía lặng ngắt như tờ.
Phương Thiếu Hoài thấy vậy, cười nói: "Xem ra, hắn không lên nổi tầng thứ bảy rồi!"
Trái tim căng thẳng của Bành Trí từ từ thả lỏng.
Diệp Tình, Long Uyển Thanh hai nàng nhìn chằm chằm vào sự biến hóa của Trận Pháp Tháp, phát hiện đã qua một lúc lâu mà tầng thứ bảy vẫn không sáng lên. Diệp Tình thầm lắc đầu, xem ra Diệp Vô Trần không cách nào lên được tầng thứ bảy, nếu không, với tốc độ vượt ải lúc trước của hắn, bây giờ đáng lẽ đã phải đến nơi rồi.
Nàng không khỏi cảm thấy tiếc cho Diệp Vô Trần, nếu lúc trước hắn và Bành Trí giao ước là tầng thứ sáu, thì bây giờ đã thắng rồi.
Long Uyển Thanh trong lòng cũng thấy tiếc cho Diệp Vô Trần.
"Sáng lên rồi!"
Đúng lúc này, đột nhiên có người hét lớn.
Diệp Tình và Long Uyển Thanh thần sắc chấn động, nhìn lại, chỉ thấy Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy quang mang đại thịnh, cấm chế trận pháp bên trong tỏa ra những vầng sáng trùng điệp.
"Vậy mà... sáng lên thật!"
Sáng lên rồi!
Bành Trí vốn vừa mới bình tĩnh lại, thấy Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy sáng lên, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Phương Thiếu Hoài, Chu Vận, Tất Thành Côn đều ngây người.
Mấy trăm đệ tử xung quanh Trận Pháp Tháp lập tức nổ tung.
Lên được Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy không có gì ghê gớm, nhưng khi một tu sĩ Nguyên Đan cảnh tứ trọng lên được Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy, đó tuyệt đối là chuyện kinh thế hãi tục, là kỳ tích trong kỳ tích!
Hơn nữa, Diệp Vô Trần lên được tầng thứ bảy, tổng cộng chưa dùng đến năm phút!
Mộc Lâm Sâm vốn đang lo lắng muốn chết, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng.
Cùng lúc đó, Trần Nho, Triệu Đinh, Ôn Lam đang ung dung hạ cờ Thiên Long.
Mấy người vừa hạ nước cờ thứ mười, liền thấy Thái Thượng trưởng lão Dương Phú thở hồng hộc chạy vào.
Trần Nho thấy vậy, mở miệng hỏi: "Vô Trần đã lên đến tầng thứ hai rồi sao?"
Vừa rồi mấy người đã phân phó, mỗi khi Diệp Vô Trần lên được một tầng, liền để Thái Thượng trưởng lão Dương Phú đến bẩm báo.
"Mới qua bốn phút, Vô Trần đã lên được tầng thứ hai, xem ra thiên phú trận pháp quả thật rất cao." Triệu Đinh gật đầu, vui mừng cười nói.
Thái Thượng trưởng lão Dương Phú lại thở hổn hển nói: "Không phải, là Vô Trần... hắn đã lên đến tầng thứ bảy rồi!"
Trần Nho đang định hạ quân cờ thứ mười một, nghe vậy tay run lên, quân cờ rơi xuống một góc bàn cờ. Lập tức, bàn cờ Thiên Long cuồng phong gào thét, mây đen giăng kín, tiếng sấm ầm vang không dứt, một luồng sức mạnh kinh người từ trong đó quét ra.
Lão tổ Triệu Đinh, Ôn Lam và mấy người khác giật mình vội vàng xuất thủ, lúc này mới trấn áp được luồng sức mạnh đó.
"Ngươi... ngươi nói cái gì? Vô Trần đã lên đến tầng thứ bảy rồi?!" Trần Nho không thể tin nổi nhìn Thái Thượng trưởng lão Dương Phú.
Triệu Đinh, Ôn Lam và những người khác cũng đột nhiên nhìn chằm chằm vào Thái Thượng trưởng lão Dương Phú, ánh mắt của họ dọa Dương Phú giật nảy mình.
"Vâng, ngay vừa rồi, Vô Trần đã lên đến tầng thứ bảy!" Dương Phú vội vàng đáp.
Trần Nho, Triệu Đinh, Ôn Lam mấy người trợn mắt nhìn nhau.
"Vô Trần chỉ dùng hơn bốn phút đã vượt qua tầng thứ bảy?" Triệu Đinh vẫn có chút không tin, mặc dù cho Dương Phú mười nghìn lá gan cũng không dám lừa gạt mình, nhưng chuyện này thực sự quá hoang đường.
"Năm tầng đầu, Vô Trần đều chỉ dùng mười hơi thở cho mỗi tầng." Dương Phú nói: "Đến tầng thứ sáu, hắn dùng mất bốn phút mới lên được tầng thứ bảy."
Trần Nho, Triệu Đinh, Ôn Lam nhìn nhau không nói nên lời.
Lúc này, cửa lớn tầng một của Trận Pháp Tháp mở ra, Diệp Vô Trần bước ra.
Ánh mắt mọi người nhìn hắn đều có chút kỳ quái, sắc mặt phức tạp.
Diệp Vô Trần đi đến trước mặt Bành Trí: "Ngươi thua rồi." Sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường.
Bành Trí hít một hơi thật sâu, gượng cười: "Chúc mừng Vô Trần sư đệ." Nói rồi, hắn đưa Hắc Long Kiếm cho Diệp Vô Trần.
Tâm can hắn run rẩy, đó là đau đớn, đây chính là Bán Thánh khí!
Mặc dù Hắc Long Kiếm bây giờ là của hắn, nhưng đến lúc cao tầng Bành gia biết chuyện, hắn chắc chắn không tránh khỏi một trận trách phạt.
Diệp Vô Trần cầm lấy Hắc Long Kiếm, trong lòng không khỏi cảm khái, mười mấy vạn năm trước, hắn đã tặng thanh Hắc Long Kiếm này đi, bây giờ lại quay về tay mình.
"Đi thôi." Diệp Vô Trần thu Hắc Long Kiếm vào Phần Tịch Đỉnh, nói với Mộc Lâm Sâm.
Mộc Lâm Sâm lúc này mới hoàn hồn, vội đuổi theo Diệp Vô Trần rời khỏi Trận Pháp Tháp.
Diệp Tình, Long Uyển Thanh hai nàng nhìn theo bóng lưng gần như hoàn mỹ của Diệp Vô Trần, trong lòng dâng lên sóng lớn.
Diệp Vô Trần và Mộc Lâm Sâm trở về bí cảnh, sau đó bỏ ra chút thời gian xóa đi lạc ấn của cao thủ Bành gia trên Hắc Long Kiếm, rồi khắc tinh thần lạc ấn của mình vào.
Tự nhiên, tin tức Diệp Vô Trần lên được Trận Pháp Tháp tầng thứ bảy lại gây ra một trận xôn xao trong Thiên Nguyên học viện.
Mấy ngày trôi qua.
Bành gia cử một vị nguyên lão đến, người này sau khi gặp Diệp Vô Trần thì rất khách khí, nói rằng Hắc Long Kiếm đối với Bành gia rất quan trọng, hy vọng có thể dùng vật khác để trao đổi lại với Diệp Vô Trần.
Diệp Vô Trần nhìn đối phương một lượt: "Các ngươi muốn đổi lại Hắc Long Kiếm cũng được, dùng năm kiện Thánh khí."
"Năm kiện Thánh khí!" Nguyên lão Bành gia Bành Tu Kiệt giật mình, sau đó gượng cười: "Vô Trần công tử, thanh Hắc Long Kiếm này không đáng giá năm kiện Thánh khí đâu?"
Đồng thời, trong lòng hắn có chút tức giận, Diệp Vô Trần này đúng là sư tử há mồm