Thấy Đoàn Vĩnh có phản ứng, Diệp Vô Trần biết y biết Vạn gia nên hỏi: "Ngươi biết Vạn Kiếm quốc và Vạn gia này sao?"
Hắn đã rời khỏi Thần Châu đại lục hơn mười vạn năm, cho nên cũng không biết chuyện về Vạn Kiếm quốc và Vạn gia.
Vạn Kiếm quốc và Vạn gia hẳn là xuất hiện sau khi hắn rời đi.
"Biết." Đoàn Vĩnh gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Thiếu gia, Vạn Kiếm quốc và Vạn gia này rất mạnh! Rất mạnh!"
Y liên tiếp nhấn mạnh hai lần.
Thân là cao thủ Thần Thông thập trọng đỉnh phong, lại là tông chủ Tứ Quý Kiếm Tông, y vẫn biết đôi chút về Vạn Kiếm quốc và Vạn gia.
"Mười mấy quốc gia như Đông Hoàng quốc và Phi Long quốc gộp lại cũng không bằng một quận của Vạn Kiếm quốc!" Đoàn Vĩnh nói.
"Không bằng một quận của Vạn Kiếm quốc ư!" Trần Hải và A Lực kinh ngạc.
Có khoa trương quá không?
Đoàn Vĩnh lại nói: "Không sai, Vạn Kiếm quốc có hơn một trăm quận, thực lực mỗi quận đều mạnh hơn Đông Hoàng quốc không chỉ gấp mười lần, mà Vạn gia chính là gia tộc mạnh nhất Vạn Kiếm quốc, cũng là vương thất của Vạn Kiếm quốc!"
Trần Hải và A Lực chấn kinh.
Hơn một trăm quận!
Mỗi một quận đều mạnh hơn Đông Hoàng quốc không chỉ gấp mười lần!
Vạn Kiếm quốc này lại mạnh mẽ đến thế! Chẳng trách vừa rồi Đoàn Vĩnh lại nói Vạn Kiếm quốc và Vạn gia rất mạnh.
"Có điều Vạn Kiếm quốc cách nơi này rất xa, ngay cả ta muốn đến đó cũng phải mất nửa năm." Đoàn Vĩnh nói.
Một cường giả Thần Thông bí cảnh thập trọng đỉnh phong còn phải mất nửa năm, huống hồ là những người ở Linh Thể cảnh như Diệp Vô Trần và Trần Hải.
"Vạn Thành, đệ tử Vạn gia này, ta không rõ lắm, nhưng nếu hắn là cừu nhân của Tần Phụng, mà Tần Phụng lại không thể báo thù, e rằng thực lực của hắn phải trên cả Nguyên Đan cảnh." Đoàn Vĩnh phỏng đoán.
Trên cả Nguyên Đan cảnh!
Vậy thì không phải là Nguyên Đan cảnh!
Cường giả như vậy, ngay cả Đoàn Vĩnh cũng chỉ có thể ngưỡng vọng, những nước nhỏ như Đông Hoàng quốc đều phải kính nhi viễn chi.
Đoàn Vĩnh đem những gì mình biết kể lại cặn kẽ cho Diệp Vô Trần.
Diệp Vô Trần gật đầu, rồi bước đến trước thi thể Tần Phụng, lập lời thề: "Ngươi yên tâm, trong vòng mười năm, ta nhất định sẽ giết Vạn Thành."
Diệp Vô Trần vừa dứt lời, một luồng huyết quang lập tức bay ra từ thi thể Tần Phụng, chui vào cơ thể hắn.
Thấy vậy, Đoàn Vĩnh vội nói: "Thiếu gia, ngài... ngài quá lỗ mãng rồi!"
Y không ngờ thiếu gia lại thật sự lập huyết thệ!
Nhưng Vạn Thành là cường giả trên Nguyên Đan cảnh, đâu có dễ giết như vậy? Huống chi chỉ trong mười năm!
Bảo tàng của Tần Phụng tuy hấp dẫn, nhưng theo Đoàn Vĩnh thấy, vì nó mà đắc tội với một cường giả như vậy rõ ràng là không đáng, hơn nữa sau lưng Vạn Thành còn có cả Vạn gia!
"Không sao, mười năm là đủ!" Diệp Vô Trần thấy dáng vẻ lo lắng của Đoàn Vĩnh, bèn cười nói.
Chỉ là một Vạn gia của Vạn Kiếm quốc mà thôi.
Cũng không phải hoàng quốc hay đế quốc.
Sau khi lập huyết thệ, Diệp Vô Trần tiến lên, cầm lấy hai bình đan dược, mở nắp một bình, tức thì, đan hương tràn ngập khắp thạch thất, trong bình thuốc còn ẩn hiện hào quang.
"Là trung phẩm linh đan, Xích Hà Đan!" Đoàn Vĩnh kinh ngạc nói.
Xích Hà Đan tuy không phải thượng phẩm linh đan, nhưng cũng là loại có phẩm chất rất tốt trong hàng trung phẩm, dược hiệu không phải hạ phẩm linh đan có thể so sánh.
Đoàn Vĩnh, Trần Hải, A Lực nhìn bình thuốc, hai mắt nóng rực.
Diệp Vô Trần lại mở bình đan dược còn lại, cũng là trung phẩm linh đan, nhưng không phải Xích Hà Đan mà là một loại đan dược khác, tên là Luyện Hồn Đan! Vừa thấy Luyện Hồn Đan, hai mắt Diệp Vô Trần sáng lên, loại đan dược này có thể chữa trị thương tổn linh hồn, đối với hắn còn hữu dụng hơn Xích Hà Đan rất nhiều.
Sau đó, Diệp Vô Trần cầm lấy tấm thẻ vàng, trên đó có khắc bốn chữ "Yêu Long thương hội".
Yêu Long thương hội là thương hội do Yêu Long đế quốc sáng lập, tuy không bằng Kim Phượng thương hội nhưng cũng là một trong những siêu cấp thương hội của Thần Châu đại lục.
Tiếp theo, Diệp Vô Trần lại cầm lấy thanh thượng phẩm Bảo khí Huyền Nguyên Kiếm. Huyền Nguyên Kiếm cầm trên tay cảm thấy khá nặng, khi Diệp Vô Trần rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang lạnh lẽo tức thì loé lên, phản chiếu khiến cả thạch thất lấp loé hàn quang, ẩn ẩn có tiếng rồng ngâm.
"Kiếm tốt!" Đoàn Vĩnh không khỏi tán thưởng.
"Nếu ngươi đã thích, thanh Huyền Nguyên Kiếm này tặng cho ngươi." Diệp Vô Trần tra kiếm vào vỏ rồi ném cho Đoàn Vĩnh.
Đoàn Vĩnh vừa đỡ lấy, vừa kinh ngạc vừa bất ngờ: "Thiếu gia, thanh Huyền Nguyên Kiếm này, ngài tặng cho ta sao?"
Y không thể tin nổi!
Đây là Huyền Nguyên Kiếm, thượng phẩm Bảo khí!
Trường kiếm y đang dùng chỉ là cực phẩm Linh khí mà thôi.
Trần Hải và A Lực cũng rất ngạc nhiên, không ngờ thiếu gia lại không chớp mắt mà tặng Huyền Nguyên Kiếm cho Đoàn Vĩnh.
"Kiếm của ngươi phẩm giai hơi thấp, dùng Huyền Nguyên Kiếm sẽ phát huy được uy lực kiếm pháp của ngươi hơn." Diệp Vô Trần thản nhiên cười nói: "Còn nữa, Tứ Quý kiếm pháp của ngươi uy lực thực sự chẳng ra sao cả, bây giờ ta sẽ truyền cho ngươi một bộ kiếm pháp và công pháp khác."
Đoàn Vĩnh tuy đi theo hắn chưa lâu, nhưng suốt chặng đường qua đã chứng tỏ được lòng trung thành, hắn sẽ không nhìn lầm người.
Đoàn Vĩnh hai tay nắm chặt Huyền Nguyên Kiếm, quỳ xuống trước mặt Diệp Vô Trần.
"Đứng lên đi." Diệp Vô Trần cười nói.
Đợi Đoàn Vĩnh đứng dậy, Diệp Vô Trần điểm một ngón tay vào giữa trán y, truyền cho y một bộ kiếm pháp và công pháp.
"Trấn Thần Quyết!"
"Thiên Địa kiếm pháp!"
Đoàn Vĩnh vô cùng kinh hãi nhìn Diệp Vô Trần, vừa rồi, thứ Diệp Vô Trần truyền cho y lại là Trấn Thần Quyết và Thiên Địa kiếm pháp!
Trấn Thần Quyết này là công pháp đã thất truyền từ lâu của Diệp gia ở Thần Châu đại lục!
Còn Thiên Địa kiếm pháp, cũng là vô thượng kiếm pháp của Diệp gia, năm đó được mệnh danh là đệ nhất kiếm pháp Thần Châu, nhưng nghe nói đã nhiều năm không có hậu bối Diệp gia nào tu luyện thành công.
Nhưng, tại sao thiếu gia lại biết công pháp của Diệp gia?!
Diệp gia, đó chính là đệ nhất gia tộc của Thần Châu đại lục!
Chẳng lẽ, thiếu gia là đệ tử của Diệp gia?!
Vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Đoàn Vĩnh.
Trần Hải và A Lực chưa từng nghe nói về Trấn Thần Quyết và Thiên Địa kiếm pháp nên không hề kinh ngạc.
"Không cần nghĩ nhiều, sau này ngươi sẽ biết thân phận của ta." Diệp Vô Trần thấy dáng vẻ chấn kinh của Đoàn Vĩnh, bèn nói.
Đoàn Vĩnh hít sâu một hơi, trịnh trọng gật đầu: "Vâng, thiếu gia!"
Diệp Vô Trần đi đến hai bên giá sách, tiện tay lật xem mấy quyển, đều là những kiến giải về trận pháp của Tần Phụng, có quyển dạy cách vẽ linh phù, còn có một số quyển về phương pháp bố trí trận pháp cấp hai, cấp ba.
Ngoài sách về trận pháp, còn có một số bí tịch công pháp, võ kỹ của các tông môn, gia tộc.
Những thứ này đều là do các gia tộc tặng cho Tần Phụng khi y bày trận giúp họ năm đó.
Diệp Vô Trần không mấy hứng thú với những sách trận pháp, bí tịch công pháp, võ kỹ này, nhưng để chúng ở đây cũng lãng phí, nên hắn thu toàn bộ cả giá sách vào trong Đại Địa Đỉnh. Trong số này có không ít sách về văn hóa lịch sử, sau này rảnh rỗi hắn có thể xem để bù đắp lại kiến thức về tình hình Thần Châu đại lục trong mười mấy vạn năm qua.
Sau đó, Diệp Vô Trần còn phát hiện một mật thất khác, bên trong lại chất đầy linh thạch hạ phẩm, có đến hơn mười vạn viên! Đây quả là một niềm vui bất ngờ.
Sau khi cất kỹ linh thạch và chắc chắn không còn bỏ sót thứ gì, Diệp Vô Trần mới dẫn ba người Đoàn Vĩnh rời đi thông qua truyền tống trận trong mật thất.
Tuy nhiên, khi đi qua truyền tống trận, mấy người phát hiện đã ra khỏi Lục Vụ cốc.
Đoàn Vĩnh phán đoán, bọn họ bây giờ đang ở cách Lục Vụ cốc hơn mười dặm.
"Thiếu gia, vậy bây giờ chúng ta về trang viên hay quay lại Lục Vụ cốc?" Trần Hải hỏi.
Diệp Vô Trần suy nghĩ một lát rồi nói: "Không quay lại Lục Vụ cốc, mấy ngày nữa chúng ta hãy về trang viên."
Lôi Cực Tông tuyển nhận đệ tử yêu cầu huyết mạch cấp bảy, mà cơ thể này của hắn chỉ là phàm thể phàm huyết, huyết mạch tối đa mới cấp ba. Vì vậy, mấy ngày tới, hắn muốn ở lại Thiên Thú sơn mạch, săn giết thêm vài con Linh thú có huyết mạch cao cấp, sau đó thôn phệ huyết mạch của chúng để cải biến huyết mạch của chính mình, trước tiên phải nâng lên cấp bảy.
Về phần đám người Lưu Đường, sau này sẽ tìm bọn chúng tính sổ sau.