Thấy Phàn Tuệ mỉm cười chào hỏi những người dân qua lại trong trấn, Diệp Vô Trần bèn hỏi: “Người dân trong trấn này đa số đều biết cô sao?”
Phàn Tuệ cười rạng rỡ: “Gia gia ta là một y sư, có mở một y quán. Người dân trong trấn hễ có bệnh tật hay bị thương đều đến tiệm thuốc của gia gia ta khám cả.”
“Vì vậy, phần lớn người dân trong trấn đều nhận ra ta.”
Diệp Vô Trần chợt hiểu ra.
“Y thuật của gia gia ta lợi hại lắm đấy.” Phàn Tuệ cười nói: “Thương thế của ngươi, đến lúc đó cứ để gia gia ta chẩn trị một phen là sẽ nhanh khỏi thôi.”
Diệp Vô Trần mỉm cười: “Thương thế của ta rất nặng, e rằng gia gia của cô không chữa được đâu.”
Chưa nói đến thương thế ở thần hồn, chỉ riêng kinh mạch đứt đoạn trong cơ thể hắn cũng không phải là điều mà gia gia của nàng có thể chữa trị.
Phàn Tuệ bĩu môi, nói: “Ngươi đừng xem thường y thuật của gia gia ta. Ngay cả người ở các trấn khác cũng thường xuyên tìm đến nhờ gia gia ta chữa trị, gia gia ta chưa từng gặp ca nào không chữa được cả.”
Diệp Vô Trần cười cười, thầm nghĩ đó là do gia gia cô chưa gặp phải vết thương không thể chữa trị mà thôi.
Tuy nhiên, Diệp Vô Trần cũng không tiếp tục bàn luận về vấn đề này.
“Bó củi Phong Cốt Thụ này là gia gia cô bảo cô đi chặt à?” Diệp Vô Trần nhìn bó củi sau lưng Phàn Tuệ.
Phàn Tuệ ngạc nhiên: “Ngươi nhận ra đây là cành Phong Cốt Thụ sao?”
Cành Phong Cốt Thụ là một loại dược liệu hiếm thấy, có công hiệu trừ hàn khí, lại còn có thể bảo vệ tâm mạch.
Diệp Vô Trần gật đầu cười: “Ta từng học qua thuật luyện đan nên nhận ra.”
“Ngươi là Luyện Đan Sư?” Đôi mắt Phàn Tuệ sáng lên.
Diệp Vô Trần cười đáp: “Cũng có thể xem là vậy, nhưng ta chưa từng đi thi khảo hạch.”
Hắn thân là Chúa Tể mạnh nhất Thần giới, Trận Pháp Sư mạnh nhất, trình độ luyện đan đương nhiên không thấp, nhưng lần này trùng sinh trở về, hắn quả thật chưa từng đi thi khảo hạch Luyện Đan Sư.
Nghe Diệp Vô Trần nói chưa từng đi thi khảo hạch Luyện Đan Sư, Phàn Tuệ không khỏi thất vọng.
Trong tiềm thức của nàng, thuật luyện đan của Diệp Vô Trần hiển nhiên không giỏi, nên mới không đi khảo hạch.
Thấy vẻ mặt của nàng, Diệp Vô Trần hỏi: “Cô muốn học luyện đan à?”
Phàn Tuệ gật đầu: “Muốn!”
Sau đó, nàng nói với vẻ mặt đầy mơ mộng: “Nguyện vọng lớn nhất của ta là có thể trở thành Luyện Đan Sư mạnh nhất Sơn Thần quốc chúng ta.” Rồi nàng lại ngượng ngùng hỏi: “Ngươi có thấy suy nghĩ này của ta rất nực cười, rất không thực tế không?”
Diệp Vô Trần lắc đầu: “Không đâu, có ước mơ là một chuyện tốt.” Hắn hỏi tiếp: “Vì sao cô lại muốn trở thành Luyện Đan Sư mạnh nhất Sơn Thần quốc?”
Phàn Tuệ do dự một lúc rồi nói: “Nghe nói đan dược do Luyện Đan Sư hùng mạnh luyện chế có thể giúp người ta trường sinh bất lão, ta muốn gia gia ta được trường sinh bất lão.”
“Ta muốn mãi mãi ở bên cạnh gia gia.”
Nghe vậy, nội tâm Diệp Vô Trần chấn động.
Đây chính là nguyện vọng trong lòng của thiếu nữ Phàn Tuệ này sao?
Muốn người thân yêu nhất của mình được vĩnh sinh?
Nguyện vọng này thật giản dị và chân chất.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đến y quán của Phàn Tuệ và gia gia nàng.
Y quán nằm ở khu trung tâm của trấn, vị trí rất đắc địa, phía trước là y quán, phía sau là nơi ở, diện tích rất lớn, cả trước và sau cộng lại chắc cũng phải ba bốn trăm mét vuông.
Bước vào y quán, hắn thấy không ít người đang xếp hàng chờ khám bệnh.
Một lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng người gầy gò đang ngồi ở sảnh chính để chẩn bệnh.
“Gia gia, con về rồi.” Phàn Tuệ bước vào sảnh, ngọt ngào cười nói với lão nhân.
Lão nhân gầy gò thấy Phàn Tuệ trở về, mỉm cười hiền từ: “Về rồi à!” Sau đó, ánh mắt ông rơi trên người Diệp Vô Trần, không khỏi ngẩn ra: “Tiểu huynh đệ này là?”
Phàn Tuệ vội nói: “Gia gia, huynh ấy tên là Diệp Vô Trần, huynh ấy và bạn bè bị bầy hung thú tấn công nên bị lạc, lại còn bị trọng thương.”
Lão nhân, cũng chính là gia gia của Phàn Tuệ, Phàn Lâm, tỏ ra kinh ngạc. Sau đó, ông nhìn Diệp Vô Trần từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy nghi hoặc, rồi đứng dậy tiến lên bắt mạch cho Diệp Vô Trần, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.
“Gia gia, sao vậy ạ?” Phàn Tuệ hỏi, thấy sắc mặt gia gia nghiêm trọng như vậy, nàng hơi lo lắng.
Phàn Lâm lắc đầu: “Kinh mạch trong người cậu ta đã đứt đoạn, e là không chữa được.”
“Kinh, kinh mạch đứt đoạn!” Phàn Tuệ tròn mắt kinh ngạc.
Chẳng phải điều đó có nghĩa là sau này Diệp Vô Trần sẽ trở thành một phế nhân sao?
Kinh mạch đứt đoạn thì không thể nào ngưng tụ nội lực được nữa.
“Hơn nữa, tiểu hữu đã thi triển cấm thuật, thiêu đốt huyết khí và sinh mệnh lực, toàn thân huyết khí gần như cạn kiệt.” Phàn Lâm lại lắc đầu.
Phàn Tuệ kinh ngạc đến ngây người: “Toàn thân huyết khí gần như cạn kiệt!”
Một người nếu không có huyết khí thì chính là người chết.
Chẳng phải điều đó có nghĩa là Diệp Vô Trần không còn sống được bao lâu nữa sao?
“Gia gia, người… có chẩn đoán sai không ạ?” Phàn Tuệ không thể tin nổi.
Diệp Vô Trần trước mắt trông không hề giống một người huyết khí cạn kiệt, tuy sắc mặt có chút tái nhợt nhưng bước đi vững vàng, hoàn toàn không giống người sắp chết.
Diệp Vô Trần lại cười nói: “Gia gia cô không chẩn đoán sai đâu, ta bị bầy hung thú tấn công, vì để thoát thân nên quả thật đã thi triển cấm thuật, thiêu đốt lượng lớn huyết khí và sinh mệnh lực.”
Phàn Tuệ há hốc miệng.
Sau đó, Phàn Lâm liền kê một đơn thuốc, bảo Phàn Tuệ đi lấy thuốc sắc thuốc, đồng thời bảo Diệp Vô Trần cứ yên tâm ở lại y quán dưỡng thương.
Thế nhưng, nhìn bát thuốc đặc quánh mà Phàn Tuệ bưng tới, Diệp Vô Trần cạn lời, thật sự phải làm vậy sao?
“À này, Tuệ nhi cô nương, ta thấy hay là thôi đừng uống nữa, huyết khí toàn thân ta gần như cạn kiệt, có uống thang thuốc này cũng không có tác dụng đâu.” Diệp Vô Trần mặt mày đau khổ.
“Không được, ngươi phải uống hết thang thuốc này!” Phàn Tuệ nghiêm mặt nói: “Thang thuốc này có thêm cả linh sâm 300 năm tuổi và Hắc Huyết Chi 400 năm tuổi, là thuốc đại bổ khí huyết đấy.”
Diệp Vô Trần nói: “Nhưng ta không có tiền.”
“Vậy thì đợi sau này ngươi tìm được bạn bè rồi bảo họ trả cho ta là được.” Phàn Tuệ nói.
Diệp Vô Trần chết lặng.
“Vậy… nếu bạn bè của ta cũng không có tiền thì sao?” Diệp Vô Trần hỏi.
“Thế thì đến lúc đó bảo người nhà ngươi mang tới.” Phàn Tuệ cười nói.
Thôi được.
Diệp Vô Trần không còn lời nào để phản đối, đành phải bịt mũi uống hết bát thuốc đắng ngắt này.
Thấy Diệp Vô Trần uống xong thuốc, Phàn Tuệ lúc này mới hài lòng, sau đó bảo hắn nghỉ ngơi cho khỏe rồi rời khỏi phòng.
Đợi nàng rời đi, Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên giường, lấy ra một viên Thần cấp đan dược nuốt vào, vận chuyển Thủy Long Quyết, lập tức, Chân Long chi khí từ hư không cuồn cuộn trút xuống.
Một đêm trôi qua.
Phàn Tuệ từ sớm đã đến thăm Diệp Vô Trần, thấy sắc mặt hắn dường như tốt hơn hôm qua không ít, nàng nói: “Thấy chưa, ta đã nói thang thuốc đó đại bổ khí huyết mà, bây giờ sắc mặt ngươi tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, cũng không giải thích.
“Tuệ nhi cô nương, chúng ta không thân không quen, cô không cần phải đối tốt với ta như vậy.” Diệp Vô Trần nói: “Nhỡ ta là một tên lưu manh thì sao?”
Phàn Tuệ lắc đầu: “Cứu người chữa bệnh vốn là thiên chức của y sư.” Đôi mắt to tròn đen láy của nàng nhìn Diệp Vô Trần: “Ngươi là lưu manh sao? Thiên hạ làm gì có tên lưu manh nào tuấn tú như ngươi.”
Diệp Vô Trần cười: “Lẽ nào tuấn tú thì không thể là lưu manh?”
Phàn Tuệ lắc đầu: “Dù sao ngươi cũng không giống.” Sau đó, nàng kéo Diệp Vô Trần ra khỏi phòng: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi dạo trong trấn, huyết khí của ngươi cạn kiệt thì càng phải đi lại vận động.”
Diệp Vô Trần cạn lời, huyết khí cạn kiệt mà lại càng phải đi lại vận động? Đây là y lý gì, lý thuyết y học nào vậy?