Diệp Vô Trần nhìn gã đệ tử thủ vệ, cất lời: "Thương Vân Thần Tông các ngươi còn có một quy củ, đó là chỉ cần lĩnh ngộ được một nghìn đạo kiếm ý trên Kiếm Bích thì không cần thông qua khảo hạch mà vẫn có thể gia nhập tông môn, đúng chứ?"
Gã đệ tử thủ vệ sững sờ, rồi bật cười: "Không sai, đúng là có quy định như vậy. Kiếm Bích này do chính tông chủ chúng ta lập nên, mấy vạn năm qua, vẫn chưa có đệ tử nào lĩnh ngộ được một nghìn đạo kiếm ý."
"Ngươi đừng có vọng tưởng hão huyền."
"Ngay cả đại sư huynh của chúng ta cũng chỉ lĩnh ngộ được 500 đạo kiếm ý mà thôi."
Diệp Vô Trần lấy ra 100 viên Thái Thanh Thần Đan, đưa vào tay gã đệ tử thủ vệ: "Chúng ta muốn tham ngộ Kiếm Bích."
Gã đệ tử thủ vệ nhìn 100 viên Thái Thanh Thần Đan trong tay, nét mặt tươi rói: "Dễ thôi, ta sẽ dẫn các ngươi đến Kiếm Bích ngay bây giờ. Có điều, nếu các ngươi không lĩnh ngộ được gì thì đừng trách ai đấy."
Nói rồi, gã dẫn bốn người Diệp Vô Trần đến trước Kiếm Bích.
Kiếm Bích cách sơn môn của Thương Vân Thần Tông không xa, vài phút sau, gã đệ tử thủ vệ đã dẫn bốn người Diệp Vô Trần tới nơi rồi nói: "Các ngươi cứ từ từ lĩnh ngộ."
Nói xong liền rời đi.
Việc tham ngộ kiếm ý này không phải là chuyện một sớm một chiều. Giống như đại sư huynh của bọn họ, lĩnh ngộ 500 đạo kiếm ý cũng đã mất hơn một tháng.
Vì vậy, gã cũng không cần phải đứng đây canh chừng.
Đợi gã đệ tử thủ vệ đi xa, Diệp Vô Trần mới tiến đến trước Kiếm Bích.
Kiếm Bích không cao, chỉ cao ba trượng, rộng một trượng, trông hết sức bình thường, tựa như một tấm bia đá phổ thông.
Nạp Lan Hùng và hai người còn lại cũng đều nhìn chằm chằm vào Kiếm Bích, Nạp Lan Hùng lên tiếng: "Kiếm ý không tệ, xem ra tông chủ của Thương Vân Thần Tông này là một cao thủ Kiếm Đạo."
Diệp Vô Trần gật đầu: "Tuy chưa viên mãn nhưng cũng không tệ." Dứt lời, hắn đặt tay lên Kiếm Bích, nhắm mắt lại, bắt đầu tham ngộ kiếm ý ẩn chứa bên trong.
Tuy nói lĩnh ngộ được một nghìn đạo kiếm ý là có thể gia nhập Thương Vân Thần Tông, nhưng kiếm ý trong Kiếm Bích này vượt xa con số 1000 đạo, mà là trọn vẹn một vạn đạo.
Ngay khoảnh khắc bàn tay Diệp Vô Trần đặt lên Kiếm Bích, đột nhiên, quang mang trên người hắn lóe lên, một đạo kiếm ý liền xuất hiện quanh thân, quấn quanh cơ thể hắn, không ngừng lượn lờ lên xuống.
Ngay sau đó, lại một đạo kiếm ý nữa xuất hiện.
Tiếp theo, đạo thứ ba!
Đạo thứ tư!
Hầu như mỗi giây trôi qua, số kiếm ý trên người Diệp Vô Trần lại tăng thêm một đạo.
Cùng lúc đó, trong đại điện của Thương Vân Thần Tông, tông chủ Mục Dã đang nhìn đệ tử mới thu nhận Lam Vĩ Lâm với vẻ mặt đầy mãn nguyện. Lam Vĩ Lâm này là người nổi bật nhất trong số các đệ tử vượt qua kỳ khảo hạch hai tháng trước.
Lam Vĩ Lâm sở hữu huyết mạch Thần cấp trung đẳng!
Hơn nữa thần cách lại là cấp chín thượng đẳng!
Điều đáng quý hơn là ngộ tính của Lam Vĩ Lâm cực cao, chỉ trong hơn hai tháng ngắn ngủi đã lĩnh ngộ được hơn sáu trăm đạo kiếm ý trên Kiếm Bích!
Phó tông chủ Chu Nguyên đứng bên cạnh cười nói với Mục Dã: "Chúc mừng tông chủ, thu được một giai đồ như Vĩ Lâm! Vĩ Lâm chính là đệ nhất thiên tài mấy vạn năm qua của Thương Vân Thần Tông chúng ta, đến lúc đó, tất nhiên có thể giành được ngôi vị quán quân trong đại tái Vạn Đảo!"
Các cao tầng khác của Thương Vân Thần Tông có mặt tại đây cũng nhao nhao chúc mừng Mục Dã.
Mục Dã gật đầu cười nói: "Vĩ Lâm, tuy con là đệ nhất thiên tài mấy vạn năm qua của Thương Vân Thần Tông chúng ta, nhưng tuyệt đối không được tự mãn kiêu ngạo, phải chuyên cần khổ luyện, với thiên phú của con, có hy vọng vượt qua cả sư phụ."
Lam Vĩ Lâm kia tiến lên, cung kính nói: "Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ chuyên cần khổ luyện, không phụ sự kỳ vọng của người."
Mục Dã hài lòng gật đầu.
Đúng lúc này, đột nhiên vang lên một tiếng chấn động.
Kiếm khí trùng thiên.
Mục Dã và các cao tầng của Thương Vân Thần Tông có mặt tại đây không khỏi sững sờ.
"Đây là kiếm khí từ Kiếm Bích!" Phó tông chủ Chu Nguyên kinh ngạc: "300 đạo! Không biết là đệ tử nào đã lĩnh ngộ được 300 đạo kiếm khí."
Chỉ cần lĩnh ngộ được từ 300 đạo kiếm khí trở lên, kiếm khí sẽ sinh ra cộng hưởng, sau đó phóng thẳng lên trời cao.
Mục Dã nhìn 300 đạo kiếm khí trên không trung, cũng gật đầu cười: "Không biết là đệ tử tông môn nào đang lĩnh ngộ Kiếm Bích, thiên phú không tệ."
Phàm là người có thể lĩnh ngộ được từ 300 đạo kiếm khí trở lên, đối với Thương Vân Thần Tông mà nói đã được xem là không tệ.
Có điều, kiếm ý càng về sau lại càng khó lĩnh ngộ.
Đúng lúc này, đột nhiên, Mục Dã, Chu Nguyên và những người khác nhìn thấy lại một đạo kiếm khí nữa phóng lên trời.
301 đạo!
Mấy người đều sững sờ.
"Nhanh vậy đã lĩnh ngộ thêm được một đạo rồi sao?" Mục Dã kinh ngạc.
Chu Nguyên cười nói: "Một vài đệ tử vận may tốt đôi khi cũng có thể lĩnh ngộ được hai đạo kiếm khí cùng lúc."
Mục Dã và mấy người khác gật đầu.
Nhưng Chu Nguyên vừa dứt lời, đột nhiên, lại một đạo kiếm khí nữa vút lên trời cao.
302 đạo!
Mấy người nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Một vài đệ tử vận may tốt có thể lĩnh ngộ được hai đạo kiếm khí cùng lúc, nhưng vận may tốt đến mức có thể lĩnh ngộ được ba đạo kiếm khí cùng lúc sao?
Hình như chưa từng có chuyện như vậy.
Đột nhiên, lúc này, lại một đạo kiếm khí nữa phóng lên trời.
Ba trăm lẻ ba đạo!
"Lĩnh ngộ liên tục bốn đạo?" Mục Dã bắt đầu kinh ngạc, sau đó triệu một vị trưởng lão vào: "Đi điều tra xem, là đệ tử ngọn núi nào đang lĩnh ngộ Kiếm Bích."
Rất nhanh, vị trưởng lão kia đã vào bẩm báo: "Tông chủ, có một thanh niên áo trắng muốn gia nhập Thương Vân Thần Tông chúng ta, biết được đợt chiêu mộ đệ tử lần này đã kết thúc, cho nên muốn thông qua việc lĩnh ngộ Kiếm Bích để gia nhập tông môn."
Mục Dã, Chu Nguyên và mấy người khác đều ngạc nhiên.
Đúng lúc này, đột nhiên, hai đạo kiếm khí cùng lúc trùng thiên.
Mấy người đều trừng lớn mắt, lĩnh ngộ hai đạo kiếm khí cùng một lúc?
Đột nhiên, lại có ba đạo kiếm khí phóng lên tận trời.
"Ba, ba đạo?!" Chu Nguyên thậm chí còn hoài nghi mình đã nhìn lầm.
Nhưng ngay sau đó, bốn đạo kiếm khí vọt lên!
"Bốn, bốn đạo!" Trong lòng Mục Dã và những người khác chấn động mạnh, những người vốn đang bình tĩnh cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
"Đi, chúng ta qua đó xem thử!" Mục Dã đột ngột đứng dậy, nói rồi dẫn đầu bay ra khỏi đại điện, hướng về phía Kiếm Bích.
Chu Nguyên và những người khác cũng theo sau, Lam Vĩ Lâm kia cũng đi cùng, hắn không khỏi nhíu mày, ngay cả với ngộ tính của hắn cũng không thể nào lĩnh ngộ liên tục ba, bốn đạo kiếm khí cùng lúc, gã thanh niên áo trắng kia, ngộ tính lại cao hơn cả hắn sao?
Không thể nào?
Ngay khi Mục Dã, Chu Nguyên và những người khác đang bay đến Kiếm Bích, rất nhiều cao thủ của Thương Vân Thần Tông cũng bị kiếm khí kinh động, đều hướng về phía Kiếm Bích, bao gồm cả các vị phong chủ.
Rất nhanh, Mục Dã, Chu Nguyên và những người khác đã đến không trung cách Kiếm Bích không xa, sau đó nhìn thấy bóng người áo trắng đang đứng trước Kiếm Bích.
Ngay khi Chu Nguyên định bay qua, Mục Dã đã lắc đầu: "Đừng quấy rầy hắn, để hắn tiếp tục tham ngộ."
Hắn rất tò mò không biết gã thanh niên áo trắng kia làm thế nào mà có thể lĩnh ngộ được mấy đạo kiếm ý cùng một lúc.
Theo chân Mục Dã và Chu Nguyên, cao thủ của Thương Vân Thần Tông kéo đến ngày một đông, gần như đã đứng đầy trên không, nhưng dưới lệnh của Mục Dã, tất cả mọi người đều không tiến lên làm phiền Diệp Vô Trần.
Tay của Diệp Vô Trần vẫn đặt trên Kiếm Bích, toàn thân kiếm khí tràn ngập, đột nhiên chấn động một tiếng, quanh thân lại có thêm năm đạo kiếm ý, năm đạo kiếm khí phóng lên tận trời.
Lúc trước, lĩnh ngộ cùng lúc bốn đạo đã khiến Mục Dã, Chu Nguyên và những người khác phải kinh hãi, bây giờ lại thấy hắn lĩnh ngộ cùng lúc năm đạo, tất cả cao thủ của Thương Vân Thần Tông, kể cả Mục Dã và Chu Nguyên, đều trợn mắt há mồm.
Gã đệ tử thủ vệ lúc này cũng vội vã chạy tới, từ xa nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi ngẩn người...