Diệp Vô Trần thu lại linh thạch trên mặt đất, sau khi lên đến đỉnh núi, Vạn Long Khải liền bao trùm toàn thân, phá không bay đi.
Cảm nhận được luồng sức mạnh bành trướng khắp toàn thân, Diệp Vô Trần không khỏi dâng lên một niềm vui âm ỉ.
Một khi kích hoạt được bảy đại Khí Luân, cỗ thân thể này của hắn sẽ không còn bị trói buộc, con đường tu luyện sau này chính là một mảnh trời quang mây tạnh!
Sau đó, việc tẩy cân phạt tủy ở Linh Thể Cửu Trọng và linh biến ở Thập Trọng sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Hơn nữa, khi đẳng cấp huyết mạch của hắn ngày càng cao, thân thể này sẽ càng lúc càng mạnh mẽ.
Hiện tại hắn tuy vẫn là phàm thể, nhưng căn cơ đã vô cùng hùng hậu, đến lúc đột phá Thần Thông Bí Cảnh, phàm thể sẽ sinh ra thuế biến, có hy vọng lột xác thành Linh Thể!
Chờ hắn đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên, căn cơ sẽ hùng hậu đến mức kinh người, khi đó tất nhiên có thể lột xác thành Linh Thể đỉnh cấp.
Lúc ấy, hắn sẽ có thể hoàn toàn thoát khỏi sự yếu thế Tiên Thiên của cỗ thân thể này.
Cũng may lần này đã săn giết thành công Địa Long, có nội đan của nó trợ giúp, nếu không, hắn muốn kích hoạt bảy đại Khí Luân còn không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào.
Chân nguyên ẩn chứa trong nội đan Địa Long có phẩm chất cực cao, vượt xa nội đan của Bạch Giao. Nói không chút khoa trương, lần này hắn thôn phệ chân nguyên từ nội đan Địa Long để tu luyện hơn bốn mươi ngày, hiệu quả còn tốt hơn cả việc thôn phệ nội đan Bạch Giao tu luyện suốt bốn năm.
Đương nhiên, hắn có thể thuận lợi kích hoạt bảy đại Khí Luân, quan trọng nhất vẫn là nhờ có Thủy Long Quyết, một bộ công pháp đỉnh cấp của đất trời.
Ngay lúc Diệp Vô Trần đang trên đường trở về Lôi Cực Tông, Đông Hoàng Duệ ở tông môn đã điều tra ra xuất thân của hắn, biết được chuyện Diệp Vô Trần thân mang tử luân.
Khi biết Diệp Vô Trần có tử luân, Đông Hoàng Duệ cười phá lên, hưng phấn một hồi lâu.
"Đúng là trời xanh có mắt, tên tiểu bạch kiểm kia vậy mà lại có tử luân!" Đông Hoàng Duệ cười lớn.
Hạ Chí cũng cười to: "Xem ra cả đời này kẻ kia chắc chắn không thể kích hoạt Khí Luân, là một phế nhân! Chúng ta phải ăn mừng một phen cho thật tốt, lát nữa đến Lôi Thành uống một trận cho sảng khoái! Bây giờ chúng ta liền đi bẩm báo tông chủ, để ngài ấy trục xuất hắn khỏi Lôi Cực Tông!"
Đông Hoàng Duệ lắc đầu, nói: "Nếu trục xuất hắn khỏi Lôi Cực Tông thì quá hời cho hắn rồi. Nửa tháng nữa là đến đại hội tỷ thí trên Sơn Hà Lôi Đài, cường giả của các quốc gia và các thế lực đều sẽ đến quan sát. Ta muốn Trần Bách Nhất ở trên Sơn Hà Lôi Đài, trước mặt cường giả các nước mà hung hăng chà đạp hắn, để Trần Bách Nhất đánh gãy tay chân, rồi lại đánh nát đan điền của hắn!"
"Để hắn sống không bằng chết!"
"Như vậy, chẳng phải sẽ sảng khoái hơn nhiều so với việc trục xuất hắn khỏi Lôi Cực Tông sao?"
Đông Hoàng Duệ cười một cách âm hiểm.
Hạ Chí cười lớn: "Vẫn là sư đệ ngươi nghĩ chu toàn."
"Đi, chúng ta đến Lôi Thành uống rượu ngay bây giờ!"
Khí Luân của Diệp Vô Trần là tử luân, không cách nào đột phá Linh Thể Bát Trọng, cho nên hai người cũng không lo lắng đến lúc đó Diệp Vô Trần sẽ thắng.
Với chiến lực của Trần Bách Nhất vượt xa cao thủ Linh Thể Thập Trọng đỉnh phong, đến lúc đó trên lôi đài hành hạ tên tiểu bạch kiểm kia, chẳng phải dễ như hành hạ một con chó sao?
Một ngày sau, Diệp Vô Trần đến cuối dòng Xích Giang, một lần nữa lên Luyện Dương Bảo Thuyền của Yêu Long Thương Hội.
Thế nhưng, Diệp Vô Trần vừa mới lên Luyện Dương Bảo Thuyền đã trông thấy Kim Hồ Duệ.
Kim Hồ Duệ dường như đang đợi người, trông có vẻ đang tìm kiếm ai đó. Khi nhìn thấy Diệp Vô Trần, ánh mắt Kim Hồ Duệ sáng lên vì vui mừng, kích động bước về phía hắn. Lúc đến trước mặt Diệp Vô Trần, y cúi người hành lễ: "Đại nhân, ngài đã trở về." Thái độ vô cùng cung kính.
Mà trong sự cung kính ấy, còn lộ rõ vẻ nịnh nọt.
Diệp Vô Trần nhìn Kim Hồ Duệ một lượt: "Ngươi đang đợi ta?"
Kim Hồ Duệ không dám nhìn thẳng vào Diệp Vô Trần, cúi đầu, giọng nói có chút run rẩy: "Vâng, vâng, thưa đại nhân."
Diệp Vô Trần đi về phía gian phòng của mình.
Kim Hồ Duệ do dự một chút, rồi rón rén đi theo sau, dáng vẻ ấy như thể sợ tiếng bước chân của mình sẽ làm phiền đến Diệp Vô Trần.
Đến phòng mình, Diệp Vô Trần bước vào trong.
Kim Hồ Duệ không dám đi vào, chỉ đứng đợi bên ngoài phòng Diệp Vô Trần, nhưng cũng không rời đi, cứ đứng yên ở cửa.
Trên thuyền có không ít người nhận ra Kim Hồ Duệ, thấy y vậy mà lại nịnh nọt một thiếu niên trẻ tuổi như Diệp Vô Trần, ai nấy đều kinh ngạc.
Với thân phận và địa vị của Kim Hồ Duệ, cho dù gặp phải quốc chủ của một nước cũng không cần phải nịnh nọt đến thế. Ngay cả quốc chủ của Kim Diễm Quốc cũng phải đối đãi với y một cách kính trọng.
Vậy mà bây giờ, Kim Hồ Duệ lại đi nịnh nọt một thiếu niên?
"Thiếu niên này là ai?! Chẳng lẽ là thiếu chủ Vạn gia của Vạn Kiếm Quốc?"
"Ta từng gặp thiếu niên này ở Lôi Cực Sơn Mạch, hắn là đệ tử ngoại môn mới nhập môn năm nay của Lôi Cực Tông."
"Không thể nào, ngươi có nhận lầm người không, Kim Hồ Duệ đại nhân sao có thể đi nịnh nọt một đệ tử ngoại môn của Lôi Cực Tông được?"
Mọi người bàn tán suy đoán về thân phận của Diệp Vô Trần.
Sau khi vào phòng, Diệp Vô Trần cũng không để ý đến Kim Hồ Duệ bên ngoài, hắn mở trận pháp của gian phòng, bế quan luyện hóa viên nội đan Địa Long kia.
Một ngày một đêm trôi qua.
Ngày hôm sau, Diệp Vô Trần dừng tu luyện, từ trong phòng đi ra, thấy Kim Hồ Duệ vẫn đứng bất động bên ngoài phòng mình, hắn nhíu mày: "Nói đi, có chuyện gì?"
Hiển nhiên, Kim Hồ Duệ có việc muốn nhờ hắn.
Nhưng ấn tượng của hắn về Kim Hồ Duệ không tốt lắm.
Kim Hồ Duệ đột nhiên quỳ phịch xuống trước mặt Diệp Vô Trần, sau đó dập đầu, vẻ mặt khẩn cầu: "Đại nhân, van cầu ngài hãy cứu con gái của ta."
Diệp Vô Trần sững sờ: "Cứu con gái ngươi?"
Việc này khiến hắn ngơ ngác.
Kim Hồ Duệ giải thích: "Mấy ngày trước con gái ta trúng phải kỳ độc, cần dùng máu Địa Long luyện chế Long Hồn Đan mới có thể chữa khỏi, khẩn cầu đại nhân bán cho ta mười giọt máu Địa Long."
Long Hồn Đan không chỉ có thể tăng cường thực lực, chữa trị linh hồn, mà còn có hiệu quả giải độc rất tốt.
"Nhất định phải là Long Hồn Đan mới có thể giải độc cho con gái ngươi sao?" Diệp Vô Trần nghi ngờ nhìn Kim Hồ Duệ.
Kim Hồ Duệ vội nói: "Con gái ta trúng phải Xà Ô chi độc, cho nên, chỉ có Long Hồn Đan mới có thể hoàn toàn khu trừ độc tố." Sau đó y lại vội vàng nói: "Đại nhân yên tâm, ta biết máu Địa Long rất trân quý, một giọt trị giá 50.000 linh thạch hạ phẩm, ta đã chuẩn bị đủ linh thạch rồi."
Nói xong, y đưa cho Diệp Vô Trần một chiếc nhẫn không gian, bên trong vừa đúng 500.000 linh thạch hạ phẩm.
"Cầu xin đại nhân bán cho ta mười giọt máu Địa Long, máu Địa Long này ta đã tìm kiếm rất lâu nhưng vẫn không tìm được, Xà Ô chi độc của con gái ta phải được giải trừ trong vòng ba tháng." Kim Hồ Duệ cầu xin: "Chỉ cần đại nhân chịu bán cho ta mười giọt máu Địa Long, ta nguyện ý vì đại nhân mà hiệu lực, đi theo làm tùy tùng."
Diệp Vô Trần thu lấy linh thạch, lắc đầu: "Hiệu lực thì không cần, chúng ta là giao dịch công bằng." Nói xong, hắn lấy ra mười giọt máu Địa Long đưa cho đối phương.
Vốn dĩ, Diệp Vô Trần có ấn tượng không tốt về Kim Hồ Duệ, nhưng bây giờ thấy đối phương vì cứu con gái mà khẩn cầu mình như vậy, ấn tượng đã tốt hơn một chút.
Kim Hồ Duệ nhận lấy máu Địa Long, mặt mày vui mừng khôn xiết, lại khấu tạ Diệp Vô Trần một trận.
Diệp Vô Trần bảo y đứng lên.
"Chuyện về Địa Long, ngươi không tiết lộ ra ngoài chứ?" Diệp Vô Trần hỏi.
"Không có, không có!" Kim Hồ Duệ hoảng sợ xua tay: "Ta nào dám tiết lộ chuyện của đại nhân. Tuy nhiên, tin tức Địa Long bị săn giết đã truyền ra ngoài, các cường giả khắp nơi vẫn đang kéo đến, ngay cả Yêu Long Thương Hội cũng đã điều động rất nhiều cao thủ."
Nói đến đây, y do dự nói: "Nghe nói bây giờ Lâm gia cũng đang tìm đại nhân, hơn nữa Lâm gia đã phái cao thủ phong tỏa các bến đỗ dọc bờ Xích Giang, đại nhân phải cẩn thận."
Diệp Vô Trần gật đầu, xem ra chuyện Lâm Thành Đống mất tích đã khiến Lâm gia cảnh giác, và cũng đã điều tra đến trên đầu hắn.