Trốn trong thành không đi ra cũng không đáng sợ, đáng sợ là, Phong Vân Thiên Hạ là thành chủ của thành Thiên Long.
Là chủ của một thành chính, Phong Vân Thiên Hạ giống như Vương Vũ, có quyền lợi điều động lính canh của toàn thành.
Lính canh dù sao cũng rất lợi hại, chuyện này không cần bàn cãi thêm nữa, nếu chỉ là một hai người còn chưa tính, mọi người còn có thể dẫn hổ rời núi, nhưng lính canh của một thành chính ít nhất cũng có hơn trăm người, mặc dù Phong Vân Thiên Hạ không thể một lần điều động được tất cả, nhưng một lần điều động mười người, Toàn Chân Giáo cũng đã không đối phó được rồi.
Dù sao loại siêu cấp cao thủ như Vương Vũ, cùng lắm cũng chỉ miễn cưỡng đối phó được một người mà thôi, ngoài hắn ra những người khác chỉ có thể cười ha ha thôi...
Cho nên bây giờ Phong Vân Thiên Hạ có thể nói là nhận được sự che chở của hệ thống, miễn là Phong Vân Thiên Hạ không chủ động ra khỏi thành, tình huống của hắn ta sẽ an toàn tuyệt đối.
Ngược lại mà nói, Vương Vũ cũng là như thế, miễn là không ra khỏi thành Dư Huy, là có thể vô địch thiên hạ rồi... Đương nhiên cũng có khác biệt, Vương Vũ có ra khỏi thành Dư Huy thì cũng vẫn là thiên hạ vô địch thôi.
"Mẹ kiếp! Thật sự là tên khốn kiếp kia được lời quá rồi!" Mấy người Toàn Chân Giáo nghe thấy thế, giận dữ mắng.
Chơi game nhiều năm như vậy, đám người này cũng là lần đầu tiên bị người ta chơi khăm mà lại không thể trả được thù như thế.
Hết cách rồi, vừa nãy tất cả mọi người cũng đều nhìn thấy sự mạnh mẽ của lính canh rồi, những tên không biết xấu hổ kia dưới sự tấn công mạnh đến biến thái của Vương Vũ mà vẫn không nhúc nhích chút nào, có NPC lỗi như vậy bảo vệ Phong Vân Thiên Hạ, đương nhiên là kín kẽ không chút sơ hở rồi.
Có câu nói thế nào nhỉ, trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả âm mưu quỷ kế đều chỉ là nói nhảm.
Thực lực cách biệt giữa mọi người và lính canh, hoàn toàn không phải chuyện mà mưu kế có thể bù đắp được.
"Hừ hừ!" Vô Kỵ cười lạnh một tiếng:"Hắn ta sẽ không được lợi quá đâu, chúng ta cướp trang bị của Phong Vân Thiên Hạ, lão Ngưu còn lừa hắn ta một triệu, bây giờ thằng khốn kia chắc chắn còn không nuốt trôi cơn giận này hơn cả chúng ta đấy. Đợi đấy, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ tự dẫn mình đến cửa, không nói những chuyện khác, miễn là hắn ta có can đảm ra khỏi thành Thiên Long, ta sẽ cho hắn ta hối hận cả đời.
Đúng như Vô Kỵ phán đoán, Phong Vân Thiên Hạ cũng không phải người lòng dạ rộng rãi như vậy, thằng ranh này bố trí bẫy rập chồng chất, vốn dĩ vô cùng tin tưởng cho rằng có thể trả được thù, kết quả sau khi bị Vương Vũ tiêu diệt thu phục hết một đám đông, thì ngay cả một cọng lông của Toàn Chân Giáo cũng không giữ lại được, lúc này có thể nào cam lòng như vậy được.
Cho nên nghe thấy Lão Thử bảo mình hãy đàng hoàng đợi trong thành Thiên Long, Phong Vân Thiên Hạ lập tức nóng nảy, chỉ vào mũi Lão Thử mắng:"Đồ rác rưởi! Ta cần các ngươi để làm gì hả? Không thể trút giận cho ta còn bảo ta làm con rùa đen rụt cổ hay sao?"
Đối mặt với sự trách mắng của ông chủ, Lão Thử cũng đành vẻ mặt bất đắc dĩ, lại không thể không giải thích:"Chúng ta còn có thể làm thế nào bây giờ? Ta cũng rất tuyệt vọng mà... Võ sư kia không phải ngươi cũng nhìn thấy hết rồi đó thôi, hơn nữa người của Toàn Chân Giáo vừa xuất hiện đã chạy mất, chúng ta dù sao cũng không thể chạy sang thành Dư Huy tìm lại thể diện được, bảo ngươi ở lại thành Thiên Long cũng là vì tốt cho ngươi thôi, phong cách của đám người kia ngươi không biết đó thôi, trong giới làm việc cũng rất nổi tiếng."
"Ngươi câm miệng đi!" Phong Vân Thiên Hạ nghe thấy thế giận dữ nói:"Đừng nói những thứ không có tác dụng gì với ta! Ta tốn nhiều tiền nuôi đám các ngươi như vậy, không phải để các ngươi kể chuyện cổ tích cho ta nghe!"
"Cái này..." Lão Thử cúi thấp đầu không biết trả lời như thế nào.
Ngay sau đó, Phong Vân Thiên Hạ lại nói:"Không phải ngươi quen biết rất nhiều cao thủ chuyên nghiệp sao? Mời mấy người đến đây cho ta, giá cả dễ thương lượng."
"Ông chủ, ngươi hãy nghe ta nói đã."
Lão Thử vừa nghe thấy lời này của Phong Vân Thiên Hạ, trong lòng không nhịn được run rẩy.
Mẹ kiếp, cậu ấm này nói những lời kín đáo như vậy, quá rõ ràng là đang ở trình độ nghi ngờ đám người của mình mà, trong lời nói có ý nghĩa là sẽ tìm thêm thuộc hạ đó.
Nói thật, tuy Phong Vân Thiên Hạ tính cách ngang ngược kiêu ngạo, nhưng đãi ngộ cũng tốt không cần nói.
Đây chính là đi theo thái tử đọc sách đường đường chính chính, ngày thường chơi đùa rất vui vẻ giống như người chơi bình thường, trang bị dược tề đều tự có ông chủ chi tiêu, thời gian công tác lại tự do, so với loại thí sinh chuyên nghiệp vừa mở mắt đã phải huấn luyện, coi game là công việc kiếm sống thì mạnh mẽ hơn nhiều.
Nếu không thì loại người kiêu ngạo ngang ngược như Thập hai sao Tượng, cũng sẽ không đi làm đàn em cho người ta.
Thấy Phong Vân Thiên Hạ có suy nghĩ muốn đổi đàn em, Lão Thử vội vàng tận tình khuyên bảo:"Thập hai sao Tượng chúng ta tuyệt đối là chiến đội của giải thi đấu chuyên nghiệp, trình độ hạng nhất..."
"Hừ!"
Lão Thử còn chưa nói hết câu, Phong Vân Thiên Hạ gắt gỏng ngắt lời nói:"Trình độ đứng đầu mà còn chẳng bắt nổi một Võ sư sao?"
"Chuyện này..." Lão Thử đỏ mặt lên, lúng túng nói:"Trình độ Võ sư này vượt xa cao thủ hạng nhất, bây giờ cho dù ngươi mời đội ngũ của giải thi đấu chuyên nghiệp đến thì cũng chẳng mạnh hơn chúng ta được bao nhiêu đâu, hơn nữa bọn họ cũng không phải người vừa mời đã tới đâu."
"Ta mặc kệ!" Phong Vân Thiên Hạ nói:"Thù này không trả thì ta không phải quân tử, ta nhất định phải giết được đám người Toàn Chân Giáo này! Ngươi nhất định phải tìm được cao thủ có thể đối phó được bọn chúng cho ta! Nếu không tìm được ta sẽ sa thải các ngươi!"
"Cái này... Thôi được rồi!"
Phong Vân Thiên Hạ cũng đã nói đến mức rõ ràng như vậy rồi, Lão Thử còn có thể nói gì nữa được chứ, đành phải bất đắc dĩ cúi thấp đầu.
Tìm được cao thủ rồi, mọi người chẳng qua có thể sẽ mất công việc mà thôi, không đi tìm cao thủ thì sẽ mất công việc ngay bây giờ, kiểu lựa chọn này cũng không tính là khó khăn quá.
Ai, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, vì chút tiền, cao thủ một đời cũng phải khom lưng uốn gối, đây chính là hiện thực.
"Coi như ngươi biết thời biết thế!" Nhìn thấy Lão Thử đồng ý đi tìm cao thủ mạnh hơn, Phong Vân Thiên Hạ hài lòng gật đầu nói:"Ta đi gửi tiệm ký gửi mua chút dược tề kinh nghiệm cho thú cưng, các ngươi tự nghĩ cách đi."
Nói xong, Phong Vân Thiên Hạ tự mình rời đi, chỉ để lại Thập hai sao Tượng vẻ mặt buồn bực.
"Mẹ nó, tên họ Phong này quá vô lễ rồi!"
Thấy Phong Vân Thiên Hạ đi xa, người tính cách không tốt trong Thập hai sao Tượng lập tức mắng lên.
"Ha ha, Lão Cẩu, vừa nãy sao ngươi không nói câu này luôn đi."
"Nhảm nhí, vừa nãy nói thì chúng ta không cần chơi game online nữa luôn sao!" Tên được gọi là Lão Cẩu bĩu môi hỏi Lão Thử:"Lão đại, làm sao bây giờ? Thật sự để cho tên phá của này đi tìm chiến đội chuyên nghiệp về hay sao? Nhưng mà ta không có mặt mũi nào đâu!"
Chiến đội chuyên nghiệp cũng rất bận rộn, mục tiêu của người ta là giải quán quân chứ không phải kéo bè kéo lũ đánh nhau, hơn nữa, ai mà chẳng muốn có thể diện chứ, là nhân vật nổi tiếng, đương nhiên không thể cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu được.
Vì vậy cho dù là người chơi của công hội mình bị sỉ nhục, nếu đám người kia không phải do ông chủ tự mình hạ lệnh phát tiền làm thêm giờ, bọn họ cũng lười đi bắt nạt người chơi cấp thấp nữa cơ, ném mặt mũi đi đâu chứ.
Đám người Thập hai sao Tượng cũng là từ game thủ chuyên nghiệp mà đến, đương nhiên cũng hiểu được đạo lý trong đó, tuy họ quen biết không ít cao thủ, nhưng không ai có thể tự tin mình có đủ thể diện để mời được những người kia đến, bị người ta từ chối thẳng vào mặt, mùi vị kia cũng không dễ chịu chút nào đâu.
"Mời cái rắm ấy!" Lão Thử nói:"Ngươi cảm thấy cho dù có thể mời đến cao thủ chuyên nghiệp đến thì bọn họ tuyệt đối có thể đánh được đám người vừa nãy sao?"
"Á..." Mọi người nhất thời im lặng không nói năng gì.
Đúng vậy đó, tuy Thập hai sao Tượng đã rời khỏi đội ngũ, nhưng mà ở nơi toàn những hình thức mới như thế này, thực lực cũng không yếu hơn ngày xưa bao nhiêu cả, những cao thủ chuyên nghiệp kia, chống lại đám người dày dạn kinh nghiệm này, cũng không dám nói trăm phần trăm toàn thắng. Lúc này để cho bọn họ dây vào loại nhân vật hung hãn như Vương Vũ, có lẽ những người kia cũng chẳng mạnh hơn mình được bao nhiêu đâu.
Ăn nói khép nép đi mời những người này đến, ngoại trừ lãng phí tình cảm ra, căn bản cũng chẳng có chút tác dụng nào đâu.