Sau khi ngồi phi thuyền mười phút về tới thành Dư Huy, Vương Vũ lập tức vội vàng logout, bởi vì hắn nhận được tin nhắn của Mục Tử Tiên báo, nếu hắn không bận gì tối này thì ra ngoài ăn với cô bữa cơm.
Sau khi thoát game, Mục Tử Tiên đã chuẩn bị xong quần áo cho Vương Vũ, treo sẵn trên móc.
"Hừm, ăn cơm với ai vậy, còn phải ăn mặc chỉnh tề như vậy nữa..." Nhìn bộ vest treo trên móc, Vương Vũ cảm thấy da đầu run lên.
Bởi vì tập võ quanh năm nên Vương Vũ không hề thích quần áo bó sát, vì thế thường ngày hắn đều mặc những bộ đồ rộng thùng thình.
Mục Tử Tiên nói:"Bạn thân của em, năm năm không gặp, hôm nay chị ấy dẫn theo bạn trai đi ngang qua chỗ chúng ta. Em đã đặt bàn ở khách sạn Hồ Tâm, anh nhanh chóng ăn mặc thật đẹp trai cho em, đến lúc đó đừng để bị bạn trai người ta dìm hàng."
Vương Vũ:"...."
Tâm lý ganh đua của phụ nữ thật là đáng sợ, thậm chí còn hơn cả đàn ông.
Vương Vũ mặc quần áo tử tế, Mục Tử Tiên vẫn còn soi ngắm trước gương. Cô thấy Vương Vũ nhàn rỗi không có việc gì thì ra lệnh:"Ông xã, anh đi xuống tầng hầm dắt xe điện của mình ra đi."
"Ừ!" Vương Vũ đáp, cầm chìa khóa đi ra cửa.
Khách sạn Hồ Tâm nằm ở bên kia khu Thành Cổ, cách chỗ ở của Vương Vũ mấy cây số, buổi tối lại không có phương tiện công cộng, ngày thường vợ chồng son ra ngoài đi dạo đều dựa vào cái xe điện hai chỗ này.
Sau khi Vương Vũ dắt con xe điện ra, Mục Tử Tiên cũng từ trên lầu đi xuống, đi theo sau lưng cô còn có một cô gái. Vương Vũ nhìn kỹ, thì ra là Dương Na.
"Ai da, nhìn không ra đó, anh Vương trông vậy mà đẹp trai ghê!" Dương Na cười khen.
Đây không phải lời nói dối, Vương Vũ cao 1m86, vai hổ lưng ong, mày kiếm mắt sáng, thân thể tập võ quanh năm còn rắn rỏi hơn quân nhân. Hiện giờ hắn còn ăn diện càng thêm anh khí bức người, khí phách dương cương.
Vương Vũ liếc nhìn Dương Na, mặt đen lại:"Vì sao cô lại đi theo?"
Kỳ thật Vương Vũ là một người vô cùng lịch sự, nhưng không biết vì sao mà mỗi khi nhìn thấy Dương Na, trong lòng đều rất nóng nảy, không được tự nhiên, sau đó không hiểu vì sao lại đối địch với Dương Na. Nếu là người khác, Vương Vũ tuyệt đối không dùng giọng điệu gây sự để nói chuyện như vậy.
Dương Na cười khẽ:"Anh Vương nói vậy cũng không đúng, chỉ là đúng lúc tôi cũng muốn đi tới khu Thành Cổ, tiện đường cũng không được sao?"
"Đừng đi theo chúng tôi đó!" Vương Vũ lầm bầm một câu với Dương Na, rồi tới ngồi phía sau xe điện.
Mục Tử Tiên rất tự nhiên mà ngồi phía trước, nhận trách nhiệm lái xe.
"Ha ha ha..."
Dương Na thấy vậy, thì lập tức bật cười thành tiếng.
Vương Vũ đỏ mặt:"Cười cái gì mà cười!"
"Vì sao anh lại không có chút phong độ quý ông như vậy hả?" Dương Na nín cười hỏi.
Vương Vũ gãi đầu:"Tôi không biết lái xe!"
Dương Na khinh bỉ nói:"Anh không nghĩ tới việc bảo chị Tiên chở tôi đi sao?"
"Vậy tôi thì sao?"
"Tự mình chạy qua!"
"Không được!" Vương Vũ lập tức từ chối. Từ đây tới đó xa như vậy, lại bảo hắn tự chạy bộ qua, hắn không phải thằng ngốc đâu.
Mục Tử Tiên bất đắc dĩ nói:"Ông xã, nếu không anh bắt xe qua đó trước đi."
Dương Na cười cười nói:"Chị Tiên, em chỉ nói đùa với anh Vương thôi, em có xe rồi!"
Nói xong cô chỉ chỉ một chiếc Ferrari màu đỏ đang nằm trong bãi đỗ xe cách đó không xa.
Mục Tử Tiên hâm mộ nhìn thoáng qua nói:"Không ngờ Tiểu Na lại có tiền như vậy."
"Khoe khoang! Loại xe rởm này nhà anh còn nhiều mà!" Vương Vũ khinh thường, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt Mục Tử Tiên tối sầm lại, thì hắn biết mình lỡ lời, lập tức chữa cháy:"Đáng tiếc, anh vẫn cảm thấy xe điện vợ anh lái là thoải mái nhất!"
Mục Tử Tiên cười mắng:"Anh chỉ biết dẻo miệng!"
"Vậy chúng ta đi trước nhé Tiểu Na, bởi vì không nhanh bằng xe của em, nên những người chậm như chúng ta nên bắt đầu sớm!"
"Ừ! Đi đường cẩn thận!"
Thành phố L được gọi là thành phố nước của vùng Giang Bắc, cảnh sắc vô cùng duyên dáng, nhất là khu Thành Cổ, là danh lam thắng cảnh du lịch nổi danh của thành phố L. Toàn bộ thành phố đều được xây trên mặt hồ nhân tạo, lúc hai vợ chồng Vương Vũ vừa tới nơi này, gần như ngày nào hai người bọn họ đều tới bên hồ chơi.
Hiện tại gần cuối năm, trên Thành Cổ đã sớm giăng đèn hoa đăng, từ xa nhìn lại đèn đuốc sáng trưng, thật sự không uổng cái tên thành phố nước.
Nhưng bây giờ đã không còn bao nhiêu đất cho du khách tới, ở đoạn đường đi bộ này đa số là người địa phương, trên bờ ven hồ là một vòng họp chợ, quán nhỏ nối tiếp nhau, chỉ cần không quá ầm ĩ, trật tự đô thị sẽ không quản.
Mục Tử Tiên lái xe điện chở Vương Vũ đi qua phố đi bộ, tới nhà hàng Hồ Tâm.
Khách sạn Hồ Tâm là một khách sạn chủ đề của đảo nhỏ Hồ Tâm trên khu Thành Cổ, thiết kế hoàn toàn phục cổ, nghe nói là lấy bối cảnh bộ tiểu thuyết Vũ Đại Lang, Phan Kim Liên gì gì đó, vô cùng có đặc sắc văn hóa. Thật không biết đầu óc ông chủ quán này sao lại thích mấy thứ điềm xấu như vậy.
Nhưng mà đồ ăn nơi này quả thật rất ngon.
Anh chàng giữ cửa của nhà hàng Hồ Tâm này cũng không giống những nơi khác, gã bồi bàn mặc áo ngắn, trên vai vắt khăn lông màu trắng giống như mấy tiểu nhị thời cổ đại, vừa thấy hai người Vương Vũ xuống xe, lập tức chào đón:"Mời khách quan vào bên trong, rượu chỗ chúng tôi nổi tiếng uống ngon! Tên là Hương Xuyên Bình, còn có tên khác là Ra Cửa Ngã... Dừng Xe Rơi Khóa...." Trung tây kết hợp, chẳng ra thể thống gì cả.
Vương Vũ vô cùng thích nghe câu chào của bồi bàn quán này, chờ gã chào mời xong, Vương Vũ vỗ bả vai Mục Tử Tiên nói:"Em vào trước đi, anh đi đỗ xe!"
"Ừ, nhớ rút chìa khóa xe..."
Vương Vũ gật đầu, phụ cô dắt xe điện đi qua bãi đỗ.
Vừa xoay người chổng mông khóa xe xong, lúc Vương Vũ nâng người lên chuẩn bị đi vào trong quan, đột nhiên có một chiếc xe thắng phanh"kít" ngay sát sau lưng Vương Vũ.
Vương Vũ với trực giác kinh người, cảm thấy phía sau không ổn, đã sớm nhảy về phía trước một chút, nếu không chắc chắn bị tông phải.
Sau khi xe dừng lại, một nam một nữ bước xuống từ trên xe.
Nam không quá cao, chưa tới 1m7, ăn mặc rất bảnh bao, tóc giống như được ngâm trong dầu bóng loáng phản sáng, trên cổ tay đeo một cái đồng hồ cực lớn, đang trong mùa đông cũng không sợ lạnh mà xắn tay áo lên quá nửa.
Nữ cao khoảng 1m7, ăn diện rất xinh đẹp, sau khi xuống xe thì thản nhiên liếc Vương Vũ một cái, sau đó nhìn xe điện bên cạnh Vương Vũ không nói gì.
Mà người đàn ông kia sau khi xuống xe thì vội vàng chạy tới đầu xe, nhìn xem xe có vấn đề gì không, sau đó mới bất mãn nói:"Anh đứng ở nơi này làm gì? Xe này mà có vấn đề gì thì mạng nhỏ anh cũng mất đấy biết không?"
Vương Vũ nheo mắt lại, trong lòng có chút không vui. Phía khách sạn Hồ Tâm này đặc biệt nhiều người, cho nên dù là xe gì đi trong nơi này đều sẽ đi chậm, đám người này phi như máy bay bây giờ còn quay lại trách hắn.
"Hừ!"
Vương Vũ hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới tên nhóc đó nữa, lập tức đi vào khách sạn.
Nhìn thấy Mục Tử Tiên chọn một bàn gần cửa sổ, Vương Vũ bước nhanh tới, ngồi xuống bên cạnh Mục Tử Tiên, nhỏ giọng hỏi:"Bạn thân em còn chưa tới sao?"
Mục Tử Tiên cười nói:"Để em gọi điện thoại hỏi thử xem. Bộ dạng bạn thân em khá đẹp, anh nhìn thấy thì cũng đừng có mà thích đấy!"
Mục Tử Tiên nói xong thì lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.
"Chị Diễm, chị tới chưa?" Mục Tử Tiên hỏi.
"Tới cửa rồi, em đang ở chỗ nào đấy?"
Mục Tử Tiên nói:"Bàn số 47, em và chồng em đang ngồi chung rồi, chồng em chính là người đẹp trai cao to đó!"
"À? Là người mặc vest đúng không?"
Vương Vũ ngẩng đầu, đúng lúc thấy một ánh mắt ở cửa nhìn về phía mình. Thấy bộ dạng người nọ, Vương Vũ thầm nghĩ:"Má ơi, có cần phải khéo như vậy không?"