Willie thấy Vương Vũ không những từ chối nhiệm vụ mà còn bày ra tư thế này, bèn hừ lạnh một tiếng:"Một con kiến ngu xuẩn, vô tri, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế là nào sức mạnh của Thần!"
"Anh chặn ông ta lại, tôi đi tìm đá Thánh Ma!"
Dương Na thấy hình thái chiến đấu của Willie bị kích phát, dặn dò một câu rồi vội vàng chạy ra phía sau.
Trong lúc cô ta nói, áo choàng trên người Willie không gió mà tung bay, người lập tức lướt tới phía Vương Vũ.
Ông già này cũng lưu manh thật, từ kỹ năng có thể thấy ông ta rõ ràng là một BOSS tầm xa, thế mà lúc này ông ta không lùi mà lại tiến lên, muốn cận chiến võ thuật với Vương Vũ.
Vương Vũ xê dịch chân, tung một Băng Quyền đánh tới.
Willie điềm tĩnh ném cuốn kinh thánh trong tay ra, khiến nó lơ lửng giữa không trung, che trước người ông ta.
Vương Vũ nhanh tay nhanh mắt nghiêng người thu chiêu lại, né qua kinh thánh. Mà lúc này tay phải của Willie lóe lên ánh sáng, lập tức vỗ tới.
Tay trái của Vương Vũ ngăn cản đòn tấn công của Willie, tay phải thì đột nhiên thò ra bóp lấy yết hầu của ông ta.
Chặn đòn, bóp cổ, chiêu thức bình thường nhất của Quân Thể Quyền, nhưng khi được vị đại tông sư võ học là Vương Vũ sử dụng thì ngay cả BOSS như Willie cũng không thể tránh được, bị Vương Vũ bóp cổ, đè thẳng xuống đất.
Chỉ một hiệp mà đã ấn BOSS xuống đất, Dương Na đang lục lọi bên cạnh dù cũng xuất thân từ dòng tộc võ học lâu đời, nhưng khi thấy cảnh đó thì cô ta cũng không khỏi sững người ra.
Võ công là thứ mà người càng thông thạo thì càng biết sự lợi hại của nó.
Ví dụ như chiêu này của Vương Vũ, ở trong mắt người bình thường thì trông đòn tấn công của Vương Vũ khá mạnh, tư thế có vẻ ngầu thôi.
Còn trong mắt người luyện võ công như Dương Na thì lại khác hẳn, một chiêu thức đơn giản đã tạo ra công kích hiệu quả nhất, chỉ khi người tập võ đạt tới cảnh giới"Vô chiêu thắng hữu chiêu" trong truyền thuyết mới làm được điều này.
"Vô chiêu thắng hữu chiêu" không phải là để nói về việc tung quyền không theo kết cấu, đánh đấm loạn xạ, kiểu như vương bát quyền, tung quyền loạn xạ đánh chết lão sư phụ, mà giống như Vương Vũ, đã không thèm sử dụng chiêu số cố định để chiến đấu với người ta, mỗi một cử động đều tạo ra uy lực rất lớn. Khi đạt tới cảnh giới này rồi, người ta mới có thể tiện tay tung ra tất cả các chiêu thức, sau đó biến thứ kém cỏi thành thần kỳ.
Vương Vũ chỉ mới hơn hai mươi tuổi mà đã có tu vi như thế, có thể nói người có thiên phú đứng đầu từ cổ tới kim quả nhiên không phải là khoác lác!
Nếu BOSS bị đánh chét dễ dàng như vậy, nhà thiết kế game có thể đi chết được rồi. Sau khi bị Vương Vũ ép xuống đất, khuôn mặt Willie trông không hề kinh hoàng chút nào, điều này khiến Vương Vũ lập tức cảnh giác.
Quả nhiên, ngay lúc đó, Willie chắp hai tay lại, sau đó chuỗi tràng hạt trên cổ ông ta lập tức tỏa ra ánh sáng, rồi quấn lấy tay của Vương Vũ.
"Đù má!" Vương Vũ kinh hãi, vội vàng rụt tay lại.
"Ồ?" Trên khuôn mặt Willie hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tràng hạt kia nằm ngay trên cổ của Willie, mà tay của Vương Vũ thì cũng đang bóp lấy cổ ông ta... Bị ánh sáng kia bao trùm lấy là chuyện chỉ trong tích tắc, thế nhưng Vương Vũ lại tránh thoát được, điều này sao có thể không khiến Willie kinh hãi cho được.
"Âm hiểm ghê!" Vương Vũ híp mắt chằm chặp nhìn Willie, nghĩ bụng:"Lấy bản thân làm mồi để bẫy ta, lão già này ác với cả chính bản thân lão như vậy, chắc chắn cũng chẳng đối xử tốt đẹp gì với ai!"
Willie nhìn Vương Vũ với vẻ thưởng thức, lại hỏi lần nữa:"Ngươi thật sự không muốn trở thành tôi tớ của Thần như ta sao?"
Vương Vũ mỉm cười:"Tôi tớ chính là nô tài, ta không tiện tới mức đó!"
Vương Vũ là người tập võ, đương nhiên có sự kiêu ngạo của riêng hắn!
"Hừ!" Tia sáng lạnh lóe lên trong đôi mắt Willie:"Tên dị đoan chết tiệt, đây là ngươi tự mình sa đọa!"
Willie đột nhiên nắm bàn tay phải lại, cuốn kinh thánh vốn đang lơ lửng trên không trung đột nhiên đập xuống đầu Vương Vũ.
Vương Vũ vội vàng né tránh, mà cuốn kinh thánh kia như mọc mắt, cua một vòng rồi đổi hướng, dí sát theo hắn như bóng với hình.
"Đểu cáng vãi!"
Vương Vũ bực bội mắng một câu, ở ngoài đời thật làm gì có thứ đồ này...
Cùng lúc đó Vương Vũ di chuyển tới phía trước hòng tiếp cận Willie.
Willie không ngu, lập tức lướt ra sau hẳn mấy mét... Vương Vũ vồ hụt, kinh thánh lại nhắm đầu hắn mà đập xuống.
Bàn tay trái của Vương Vũ ngưng ra Khí Ba Thuẫn giơ lên trên, đầu chúi xuống, chân đưa lên cao, hai cú đá liên hoàn đánh văng kinh thánh ra ngoài.
Ánh sáng của kinh thánh tối xuống, nó lại định tấn công tiếp, lúc này Vương Vũ đã dùng Tịch Chi Dược Thiên nhoáng cái phi tới trước người Willie. Willie chấn động, giơ tay định chặn nắm đấm của Vương Vũ.
Vương Vũ cười hì hì, tay trái bắt lấy ba ngón tay của bàn tay phải của Willie, rồi bẻ ra sau. Willie bị đau, hai đầu gối hơi khom xuống. Mắt thấy ông ta sắp quỳ xuống, Vương Vũ lại đá lên đầu gối ông ta. Willie nhào ra trước, bàn tay phải của Vương Vũ lại từ dưới lên nắm lấy khuỷu tay của Willie rồi vặn một cái.
"Răng rắc!" Tiếng xương gãy chói tai vang lên, cùi chỏ của Willie bị bẻ gãy đến chỗ mũi của ông ta, toàn bộ cánh tay phải đến bả vai đều bị vặn gãy.
- 2424
Một con số nhảy lên trên đầu Willie.
Vương Vũ không biết rõ liệu NPC có bị đau hay không, dù sao Willie này dường như không cảm giác được điều đó, ông ta để mặc cánh tay bị vặn gãy, rồi thản nhiên nói một câu:"Thứ tín đồ dị giáo vô liêm sỉ! Ngươi cho rằng làm như vậy có thể gây thương tổn tới tôi tớ của Thần sao?"
Nhìn dáng vẻ này của Willie, Vương Vũ không khỏi ghê rợn, đây chính là tà giáo... Dùng tín ngưỡng để làm tê dại tinh thần và cơ thể mình, thật đáng sợ.
Vương Vũ còn chưa kịp kinh ngạc xong, đã thấy tay trái của Willie vung lên, một chùm thánh quang giáng xuống từ trên trời cao. Willie mỉm cười rạng rỡ đắm mình trong ánh sáng, thanh máu HP lập tức hồi đầy, cánh tay bị Vương Vũ phế bỏ cũng đã khôi phục nguyên lành như lúc đầu.
"ba chấm"
Vương Vũ cảm thấy lòng rất buồn bực, hệ thống mà bắt đầu không biết xấu hổ thì cũng đành bó tay thôi, vất vả lắm mới đánh cho BOSS bị thương, thế mà người ta chỉ vung tay một cái, trạng thái khôi phục nguyên vẹn như ban đầu... Ngươi xem có phiền không cơ chứ.
"Ngươi ắt phải nhận lấy sự phán xét của Thần!"
Sau khi sử dụng kỹ năng xong, khuôn mặt Willie thoáng hiện lên nét mỏi mệt, sau đó ông ta chợt quát to, giang hai tay ra, trông ông ta lúc này giống hệt một giá chữ thập.
Cuốn kinh thánh giữa không trung kia bay tới đỉnh đầu Willie, sau đó lật mở ra. Một chùm ánh sáng vàng chiếu lên đầu Willie, trên người ông ta tỏa ra ánh sáng vô ngần.
Đây là quái vật hệ quang minh, không nói tới lực công kích, chỉ riêng hiệu quả của thánh quang đã quá khoa trương rồi.
Ánh sáng vừa chạm vào Vương Vũ, thanh máu của hắn bắt đầu dần dần giảm xuống, ước chừng khoảng một phần trăm... Nhưng Vương Vũ có trang bị hồi máu, cho nên thanh máu nhanh chóng hồi đầy trở lại.
Vương Vũ thực sự khó hiểu:"Con BOSS này tạo ra động tác hoành tráng thế này, chẳng lẽ lực công kích lại khôi hài thế sao?"
Đúng lúc này Dương Na đột nhiên kêu lên:"Mau né tránh! Ánh sáng này có thể phá hủy vũ khí của anh đó!"
"Ồ?" Vương Vũ nghe vậy thì kinh hãi, vội cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy bộ găng tay của mình trông cũ hơn trước đó...
"Móa!"
Vương Vũ vội vàng lùi ra sau, nhưng thân pháp hắn dù hay đến mấy, tốc độ có nhanh cỡ nào, trong ánh sáng phán xét ngập tràn này, những thứ đó chẳng là gì...
Thấy bộ găng tay bảo bối của mình trông càng lúc càng cũ đi, Vương Vũ cắn răng, tháo chúng ra rồi cất vào trong túi.
Vương Vũ là một người học võ, độ trưởng thành của công kích vốn không cao, sát thương kỹ năng cũng rất yếu. Vương Vũ có thể giết người trong giây lát, ngoài công kích ở chế độ tự do có độ hoàn thành cao ra, quá nửa công lao đến từ đôi găng tay này.
Bây giờ đối mặt với con BOSS có thể hồi máu, không có vũ khí thì hoàn toàn không thể tạo ra sát thương gì cả.
Nên biết rằng nơi này là Thánh Đình, là tòa chị chính của thành Thánh Quang, tuy đám Kỵ Sĩ Thánh Điện đã tạm thời rời đi, nhưng một khi nơi này bị tấn công thì bọn chúng sẽ nhanh chóng quay lại, cho nên không thể kéo dài thời gian khi chiến đấu với Willie được...
"Ồ? Đây là cái gì?" Ngay lúc Vương Vũ không biết xoay sở như nào, lúc đang lục tìm bộ găng tay cũ được tặng khi chuyển chức, hắn đột nhiên mò được thứ gì đó.