Thiên Thần Phán Quyết (ngụy) (BOSS Hoàng Kim) (Tinh Anh)
Sinh lực: 90.000
Nội lực: 12.456
Kỹ năng: Thiên Đường Thập Tự Trảm, Thần Thánh Quang Vũ, Ánh Sáng Phán Quyết.
"Hì hì!" Nhìn thấy chánh án Willie biến hình thành Thiên Thần Phán Quyết, Vương Vũ nở nụ cườ.
Vương Vũ đoán không sai, chánh án Willie biến hình cấp độ, sau khi thiên sứ xuống trần thì sẽ biến thành bộ dạng này, cái gọi là Đôi Cánh Thánh Quang, chắc chắn chính là đôi cánh sau lưng kia!
Sau khi Thiên Thần Phán Quyết hoàn thành biến hình thì ông ta chắp hai tay lại, sau đó lại từ từ tách ra, một thanh kiếm dài hình chữ thập từ từ ngưng tụ ra giữa hai tay của Thiên Thần Phán Quyết.
"Đá Thánh Ma!"
Dương Na nhìn thấy viên đá ở chuôi kiếm của Thiên Thần Phán Quyết, đứng kêu lên ngay tại chỗ.
Thảo nào tìm khắp nơi cũng không thấy đá Thánh Ma đâu, hóa ra là sau khi chánh án biến hình thì mới triệu hồi ra thanh kiếm kia.
"Nhận lấy lửa giận của Thần đi!"
Thánh kiếm thành hình, hai tay Thiên Thần Phán Quyết nắm chuôi kiếm, đột ngột vung lên, hai luồng kiếm khí đan xen như hình chữ thập, xé rách không khí chém về phía này.
Vương Vũ làm ra một tư thế cúi mình xoay hông rất kỳ quái, xoay người sượt qua, luồng kiếm khí hình chữ thập kia lập tức bay về phía Dương Na đứng sau lưng.
Dương Na còn đang nhìn kiếm trong tay Thiên Thần Phán Quyết, khi kiếm khí bay đến trước người cô ta mới phản ứng được.
Mắt thấy Dương Na sắp bị một đao chém chết, tầm mắt của cô ta đột nhiên tối sầm lại, một bàn chân lớn khắc lên má trái Dương Na, đá cô ta bay ra ngoài.
Kiếm khí chém lên bàn đá cẩm thạch sau lưng Dương Na, cái bàn chắc chắn bị chém thành hai nửa chỉnh tề.
"Đệt! Anh nghĩ gì thế hả!"
Vương Vũ thu chân lại, sau khi hạ xuống thì chỉ vào Dương Na cả giận mắng:"Lãng phí một Thuấn Di của ông đây, có biết không hả?"
"Mẹ nó!" Dương Na ôm má trái giơ ngón tay thối lên với Vương Vũ.
Mẹ kiếp, từ nhỏ đến lớn cha cô cũng chưa từng đánh cô, thằng khốn Vương Vũ này lại dám lấy chân đạp lên mặt cô, còn trách cô làm phí kỹ năng của hắn!
Gương mặt của con gái còn quan trọng hơn mạng sống, nếu không phải vì nể tình Vương Vũ vì muốn cứu cô ta mới làm như thế thì Dương Na đã nhào lên liều mạng với hắn rồi.
Trường kiếm trong tay Thiên Thần Phán Quyết liên tục vung lên, giống như Thập Tự Trảm không tốn tiền, chém tất cả bàn ghế bên trong đại điện thành mảnh vỡ!
Vương Vũ là người tập võ, tốc độ của Dương Na cũng vô cùng huyền diệu, đối với tấn công rậm rạp như vậy mà bọn họ vẫn còn có thể cố gắng hết sức để chạy trốn được, có điều tùy theo kiếm khí tăng nhanh, hai người cũng không thể chống đỡ được bao nhiêu lần nữa.
"Làm sao bây giờ?" Hai người trốn sau một cây trụ đá, Dương Na thở hồng hộc hỏi Vương Vũ.
Kiếm khí của Thiên Thần Phán Quyết vô cùng sắc nhọn, hai người tuyệt đối không thể chống đỡ được, bây giờ hai người hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động, phải nói là đi được đến đâu hay đến đó.
"Thấy bức tượng thần kia không?" Vương Vũ chỉ vào tượng của Thần Ánh Sáng nói:"Trong đại sảnh này chỉ có duy nhất bức tượng kia là ông ta không dám chém, chúng ta chạy đến sau tượng thần..."
"Có vẻ khá xa đấy!" Dương Na ước lượng khoảng cách một chút.
Hai người cách tượng thần ít nhất 400 mã... kỹ năng né tránh của Cung thủ chỉ có 50 mã, khoảng cách 400 mã, với tốc độ người bình thường thì ít nhất cũng phải mất bốn giây mới chạy đến được.
Cho dù Dương Na là Cung thủ, hơn nữa thân pháp nhanh nhẹn khác thường, nhưng mà đối mặt với tấn công đày dặc như vậy, muốn chạy cũng là nằm mơ giữa ban ngày.
"Cô xông về phía trước 50 mã, đằng sau giao cho tôi!" Vương Vũ nói.
"Anh làm được hả? Sẽ không bán tôi chứ..." Dương Na nghi ngờ hỏi.
Vương Vũ chỉ là một Võ sư mà thôi, tốc độ còn lâu mới nhanh bằng Cung thủ, cho dù Vương Vũ có kỹ năng Thuấn Di, cũng không thể dẫn theo người cùng Thuấn Di được, hơn nữa với hành động trước đây của thằng nhóc Vương Vũ này, tỷ lệ đem mình ra làm bia đỡ đạn khá cao.
"Tôi là loại người như vậy sao?" Vương Vũ cả giận nói.
"Nhảm nhí, vừa nãy anh còn ném tôi bỏ chạy đấy!" Cô gái này vẫn còn nhớ chuyện vừa nãy.
"Vừa nãy là có nguyên nhân, bây giờ cô không muốn thử cũng phải thử!" Vương Vũ chỉ vào trụ đá nói.
Dương Na ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy kiếm khí chém lên trụ đá, khiến cho trụ đá thành mảnh vụn bay tứ tung, tràn đầy nguy cơ.
Lúc này dù sao cũng phải chết, không bằng thử một lần!
Dương Na cắn răng nói:"Tạm tin anh một lần! Nếu tôi chết anh nhất định phải giúp tôi lấy đá Thánh Ma!"
"Yên tâm, cô sẽ không chết đâu!"
"Nguyện Thần Ánh Sáng chúc phúc..."
Dương Na sử dụng Né Tránh lướt ra khỏi phạm vi của trụ đá, kiếm khí gào thét xông đến, đột nhiên Vương Vũ nhảy về phía trước, khởi động Băng Quyền, tay kia vươn tay nắm cánh tay Dương Na, hai người vọt đến phía sau tượng thần.
Kỹ năng của Võ sư phóng ra tự do hơn nhiều, ở chế độ tự do, kỹ năng có thể phóng ra bất cứ lúc nào, nhưng mà dùng Băng Quyền dẫn người di chuyển thì Vương Vũ cũng coi như người đầu tiên nghĩ ra, cũng chỉ có một kẻ không biết gì về game như hắn mới có thể làm ẩu như vậy.
Cũng may lần này Vương Vũ đánh cược thắng rồi, di chuyển của Băng Quyền vậy mà thật sự có thể dẫn người đi.
Có điều di chuyển của Băng Quyền ban đầu là 500 mã, lúc này dẫn theo một người nữa, sức mạnh chợt hạ xuống, còn chưa được khoảng cách 300 mã thì đã ngừng lại...
"Xong rồi! Anh mau Thuấn Di đi!" Trong lòng Dương Na tuyệt vọng, nếu Vương Vũ cũng chết rồi, nhiệm vụ của cô ta hoàn toàn thất bại mất.
"Không vội!"
Vương Vũ cười ha ha, hai tay ôm Dương Na, bước mạnh về phía trước một bước...
Thân hình Vương Vũ cao lớn, mà vóc dáng của Dương Na lại nhỏ nhắn, hai cánh tay Vương Vũ vòng qua, Dương Na bị ôm đến chặt chẽ.
Kiếm khí dày đặc đã rơi xuống thân thể Vương Vũ, Niệm Khí Tráo màu vàng óng bị đánh ra, tượng thần Quang Minh gần trong gang tấc, khi Vương Vũ ôm Dương Na ngã xuống sau tượng thần, hiệu quả của Niệm Khí Tráo còn chưa mất đi.
Sau khi hạ xuống, Vương Vũ lau mồ hôi nói:"Nên giảm cân đi, mẹ nó cô cũng nặng quá, may mà tôi có đường lui, nếu không thì game over rồi!"
Võ sư cũng không phải một nghề nghiệp sở trường sức mạnh, vừa dùng kỹ năng vừa phải ôm một người, Vương Vũ cũng cảm giác được mình có lòng mà không đủ sức...
"Anh mới nặng, cả nhà anh đều nặng!" Dương Na thẹn quá hóa giận! Thằng cháu trai này không biết nói chuyện quá rồi, làm sao có thể nói con gái người ta nặng được chứ!
"Tôi nặng được chưa! Vậy cô cũng mau đứng dậy, cô sắp đè chết tôi rồi!" Vương Vũ giơ hai tay đẩy mạnh Dương Na ra...
"Con mẹ nó anh đừng có đến đây!"
Vương Vũ:"ba chấm"
Giữa không trung, Thiên Thần Phán Quyết mất đi mục tiêu, cũng ngừng tấn công tầm xa, bay lơ lửng nhìn chằm chằm tượng thần Ánh Sáng, ánh mắt ông ta rấtsắc bén, nhưng từ đầu đến cuối đều không dám ra tay.
"Ha ha! Ông ta không dám đánh nữa rồi! Bắn ông ta ta đi!" Vương Vũ nói xong thì lấy súng ra, nhắm thẳng vào Thiên Thần Phán Quyết bắn một phát.
Thiên Thần Phán Quyết bị bắn trúng cũng hơi sững sờ, trên mặt lộ ra biểu cảm phẫn nộ.
Dương Na thấy Thiên Thần Phán Quyết quả thật không dám tấn công, học theo Vương Vũ lấy cung tên ra bắn.
Trúng một phát súng của Vương Vũ, Thiên Thần Phán Quyết đã có đề phòng, trường kiếm vung lên, chém mũi tên của Dương Na thành hai đoạn, sau đó tay kia của Thiên Thần Phán Quyết vuốt lên lưỡi kiếm, xoa một vệt ánh sáng vàng kim lên lưỡi kiếm.
"Phán Quyết!"
Thiên Thần Phán Quyết lại vung kiếm lần nữa, chỉ thấy ánh kiếm kia xuyên thấu qua tượng thần, chém xuống!
"Mẹ nó!" Hai người Vương Vũ vội vàng né tránh, chỉ thấy ánh kiếm kia đụng tới mặt đất thì tan biến thành hư không.
Vương Vũ lập tức nói:"Thập Tự Trảm vừa nãy là tấn công vật lý, Phán Quyết kia là công kích ma pháp!"
"Sau đó thì sao?"
"Cái gì sau đó!" Vương Vũ ngẩn người.
"Chia ra tấn công loại gì có ích lợi gì, trốn kiểu gì được?"
"Tôi nào biết đâu được, ôi chao..." Lại là một ánh kiếm hạ xuống, Vương Vũ lăn một vòng ngay tại chỗ rồi lại đứng lên.
Trong khi lăn, Vương Vũ thấy được động tác vuốt lưỡi kiếm của Thiên Thần Phán Quyết trước khi phóng ra kiếm khí!
Vương Vũ cười khẽ:"Tôi biết phải đánh thế nào rồi!"