Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 127: Chương 126: Đừng gấp, chờ viện binh

Thần Hi Vĩnh Tịch nhìn thấy nhắc nhở của hệ thống thì tâm trạng hết sức phức tạp.

Hơn nữa đây là nhiệm vụ đầu tiên Thần Hi Vĩnh Tịch có một loại cảm giác bị hệ thống cưỡng bức...

Hệ thống nhắc nhở là bắt được thủ phạm mới có thể khôi phục vinh dự của công hội mình, ngược lại thì không cần phải nói thêm nữa, nếu không bắt được, cái tội này mình phải gánh sao?

Mẹ kiếp, rõ ràng hệ thống biết rõ mình bị oan uổng, còn muốn để mình thành người chịu tội thay, cái này mẹ nó cũng quá đê tiện rồi...

Phần thưởng của nhiệm vụ thứ hai không thể nghi ngờ là vô cùng mê người, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của người chơi bên ngoài khu hồi sinh dời khỏi người hắn ta, đều ào ào nhìn về hướng Thánh Đình, Thần Hi Vĩnh Tịch cũng đoán ra được đây là một nhiệm vụ cho người dân của cả thành...

Hai người Vương Vũ vốn là vô cùng xảo quyệt, bây giờ lại bị những người chơi khác trộn lẫn vào, Hoàng Thành Căn muốn bắt được hai người kia, độ khó khăn lại tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Mùi vị trong lòng Thần Hi Vĩnh Tịch càng không cần phải nói... Không muốn kiên trì cũng phải cố gắng kiên trì đến cùng.

Đúng lúc này, Thần Hi Vĩnh Tịch nhận được nhắc nhở hai người Phong Thiếu và Lăng Thiếu đăng nhập, trong lòng lúc này mới hơi dễ chịu hơn một chút.

"Chúng ta nên chạy đi đâu?"

Hai người Vương Vũ chạy ra khỏi Thánh Đình, phát hiện trên đường phố đã đông nghẹt người chơi. Dương Na nhìn đốm sáng màu xanh lục chen chúc đầy mặt đất, liên tục không ngừng bao vây bốn phía về phía mình, kéo vạt áo Vương Vũ hỏi.

Người học võ cũng không phải siêu nhân, Dương Na lại còn là con gái, nhìn thấy đoàn người đông nghịt kia, trong lòng khó tránh khỏi hơi sợ hãi, vì vậy không nhịn được đặt hết hy vọng vào Vương Vũ.

Dương Na vẫn có chút khâm phục thực lực của Vương Vũ, tuy vừa nãy giết BOSS Thiên Thần kia Vương Vũ cho cô ta giúp đỡ, nhưng mà Dương Na biết rõ, cho dù không có cô ta, Vương Vũ cũng có thể cấu rỉa BOSS kia đến chết, phần thực lực này khiến Dương Na cảm thấy bản thân mình không bằng...

Vương Vũ quan sát bốn phía xung quanh một vòng rồi nói:"Nếu chỉ có mình tôi thì vẫn có thể chạy trốn được... Dẫn theo cô thì không được..."

"Anh sẽ không bỏ rơi tôi chứ..." Dương Na kinh ngạc nói.

Vương Vũ gật đầu nói:"Bây giờ thì không! Giao đá Thánh Ma cho tôi!"

"Ừ!" Dương Na lấy đá Thánh Ma ra đưa cho Vương Vũ, vẫn nên giao đá Thánh Ma vào tay Vương Vũ thì sẽ càng bảo đảm hơn một chút.

Vương Vũ bỏ đá Thánh Ma vào trong túi, chỉ vào chỗ ít người nhất ở hướng chính tây nói:"Từ nơi đó lao ra ngoài! Che chắn cho tôi!"

Vừa nói, Vương Vũ dùng Băng Quyền gia tăng tốc độ, vọt về phương hướng vừa chỉ.

Dương Na không dám chậm trễ, theo sát sau lưng Vương Vũ.

Đám người chơi thấy Vương Vũ dám xông về phía này thì lập tức ồ lên, bên cạnh bọn họ ít nhất cũng có mấy chục người, hắn còn dám chạy về phía này, quả thực là không coi bọn họ ra gì mà!

"Tấn công!" Cũng không biết ai hô lên một tiếng, những đòn tấn công tầm xa nườm nượp không dứt phóng về phía Vương Vũ.

Nếu mấy người chơi này là anh em trong một công hội, tiến lùi có thứ tự, thì Vương Vũ còn có thể có chút áp lực.

Nhưng những người chơi của các công hội lớn Thánh thành đều đang ở khu hồi sinh bao vây người của Hoàng Thành Căn, cho nên lúc này những người chơi này đa số đều là người chơi tự do, một đám người ô hợp mà thôi.

Hai tay Vương Vũ trái bắt phải ngăn, mười mấy mũi tên còn chưa bay đến trước người Vương Vũ thì đã bị hắn túm hết vào tay, sau đó Vương Vũ tiếp tục vung lên, mũi tên bay ra khỏi tay, đánh tan Băng Chùy và Hỏa Cầu bay đến trước mặt...

Cùng lúc đó, Dương Na nâng cung Xạ Kích, trong khi những người chơi này còn đang ngạc nhiên, các Pháp sư hàng sau đã bị Dương Na một giây giết sạch.

Đợt tấn công thứ hai của các người chơi còn chưa phát ra, Vương Vũ đã đi tới trước mặt họ.

Vương Vũ cao thủ đến mức nào, Kinh Thành Hoa Thiếu là người chơi nghề nghiệp tanker với một thân trang bị cực phẩm cũng không chịu nổi hai hiệp với hắn, đám người ô hợp này làm sao đáng để tâm đến.

Bóp Họng, Đá Tống Ngang, Đánh Khuỷu, Lên Gối.

Mấy chiêu động tác nhanh nhẹn, dưới sự che chắn từ cung tên của Dương Na, người chơi ở phía tây bị Vương Vũ đánh ra một lỗ hổng.

"Đệt!"

Sau khi mở ra được một lỗ hổng, Vương Vũ còn chưa kịp chạy trốn, lúc này đã choáng ngay tại chỗ...

Người chơi... liếc qua đã thấy cả con đường bị ngăn cản chen lấn đến đông nghẹt đầy ắp, tất cả đều là người chơi...

Vương Vũ cũng đã từng nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng, ngày đó Tung Hoành Thiên Hạ gây chuyện ở thành Dư Huy, cùng lắm cũng chỉ có hơn vạn người, khi đó đã là đầy khắp núi đồi biển người nườm nượp.

Mà lúc này, so với trước đây càng hơn ba phần, trên toàn bộ những tuyến đường chính ngoại trừ người chơi ra thì cũng không tìm được bất cứ sinh vật nào nữa.

Luôn luôn nghe người ta nói nghìn quân vạn mã là như thế nào, đó cùng lắm cũng chỉ là một từ miêu tả thôi, thật sự nhìn thấy mấy vạn người thì ngay cả nhóm cao thủ như Vương Vũ cũng không chỉ là giật mình.

Một người một ngựa chống lại mấy vạn người? Đừng đùa...

Đừng nói những người này đều là người chơi có kỹ năng chiến đấu, cho dù là mấy vạn con chó hoang cũng có thể khiến Vương Vũ giết đến tay mềm nhũn.

Huống hồ ở sau những người chơi này là đội ngũ chỉnh tề, huy hiệu ở ngực cũng giống nhau, vừa nhìn đã biết là người chơi của công hội.

Vương Vũ cũng không phải là ma mới trong game nữa, đương nhiên biết rõ kỹ thuật cá nhân của những người chơi công hội này không cao, nhưng một khi đoàn kết lại thì vẫn rất trâu bò, trận tên, trận pháp, trận thuẫn của người chơi công hội, bất kỳ cái gì Vương Vũ cũng không dám cứng rắn chống đỡ.

"Làm sao bây giờ..." Dương Na thấy cảnh tượng như vậy thì cũng sợ hãi...

Cái này là tạo nghiệp nặng đến mức nào chứ, lại bị mấy vạn người bao vây...

"Yên lặng xem xét!" Vương Vũ cũng bất đắc dĩ...

Vòng vây của người chơi càng ngày càng thu hẹp lại, hai người Vương Vũ từng bước một bị dồn đến chân tường.

Nhưng mà các người chơi cũng không ai ra tay, không phải không muốn ra tay mà là không dám...

200 điểm vinh dự, phần thưởng này không thể nghi ngờ là vô cùng mê người... Nhưng mà kẻ địch chỉ có hai người... Không có ai lại cam lòng dâng điểm vinh dự sắp tới tay này cho người khác.

Lúc này hai người Vương Vũ và Dương Na giống như một đống vàng, tất cả mọi người đều thèm thuồng mơ ước, nhưng mà giặc cướp cũng không phải cùng một nhóm, bất kể là ai ra tay với hai người trước, có lẽ đều sẽ bị những người chơi"lỡ tay" khác đánh chết.

Cho nên tình cảnh hiện tại của hai người Vương Vũ còn tính là an toàn, nhưng mà bị mấy vạn người nhìn chằm chằm, toàn thân không được thoải mái mà thôi.

Đám người chơi ngươi trừng ta, ta trừng ngươi, cũng không ai muốn làm con chim đầu đàn này.

Khi mọi người ở đây giằng co không xong, một người chơi dáng vẻ trung niên đột nhiên rời khỏi đội ngũ, chắp tay nói với những người chơi khác:"Ta là Vu Vạn Đình của Hồng Hoa Tổng Đà, chúng ta tiếp tục như vậy cũng không phải cách, có phải là nên thương lượng một chút vấn đề xem hai kẻ trộm này thuộc về ai không?"

"Mẹ nó!" Vương Vũ căm giận nhìn chằm chằm Vu Vạn Đình, vậy mà coi mình như cừu non đợi làm thịt, đợi lát nữa hắn sẽ bắt y làm thịt đầu tiên.

Đồng thời, Vương Vũ gửi tin nhắn cho tất cả mọi người trong Toàn Chân Giáo:"Bị người đuổi giết, nên làm cái gì bây giờ? @mọi người."

"Ít người thì tự xử lý, nhiều người thì bỏ chạy!" Vô Kỵ là người đầu tiên trả lời, đây là tiêu chuẩn hành động của Toàn Chân Giáo từ xưa đến nay, cũng là chuyện mà Vương Vũ thích làm nhất từ trước đến giờ.

"Nếu bị mấy vạn người dồn vào góc tường rồi thì sao?" Vương Vũ lại hỏi.

"ba chấm" Mọi người đều kinh hãi... bị mấy vạn người dồn vào góc tường... Game này từ khi mở server đến nay, một lần đồ sát quy mô lớn nhất chính là do thằng nhóc này khơi mào, bây giờ mới một ngày, hắn ta lại bắt đầu tự phá kỷ lục của mình rồi hả?

Qua một lúc thật lâu, Minh Đô mới nói:"Mẹ nó! Thiết Ngưu ngươi tuổi phân à? Đi tới đâu cũng có người giẫm thế!"

"Ngưu Thần oai phong, bị mấy vạn người đánh chết, đây là vinh dự đến bậc nào chứ, nếu đổi lại là ta, cũng đủ để ta chém gió thật lâu!" Doãn Lão Nhị sợ hãi than nói, không thể ngờ được hắn ta còn có xu thế này.

Danh Kiếm Đạo Tuyết chân thật nhất, khuyên Vương Vũ nói:"Thật ra không được thì ngươi chết một lần thôi chứ sao... Chết trong game, có ai chưa từng mất mặt đâu."

Vương Vũ thở dài nói:"Ai, không thể chết được, nếu chết rồi đồ vật nhiệm vụ sẽ rơi mất..." Vương Vũ kể lại ngắn gọn chuyện mình bị người ta đuổi giết một lần.

Vô Kỵ trầm ngâm một lát nói:"Kéo dài thời gian, không lâu sau sẽ có người đến cứu các ngươi!"

"Ai vậy?" Vương Vũ khó hiểu hỏi, từ thành Dư Huy đến thành Thánh Quang cũng mất đến nửa tiếng, đừng nói mấy người Toàn Chân Giáo kia cũng chẳng đủ cho đám người này nhét kẽ răng, cho dù có thể giúp một tay, nhưng những người chơi này cũng sẽ không đợi mình nửa giờ đâu.

Vô Kỵ nói:"Đừng gấp, chờ viện bing!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!