Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 129: Chương 128: Khách bộ hành trên phòng

Nhiệm vụ treo thưởng trong Trọng Sinh là một loại nhiệm vụ, phần lớn do người chơi tuyên bố, do hệ thống cầm cân... Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là tiền sẽ tự động rơi vào túi.

Bởi vậy có thể thấy được Thánh Quang Tứ Thiếu cũng không phải đám con nhà giàu não tàn, bên Hồng Hoa Tổng Đà có tổng cộng cũng chỉ năm trăm người, cho dù toàn bộ bị giết cũng chỉ tốn mấy nghìn vàng mà thôi.

Người của Hồng Hoa Tổng Đà cũng không ngốc, họ biết bị người ta hạ nhiệm vụ truy sát, sau khi bị giết dĩ nhiên sẽ đi né tránh một thời gian.

Kể từ đó, dưới sự chỉ điểm của Vương Vũ, hai người Phong Thiếu cùng với Lăng thiếu bỏ ra chỉ một phần mười giá tiền đã đuổi được toàn bộ đối thủ cạnh tranhđi...

Nhưng mà người chơi khác lại không nghĩ được như vậy...

Mười vàng... Tại thời kì tiền vàng khan hiếm, trên người ai có mười vàng trở lên đã được gọi chung là người chơi cao cấp rồi, nếu không phải trước đây không lâu đám người Toàn Chân Giáo kia cược một ván, thì trên người loại cao thủ như bọn họ cũng chỉ có mấy vàng mà thôi.

Đối với người chơi bình thường mà nói, mười vàng tuyệt đối là một khối tài sản khổng lồ...

Mà nhiệm vụ này lại không được giới hạn số lần, nói cách khác chỉ cần giết người của Hồng Hoa Tổng Đà một lần, sẽ có thể lãnh được mười vàng... So với 200 điểm vinh dự hư vô mờ mịt kia thì nhiệm vụ này vô cùng dễ dàng.

Trong lúc nhất thời, người chơi khắp cả con đường đều nhốn nháo lên, ánh mắt Vương Vũ từ trên người dời qua Vu Vạn Đình và đám người Hồng Hoa Tổng Đà...

Vu Vạn Đình cùng với thuộc hạ cũng được nếm mùi vị bị mấy triệu người nhìn chằm chằm.

“Mọi người lên nào!” Vương Vũ xông về phía trước, đến trước người Vu Vạn Đình, y còn chưa biết chuyện gì xảy ra, Vương Vũ đưa tay chụp y ném một phát, Vu Vạn Đình với vẻ mặt đầy hoảng sợ bị ném vào bên trong đám người chơi.

Các người chơi như bầy cá giành ăn, mạnh mẽ vọt qua...

Vu Vạn Đình cũng xem như cao thủ một đời, hội trưởng của một công hội... Lúc này lại bị chết thật sự vô cùng bi thảm.

Cùng lúc đó Vương Vũ gửi tin nhắn cho Dương Na: “Chạy mau!”

Dương Na Na không nói hai lời, dồn hết sức, thừa dịp các người chơi đuổi giết người Hồng Hoa Tổng Đà, cô ta xuyên qua kẽ hở của đám người chơi chạy về phía ngõ nhỏ sát vách.

Phong Thiếu vẫn đang canh chừng động tĩnh của hai người Vương Vũ, thấy Dương Na Na muốn chạy, hắn ta sợ hãi cuống quýt hạ lệnh với thủ hạ: “Bắt cô ta lại!”

Người chơi Hoàng Thành Căn vẫn luôn đứng im bất động, khi nhận được mệnh lệnh thì lập tức đuổi theo hướng Dương Na Na chạy trốn.

“Chờ đã!” Ngay lúc này Vương Vũ mở trường côn ra, chặn đường người chơi Hoàng Thành Căn.

“Này, ngươi như vậy là có ý gì?”

Thấy hành động lần này của Vương Vũ, Phong Thiếu và Lăng Thiếu không thể nhịn cười... Chỉ là một Võ sư, chộp bừa một cây gậy cũng dám ngăn nhiều người của bên mình như vậy, thật sự xem bọn họ là khỉ ư?

Vương Vũ mỉm cười: “Có chuyện gì giải quyết với ta là được rồi!”

“Tinh tướng! Chơi chết hắn cho ta!” Phong Thiếu hừ lạnh, vặn ra một cái Băng Chùy phóng về phía mặt của Vương Vũ, Lăng Thiếu cũng mở Va Chạm tiên phong giơ kiếm chém về phía Vương Vũ.

Đại ca đều ra tay, kẻ làm đàn em dĩ nhiên sẽ không nhàn rỗi, đủ mọi loại tấn công rào rào giáng về phía Vương Vũ.

Vương Vũ quét trường côn qua đánh rơi cung tiễn đang bay, sau đó hắn vọt lên thuận tay ngăn lại kỹ năng Va Chạm của các Chiến sĩ.

Phán định của Va Chạm vẫn rất cao, cho dù Vương Vũ dùng đòn để đỡ kỹ năng lại còn nhảy lên triệt tiêu lực đạo của nó, lượng máu Vương Vũ cũng mạnh mẽ tuột xuống một mảng lớn.

Có điều Vương Vũ mượn lực của Va Chạm bay ra sau, trường côn khẽ chống trên mặt đất, giống như một cây cung làm Vương Vũ lại bay trở về.

Giữa không trung, Vương Vũ tìm chính xác vị trí của Lăng Thiếu, một kỹ năng Lôi Đình Cước mạnh mẽ giậm xuống đất, giẫm Lăng Thiếu thành một luồng ánh sáng trắng, đồng thời cũng đẩy lui kẻ địch xung quanh.

Hắn lật tay tung ra Niệm Khí Ba, lại nhảy lên cao.

Phong Thiếu là Pháp sư, lúc này đang niệm kỹ năng tại hàng sau, chợt mắt tối sầm lại, một cây gậy hết sức bẩn thỉu cắm thẳng vào trong miệng hắn ta... Phong Thiếu bị giết tại chỗ.

Giết xong hai tên kia, Vương Vũ chưa rơi xuống đất, trường côn trong tay hắn khẽ chống, cả người nhảy đến trên tường, sau đó giẫm lên vách tường vọt về sau mấy mét, hắn triển khai Tịch Chi Dược Thiên bay đến trên nóc nhà.

Tất cả người Hoàng Thành Căn đều ngơ ra. Thánh thành là đô thành của nhân loại, kiến trúc hùng vĩ hơn nhiều so với những thành thị khác, hai bên tường cao khoảng chừng hơn mười mét, một cái nhảy vọt của Vương Vũ vượt nóc băng tường, lên thẳng trên đó...

Hơn mười mét... Đây chính là nằm ngoài phạm vi tấn công của Cung thủ... Toàn thể đám người chơi chỉ có thể bất lực trơ mắt Vương Vũ khoanh chân ngồi trên đầu tường,

Nhìn dưới lòng bàn chân mình chi chít người chơi, Vương Vũ thở phào nhẹ nhõm gửi tin cho Vô Kị: “Tiên sư ngươi, sao viện binh còn chưa tới nữa!”

Vô Kị trả lời: “Cứu binh chưa tới mà ngươi vẫn còn lòng dạ nói nhảm với ta sao?”

“Ông đây anh minh thần võ, khiêu khích hai công hội đánh nhau, sau đó ta dựa vào trí thông mình của mình để trốn đó!” Vương Vũ đắc ý nói.

So với Vương Vũ thì kỹ thuật của Vô Kị bình thường, nhưng đầu hắn ta lại đầy những ý tưởng bẩn thỉu, lần này Vương Vũ dựa vào ý tưởng của mình để thoát thân, nên hắn rất có cảm giác đạt thành tựu.

“Ha ha!” Vô Kị cười mỉa: “Cho nên cái công hội bị ngươi khích đểu kia chính là cứu binh à!”

“Đệt!” Vương Vũ lập tức tỉnh táo lại, thì ra mình lại bị tên cẩu này nói móc.

Vô Kị lại nói tiếp: “Ngươi chạy mau đi, bằng không đợi lát nữa người ta kịp phản ứng thì ngươi không có cơ hội thứ hai đâu!”

Vương Vũ đóng khung chat lại, tìm cái tên Dương Na gửi tin qua: “Cô trốn được chưa?”

“Anh mau đến nơi truyền tống đi!” Dương Na nói.

“Được, cô chờ chút, tôi đến ngay!”

Gửi tin xong, Vương Vũ mở bản đồ ra, xác nhận phương hướng điểm đỏ của Dương Na rồi chạy tới.

Đường Thánh thành rất nhiều, Dương Na lại có bản đồ trong tay, bảy vòng tám rẽ đã bỏ rơi người đang đuổi theo mình. Khi trước mắt cách điểm truyền tống còn mấy chục mét, một người từ trên trời gián xuống làm Dương Na giật nảy mình, cô ta liền đưa tay lên định bắn tên.

Nhưng thấy rõ diện mạo người xuất hiện, Dương Na hạ cung nỏ trong tay xuống.

Tại thành Thánh Quang to lớn này, người có thể từ trên trời bay xuống chỉ có mỗi đại hiệp Vương Vũ.

“Chao ôi! Sao anh nhanh vậy!” Dương Na kinh ngạc tán thán.

“Khà khà! Anh đây biết bay đó!” Vương Vũ chỉ vào đầu tường. Đi trên đó theo một đường thẳng, dĩ nhiên phải nhanh hơn rất nhiều rồi.

“Đừng làm màu thì chết à!” Dương Na trợn mắt lườm Vương Vũ.

Vương Vũ không đếm xỉa đến sự khinh bỉ của Dương Na, đưa tay nói: “Không cần quan tâm tôi có làm màu hay không, làm xong nhiệm vụ rồi, trả vũ khí cho tôi!”

“Nếu tôi không đưa thì sao?”

“Đá Thánh Ma còn ở chỗ tôi đấy!” Vương Vũ nói.

“Anh thật bỉ ổi!” Dương Na cảm thán từ tận đáy lòng...

“Quá khen quá khen, so với một số người thì tôi vẫn còn kém xa...” Vương Vũ mỉm cười, đã từng có lúc hắn cũng là một bông hoa thuần khiết...

“Tôi bỏ tiền ra mua cũng không được sao?” Dương Na vẫn không đành lòng đưa cây cung nỏ này cho Vương Vũ, cây nỏ này có vật công cao, tốc độ đánh nhanh, lại là Thần khí đầu tiên hiện nay trong trò chơi, Dương Na dùng khá vừa ý.

“Trước tiên có thể... Đệt!”

Vương Vũ còn chưa dứt lời chợt nghe tiếng gió phía sau đầu, hắn vội vàng né tránh, một thanh trường mâu phóng xuống sượt qua lỗ tai Vương Vũ...

“Vì chính nghĩa!”

Người dùng cây mâu hét lớn, trường mâu chuyển thành quét ngang, Vương Vũ nhào tới trước lăn một vòng tránh thoát trường mâu, cùng lúc đó hắn thấy rõ kẻ đã tấn công mình...

Cả người mặc áo giáp bạc sáng bóng, vẻ mặt cứng đờ kiên nghị, khí thế chưa từng có từ trước đến nay, chính là Thần thủ hộ thành chính – anh trai Vệ Binh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!