Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 1466: Chương 1465: Người tốt khó làm

"Hừ! Quá cuồng vọng rồi!" đám người Chiến Đội Thánh Đường suýt chút nữa thì bị tức chết.

Phải biết rằng, thi đấu điện tử không giống với thi đấu thể dục thể thao bình thường, ở xã hội hiện nay, giá trị bản thân của tuyển thủ trong trò chơi so với minh tinh thể thao bình thường thì cao hơn rất nhiều. mặc dù so với minh tinh tai to mặt lớn cũng không thấp là bao.

Chiến Đội Thánh Đường là tuyến cao thủ chức nghiệp cao nhất thế giới lại càng có lực ảnh hưởng to lớn, chớ nói đến ở quốc tế, cho dù là ở Trung Quốc, phàm là những tay lão luyện trong trò chơi này đều đã từng nghe qua đại danh của bọn họ, đi tới nơi nào mà không có ánh tinh quang tỏa ra xung quanh chứ?

Chơi trò chơi và tập võ khác nhau không lớn, Chiến Đội Thánh Đường chơi được đến cảnh giới này, tâm thái tự nhiên sẽ sinh ra một loại tự tin và kiêu ngạo, nhưng vào lúc này lại đặc biệt có một vai diễn không tên tuổi từ đâu nhảy ra chỉ vào mũi họ châm biếm mỉa mai, bọn họ làm sao mà chịu được loại chuyện này chứ.

Locker White và Jeff coi như bình tĩnh, nhưng tính tình nóng nảy như thú nhân của Chiến sĩ Bruce thì đã tức giận ngay tại chỗ rồi, tay phải trảo ra phía sau, lôi ra một cây thương hung hăng ném về phía Vương Vũ.

Đối mặt với cây thương đang bay tới, Vương Vũ không nhanh không chậm lui về phía sau nửa bước, tay trái tùy tiện duỗi ra, vững vàng tiếp được cây lao của Bruce nắm trong tay.

"!!!??"

Thấy Vương Vũ bắt được cây thương của chính mình, đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó mở ra song chưởng, rồi bỗng nhiên cúi đầu, chỉ thấy ba cây thương còn lại ở sau lưng đều bay về phía Vương Vũ, mà Bruce cũng dùng hai tay cầm kiếm, đôi cánh vừa thu lại, đuổi theo phía sau cây thương, từ trên xuống dưới xử dụng Băng Sơn Kích, bổ một kiếm về phía Vương Vũ.

"Âm hiểm!"

Nhìn đến công kích của Bruce, nhóm người Toàn Chân Giáo không khỏi cùng nhau dựng ngón tay giữa lên.

Bruce cũng coi như là cao thủ đỉnh cấp, không những thực lực cận chiến rất cao, mà thương tổn của ba cây thương này cũng tương đương với cường lực.

Lúc này cây thương ở phía trước chặn lại bước đi của Vương Vũ, Bruce lại ở phía sau bổ một đao, cho dù Vương Vũ có đỡ của bên nào thì cũng phải mạnh mẽ chống đỡ.

"Ha ha!"

Ai ngờ biểu tình của Vương Vũ lại vẫn lạnh nhạt như cũ, không những không lui lại phía sau, ngược lại còn tiến về phía trước một bước.

"Phốc! Phốc! Phốc!"

Đúng lúc này, ba cây thương của Bruce đã kề sát gáy Vương Vũ, cắm xuống mặt đất phía sau Vương Vũ, cây thương dài hơn một mét rưỡi, cắm sâu vào mặt đất hơn phân nửa, có thể thấy được sức mạnh của cây thương này rất lớn, mặc dù là Vương Vũ thì cũng sẽ mất hơn nửa cái mạng.

"Chuyện... chuyện này sao có thể!!"

Thấy Vương Vũ khinh miêu đạm tả- nhẹ nhàng bâng quơ tránh thoát công kích của mình, Bruce cảm thấy hoảng hốt, nhưng không đợi Bruce hoàn thần, khóe miệng Vương Vũ đã hơi giương lên, tay phải mạnh mẽ duỗi lên trên, tránh được trường kiếm của Bruce, trực tiếp bắt được Bruce đang cầm kiếm.

"Xuống dưới đi!"

Thân hình Vương Vũ vừa xoay chuyển, cầm lấy cổ tay phải của Bruce, thuận thế đột nhiên phát lực sử dụng Mãnh Hổ Kích.

Băng Sơn Kích tất nhiên không kém, nhưng vẫn thua ba phần trước kỹ năng của Mãnh Hổ Kích.

Bruce vốn là từ trên nhảy xuống, giờ lại bị Vương Vũ lôi kéo xuống dưới, kết cục thế nào cũng có thể tự tưởng tượng được.

Thân thể giữa không trung của Bruce không thể kiểm soát được bình thường, không tự chủ được bị kéo về phía mặt đất.

"Ầm!"

Một tiếng nổ vang lên, mặt của Bruce vừa chạm đất, ngay tức khắc đã ngã quỵ xuống đất, rung chuyển một đám bụi lớn.

Kéo Bruce từ trên trời xuống dưới, Vương Vũ không hề dừng lại một chút nào, cây thương nằm trong tay trái giơ lên cao, cả hai tay cầm thương, từ trên xuống dưới hung tợn đâm vào giữa hai chân Bruce.

"A..."

Tiếng thét thảm thiết của Bruce vang lên, cắt qua chân trời.

"ba chấm"

Trong một thoáng ấy, hiện trường liền lặng ngắt như tờ.

Người của Toàn Chân Giáo thì khỏi cần phải nói nữa, đối với hành vi công kích chỉ 3 đường đã hạ được đối thủ này của Vương Vũ cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, lần thứ hai chứng kiến thủ đoạn này của Vương Vũ, nhưng vẫn như cũ sau lưng đổ mồ hôi, dưới khố một trận mát lạnh.

Về phần đám người ở Chiến Đội Thánh Đường, tròng mắt đều muốn bay cả ra ngoài, bọn họ đều là lần đầu tiên nhìn thấy một màn khủng khiếp như vậy.

Đương nhiên, không chỉ bởi vì cách ra tay tàn nhẫn của Vương Vũ, mà còn bởi vì thao tác của hắn quá chuẩn xác.

Người chơi trò chơi này phần lớn đều là người phổ thông, đối với người phổ thông mà nói, nếu như đối phương phóng ra kỹ năng công kích mình, chỉ có 3 loại phương thức ứng đối.

Một . tránh né!

Hai: Đón đỡ!

Ba: Bị đánh! (Ngưu thúc không đề cử mọi người dùng phương thức này.)

Mà Vương Vũ không trốn không tránh không đỡ, càng không bị đánh, mà là trực tiếp xuất thủ phá giải kỹ năng của đối thủ, thao tác nghe rợn cả người như vậy, dù Chiến Đội Thánh Đường có là cao thủ cỡ nào cũng không dám tưởng tượng đến.

Phải biết rằng, mỗi một kỹ năng đều có cơ chế và hiệu quả công kích riêng biệt, mà muốn phá giải kỹ năng chắc chắn phải tìm được ra sơ hở, rồi từ sơ hở đó bắt tay vào phản kích.

Từ kỹ năng phóng thích đến công kích mục tiêu, thời gian cũng chỉ trong nháy mắt.

Vương Vũ trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã tìm ra sơ hở rồi làm ra phản chế công kích một cách rất chuẩn xác, bất luận là năng lực phản ứng hay khả năng quan sát, thậm chí cả độ chính xác khi ra tay, đều làm người nghiền ngẫm cực kì sợ hãi.

Càng kinh khủng hơn chính là, một chiêu được gọi là mây bay nước chảy lưu loát sinh động kia của Vương Vũ, dường như căn bản không có sự suy xét nào hết, mà là một loại chiến đấu theo bản năng....

Bản năng chiến đấu đáng sợ như vậy... quả thực khiến người ta kinh sợ.

.......

Tục ngữ có câu, vật họp theo loài, người phân theo nhóm, đạo lý này ở trong trò chơi thể hiện càng thêm trần trụi.

Cho nên trong trò chơi này, ở cùng một chỗ với cao thủ thì đều là cao thủ, cùng một chỗ chơi với người chơi bình thường thì phần lớn cũng chỉ là người chơi bình thường mà thôi.

Chiến Đội Thánh Đường và Toàn Chân giáo đã giao thủ với nhau, đối với thực lực của đám người Toàn Chân giáo, Chiến Đội Thánh Đường cũng đã biết được vài phần.

Tuy rằng nhóm người này thực lực siêu phàm, quỷ kế đa đoan, nhưng so với những chức nghiệp cao thủ chân chính vẫn còn chênh lệch, càng miễn bàn đến, chưa kể đến những cao thủ chức nghiệp hàng đầu của bọn họ.

Bởi vậy, trong tiềm thức của đám người Chiến Đội Thánh Đường, nếu Vương Vũ đã ở cùng với đám người Toàn Chân giáo kia, thực lực cũng chỉ san san nhau với mấy người Toàn Chân giáo kia mà thôi

Cho dù có cao, cũng sẽ không cao hơn nhiều lắm.

Nhưng hiện tại nhìn xem, người trước mắt này rõ ràng không đơn giản chỉ là cao hơn đám người Toàn Chân giáo kia một chút, mà thậm chí còn có chút tà môn.

Nghĩ đến điểm này, Locker White cũng không nói lời vô ích, lúc này hạ lệnh:"Tiểu tử này thật sự quỷ dị, một mình chiến đấu thì không ai là đối thủ của hắn, tất cả cùng lên đi."

Nói xong, Locker White ở giữa không trung đưa tay nhấc lên, đem Bruce nâng dậy, sau đó vung tay trái ra bên ngoài, mặt đất trên đường và mái ngói nóc phòng toàn bộ đều bị mở bung lên, thêm cả Bruce vào nữa, đồng thời hướng về phía Vương Vũ.

"Gì???"

Lần đầu tiên nhìn thấy Thuật dẫn lực của Locker White, thấy được loại ma pháp kì quái như vậy, Vương Vũ không khỏi sửng sốt một chút.

Ngay vào lúc còn đang hoang mang, đất đai mái ngói đầy khắp bầu trời ùn ùn kéo đến đánh tới trước mặt Vương Vũ.

"Ầm!"

Bruce đã trà trộn vào trong đám ngói hai tay cầm kiếm, sử dụng Băng Sơn Liệt Địa Trảm với Vương Vũ.

Băng Sơn Liệt Địa Trảm chính là đại chiêu của Chiến sĩ, phán định so với Mãnh Hổ Kích kỹ năng cấp thấp thì cao hơn không biết bao nhiêu, Vương Vũ tất nhiên sẽ không đỡ đòn, vì vậy nhẹ nhàng nhảy một bước về phía sau, tránh thoát được công kích của đất và mái ngói, đồng thời nhảy ra khỏi phạm vi công kích của Bruce.

"Vù!"

Không đợi Vương Vũ rơi xuống đất, tiễn của Derrick đã bay tới trước mặt Vương Vũ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!