Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 160: Chương 159: Nhiệm vụ khế đất

"Đạo Tuyết huynh, đang bận gì không?"

Vương Vũ làm việc là không thích chần chừ, nghĩ đến chuyện gì thì sẽ lập tức đi làm. Ngày hôm sau ngay khi đăng nhập vào game, Vương Vũ đã không kịp chờ đợi liên hệ với Danh Kiếm Đạo Tuyết.

"Nhiệm vụ chuyển chức thôi, tìm con chó cho bác gái Mosey!" Danh Kiếm Đạo Tuyết hơi bất đắc dĩ nói.

Nhiệm vụ chuyển chức toàn bắt làm những việc nhàm chán.

"Muốn mở cửa hàng thì phải đi đâu xin phép?" Vương Vũ hỏi. Mục Tử Tiên thân là nhân viên chăm sóc khách hàng, tuyệt đối không phải là không biết xin phép mở cửa hàng ở đâu, Vương Vũ hỏi như vậy là vì Mục Tử Tiên dạy hắn, vì hành động bây giờ của Vương Vũ ít nhiều cũng có nghĩa cướp bát cơm của Danh Kiếm Đạo Tuyết, lúc này chỉ muốn hỏi ý kiến Danh Kiếm Đạo Tuyết một chút.

Có điều thị trường game lớn đến như vậy, một mình Danh Kiếm Đạo Tuyết cũng không nuốt trôi được, hơn nửa là sẽ không có mâu thuẫn gì, đương nhiên, nếu hai người có thể liên kết với nhau thì còn tốt hơn nữa.

"Cửa hàng? Ngươi muốn mở cửa hàng sao?" Danh Kiếm Đạo Tuyết hơi bất ngờ hỏi.

"Đúng vậy!" Vương Vũ nói:"Ta cảm thấy với nguồn hàng của chúng ta, mở cửa hàng gì đó tốt hơn những con đường khác rất nhiều!"

Vương Vũ nói lại suy nghĩ của mình với Danh Kiếm Đạo Tuyết một lần, Danh Kiếm Đạo Tuyết nghe xong lập tức hưng phấn nói:"Cách nghĩ hay, không nghĩ ra ngươi có nghiên cứu với việc kinh doanh như vậy..."

"Ầy..." Vương Vũ cười khẽ nói:"Người chưa từng trải cũng rất có thể có suy nghĩ..."

"Không, suy nghĩ này của ngươi rất hay! Chúng ta hợp tác nhé, ta góp ba phần vốn được không? Coi như ta là cố vấn kỹ thuật..." Danh Kiếm Đạo Tuyết nói.

"Vậy thì tốt quá!" Vương Vũ nghe thấy thế cũng vô cùng phấn khởi... Danh Kiếm Đạo Tuyết chính là tay lão luyện trong giới kinh doanh này, trang bị trên thị trường, Danh Kiếm Đạo Tuyết liếc mắt nhìn một cái là có thể đưa ra một giá cả tương đối chính xác, bản lĩnh này cũng không phải chỉ ngày một ngày hai là luyện ra được.

Danh Kiếm Đạo Tuyết vui vẻ nói:"Vậy được, xin phép mở cửa hàng thì phải đến thành chính, khi trả tiền thì nói với ta một tiếng là được, ta gửi tiền qua thư cho ngươi!"

Thật ra Danh Kiếm Đạo Tuyết cũng chán ngấy mô hình làm ăn hiện tại của hắn ta từ lâu rồi, dù sao chơi game còn bị công ty game vơ vét hết lợi lộc, cho dù là ai cũng sẽ không vui vẻ gì được.

Căn cứ vào chỉ dẫn của Danh Kiếm Đạo Tuyết, Vương Vũ đi thẳng một mạch đến tòa thị chính, điểm vinh dự của Vương Vũ rất cao, cho nên người gác cổng cũng không ngăn cản, Vương Vũ đi thẳng vào trung tâm hành chính.

Trong đại sảnh, thành chủ đại nhân vẫn ở văn phòng vạn năm không đổi, nhìn thấy Vương Vũ đi vào, vội vàng đứng lên nói:"Dũng sĩ tôn kính, ngài đã đến, có chuyện gì có thể giúp ngài được không?"

"Ta muốn xin mở một cửa hàng!" Vương Vũ nói thẳng ra mục đích mình đến đây.

"Cửa hàng?" Chủ thành đại nhân suy nghĩ một lát nói:"À, dũng sĩ tôn kính, phần lớn những mảnh đất còn trống của thành Dư Huy đã cho các công hội lớn có thế lực thuê rồi, hôm nay phòng trống rất khan hiếm, chỉ sợ tạm thời không thể xin được..."

"Không thể nào!" Vương Vũ không vui nói:"Ta rõ ràng nhìn thấy đường giao giữa phố mua bán và phố trung tâm có một hàng phòng trống mà!"

Đồng thời Vương Vũ thầm nhủ:"Không phải thằng cha này cũng đòi chút lợi lộc gì đấy chứ?" Hành vi vô liêm sỉ của Ẩn Giả khiến Vương Vũ càng thêm nghi ngờ về tư cách của NPC.

"Chỗ đó ấy à..." Chủ thành đại nhân hơi khó khăn nói:"Chỗ đó đã có người rồi!"

"Có người rồi sao? Là ai vậy? Ta đi tìm hắn ta bàn bạc!" Vương Vũ nói, trong"Trọng Sinh" người chơi có thể giao dịch phòng ốc với NPC, có điều điều kiện tiên quyết là chủ nhân của nhà đất phải có trí thông minh nhân tạo cao mới được.

"Ầy, người này đã mất..." Chủ thành hơi lúng túng.

"Đệt!" Vương Vũ buồn bực móc hai vàng từ trong túi ra nói:"Đủ rồi chứ..."

Chủ thành sầm mặt lại nhận lấy vàng, nhét vào trong túi, khinh bỉ nói:"Hai vàng đã muốn đi nhờ vả người khác làm việc? Ở thế giới hiện thực ngươi cũng không tặng lễ à..."

"Ta..." Vương Vũ thầm nuốt một ngụm máu, NPC quan chức này còn đòi ăn hối lộ, thật sự là chó cắn áo rách, Vương Vũ thở dài một tiếng móc ra mười vàng nhét vào tay ông ta:"Thành chủ đại nhân, lần này đã đủ rồi chứ!"

Thành chủ gật đầu nhận lấy rồi nói:"Thật ra, ta nói cũng không có giá trị gì cả!"

"... Con mẹ nó, nhận tiền không làm việc?" Vương Vũ giận dữ:"Trả lại tiền cho ta!"

"Cái này không hợp quy định!" Thành chủ giang hai tay nói:"Chúng ta chỉ có công dụng lấy tiền, không có công dụng ném tiền ra, hệ thống đại nhân sợ là chúng ta bị người chơi chơi khăm, mới đặc biệt thiết lập cho chúng ta!"

"Ta cũng không tin còn có người vô liêm sỉ hơn các ngươi!"

"Ha ha!" Thành chủ cười không nói.

"Có tin ta kiện ngươi hay không?" Vương Vũ nổi cáu, bắt đầu phóng đại chiêu, trải qua quá trình đấu trí so dũng khí với Ẩn Giả, Vương Vũ biết, tuy NPC hệ thống không có liêm sỉ, nhưng lấy tiền mà không làm việc cũng là vết nhơ đạo đức, chắc chắn khởi tố lần nào được lần ấy.

Thành chủ thấy Vương Vũ muốn chơi thật, cười làm lành nói:"Dũng sĩ đại nhân, tuy lời nói của ta không có giá trị, nhưng có người quyết định được!"

"Ai?"

"Chủ cũ của phòng ốc!"

"Ngươi đùa giỡn với ta đấy à?" Vương Vũ cả giận nói.

"Không dám, không dám." Thành chủ cười nói:"Chủ cũ của những phòng ốc kia tên là Kashmir, ban đầu là hội trưởng của thương hội thành Dư Huy, khi hắc ám xâm lấn, hắn ta nương nhờ quân đoàn Hắc Ám, nghe nói hiện tại đã đi vào Địa Ngục... Chỉ cần tìm được hắn ta, lấy lại những khế đất, ngươi có thể sử dụng những phòng ốc kia!"

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn"Mở con đường buôn bán", nhiệm vụ cấp A, có tiếp nhận hay không?]

Tiếp nhận!

Vương Vũ không do dự chút nào chọn tiếp nhận.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn kích hoạt nhiệm vụ ẩn"Mở con đường buôn bán", nhiệm vụ cấp bậc A, tìm khế đất của liên minh thương hội về!]

"Rất tốt, dũng sĩ tôn kính, quả nhiên ta không hề nhìn nhầm ngươi!" Thành chủ đại nhân hào phóng vỗ bả vai Vương Vũ nói:"Miễn là ngươi tìm được khế đất về, để thành Dư Huy quay lại sầm uất như xưa, ta nhất định sẽ gia tăng phần thưởng hậu hĩnh cho ngươi!"

"Biết rồi!" Vương Vũ mệt mỏi gật đầu, sau đó đi ra khỏi phủ chủ thành...

Ra khỏi phủ thành chủ, Vương Vũ mới phát hiện, trên nhiệm vụ căn bản không có chút xíu gợi ý nào, chẳng qua chỉ bảo mình đi tìm khế đất về... Mẹ nó không phải là chơi đùa mình sao? NPC quả nhiên không phải thứ tốt đẹp gì!

Có điều Vương Vũ cẩn thận nhớ lại tình huống vừa rồi một chút, hình như lén nghe thấy chủ thành nói Kashmir đang ở Địa Ngục thì phải... Cái này quả thật là đáng chết mà.

Địa Ngục, mẹ nó lại là Địa Ngục, trên người Vương Vũ đã có hai nhiệm vụ Địa Ngục, bây giờ lại thêm một cái nữa, Vương Vũ cũng coi như là khó khăn chồng chất nên hắn chẳng thèm sầu nữa.

"Thế nào?" Thấy Vương Vũ mãi còn chưa nhắn tin trả lời, Danh Kiếm Đạo Tuyết gửi tin nhắn đến hỏi.

"Bảo ta đi làm một nhiệm vụ!" Vương Vũ chia sẻ nhiệm vụ cho Danh Kiếm Đạo Tuyết.

Danh Kiếm Đạo Tuyết tim đập thình thịch, nói:"Mẹ nó lại là nhiệm vụ tìm đồ à?"

Một ngày trôi qua, Danh Kiếm Đạo Tuyết đã bị đám NPC vô lương tâm kia chơi đùa đến hỏng rồi, đã đến mức độ nói đến nhiệm vụ là biến sắc.

"Đi tìm khế đất, sao không có địa chỉ cụ thể?" Danh Kiếm Đạo Tuyết đọc hết giới thiệu nhiệm vụ, khó hiểu hỏi.

Nhiệm vụ tìm đồ bị mất bình thường đều cũng sẽ cho một địa điểm đại khái, ví dụ như đến hồ nước tìm vịt, vào nhà vệ sinh tìm chó gì đó vân vân, nhiệm vụ này của Vương Vũ lại mẹ nó chỉ có một hàng chữ, tìm khế đất về.

Vương Vũ nói:"Ừ! Nhiệm vụ này là đi cày phụ bản!"

"Cày phụ bản à, vậy đơn giản thôi!" Danh Kiếm Đạo Tuyết nói.

"Đi cày phụ bản cấp Địa Ngục!" Vương Vũ lại bổ sung thêm một câu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!