Sau khi ba người Huyết Sắc Tường Vi liên lạc với Vương Vũ xong, Vương Vũ không còn nhận được tin nhắn nào nữa.
17 người, tính cả số thành viên của Toàn Chân Giáo, cũng tính luôn cả đội cổ vũ cũng tính luôn, chẳng qua cũng chỉ được 17 người mà thôi.
Vẫn còn thiếu 3 người nữa mới đủ chỉ tiêu 20 người...
"Bây giờ làm thế nào bây giờ?" Vương Vũ lầm bầm một tiếng, gửi tin nhắn hỏi Mục Tử Tiên:"Vợ yêu, cấp bao nhiêu rồi?"
"Vừa lên cấp 15... đang định vào phụ bản đây!" Mục Tử Tiên nói. Mục Tử Tiên thân là nhân viên chăm sóc khách hàng trong game, biết rõ làm thế nào để tốc độ luyện cấp nhanh hơn, hơn nữa bây giờ là kinh nghiệm gấp ba, cho nên cô ấy mới ở trong game thời gian ngắn như vậy mà đã lên đến cấp 15.
"Đến giúp anh đi!"
"Hả?" Mục Tử Tiên hơi bất ngờ nói:"Em sao được? Quét phụ bản Thường cũng không chắc chắn lắm... Vào phụ bản Địa Ngục nhỡ khiến các anh bị diệt cả đoàn thì làm thế nào bây giờ?"
"Không sao, coi như đủ số người thôi!" Vương Vũ lừa dối. Dù sao cũng đã có bốn người góp nhặt cho đủ số rồi, lại thêm một người nữa cũng không sao.
"Được, em đến ngay đây!" Mục Tử Tiên lên tiếng.
18 người rồi, còn thiếu hai người nữa thôi...
Đột nhiên, Con Hổ Nghịch Tập cũng gửi tin nhắn đến cho Vương Vũ:"Còn chỗ không? Ta có một người bạn thân, cũng muốn đi theo đoàn!"
"Thực lực thế nào?" Vương Vũ thuận miệng hỏi một câu, nếu như bình thường, Vương Vũ tất nhiên sẽ không để ý đến thực lực người khác như thế nào, dù sao bất kể người kia trâu bò đến mức nào, cũng không thể trâu bò bằng mình được.
Nhưng lần nay không giống, đây chính là phụ bản Địa Ngục, độ khó khăn tương đối lớn, đã dẫn theo năm cổ động viên rồi, nể mặt là người nhà mình, đám người Toàn Chân Giáo có thể sẽ không nói gì, nếu như lại dẫn đến một người nữa, với tính cách của đám súc sinh Toàn Chân Giáo kia, có lẽ một lời không hợp sẽ chửi ầm lên, thậm chí có khả năng choảng nhau luôn trong phó bản cũng nên.
"Là cao thủ, lợi hại hơn ta!" Con Hổ Nghịch Tập nói.
"Được rồi! Nhất định phải dẫn đến đấy!" Vương Vũ từng nhìn thấy bản lĩnh của Con Hổ Nghịch Tập, mặc dù kém đám người Toàn Chân Giáo, nhưng trong những người chơi bình thường cũng được coi là cao thủ, hơn nữa người này rất thông minh, một tay Bẫy Ma Pháp, tuyệt đối là vũ khí sắc bén để hãm hại BOSS, cao thủ ngay cả gã cũng phải sùng bái, thực lực hẳn là không yếu chút nào.
19 người rồi, còn thiếu một người nữa... Vương Vũ vốn định gửi cho nhóm bốn người Thần Hi Vĩnh Tịch một tin nhắn, nhưng nghĩ lại bốn cái hố này, ngoại trừ trang bị trên người ra, không có đặc điểm gì, coi như không có.
"Còn thiếu một người! Các ngươi thật sự một người cũng không tìm được sao?" Vương Vũ gửi tin nhắn trong kênh đội hỏi.
Vương Vũ cũng không tin, đám người kia cứ như vậy mà ngay cả bạn bè cũng không có.
"Không phải không có, nhưng mà quét phụ bản Địa Ngục vốn là loại phụ bản đoàn đội, sau khi chết tổn thất cực kỳ lớn này, hoặc là phải tìm cao thủ, hoặc là phải tìm người có quan hệ rất thân với mình, nếu không một khi cả đoàn bị diệt, sau này gặp lại sẽ rất khó xử!" Vô Kỵ giải thích.
Trong game còn hiện thực hơn thế giới thật, cao thủ sẽ không trộn lẫn với người mới chơi, vì căn bản là không thể chơi với nhau được... Cho dù là rất quen thuộc, cũng vô cùng có khả năng vì một trang bị mà trở mặt thành thù, có chuyện nguy hiểm nếu như không liên quan đến người có quan hệ cực kỳ thân thiết, tốt nhất vẫn là không cần kéo vào.
Cho nên đoàn thể tập hợp toàn cao thủ như Toàn Chân Giáo, bạn bè mà họ có thể tin tưởng được, cũng chỉ có nhóm nhỏ này thôi.
"Ai!" Vương Vũ thở dài, tìm đi tìm lại trong khung Bạn Tốt, hy vọng tìm được một người bạn có thể kéo vào đội.
"Nếu không thì, lên diễn đàn tìm xem?" Vương Vũ hỏi dò.
Vô Kỵ kiên quyết nói:"Không được, sẽ có người quấy phá!"
"Không thể nào đâu, chơi một cái game mà thôi, có nhiều người xấu như vậy sao?" Vương Vũ hơi khó tin hỏi.
"Người khác không nói làm gì, nhưng có liên quan đến Toàn Chân Giáo thì không chắc được..." Vô Kỵ rất thành thật trả lời.
"ba chấm" Vương Vũ lại lần nữa cạn lời, đám khốn kiếp này, trước đây rốt cuộc đã làm bao nhiêu việc xấu hả.
Ngay khi Vương Vũ đang nghĩ mãi không ra, đột nhiên nhận được một tin nhắn. Vương Vũ mở khung Bạn Tốt, là Mục Tử Tiên gửi đến.
"Ông xã ơi, ở đâu vậy? Em đến thành Dư Huy rồi nè!" Mục Tử Tiên nói.
Vương Vũ trả lời:"Ở trong thành! Bên phía tòa thị chính nè!"
"Tới đón em, em đang ở điểm truyền tống!"
"Ừ!"
Vương Vũ gửi một tin nhắn trả lời, chạy về phía điểm truyền tống, khi đi vào điểm truyền tống, Vương Vũ liếc thấy Mục Tử Tiên đang nhìn xung quanh đi đâu đó, vì vậy chạy đến kéo tay Mục Tử Tiên nói:"Nhìn cái gì vậy?"
Mục Tử Tiên nhìn thấy Vương Vũ thì cười hì hì nói:"Nhìn mặt trời thôi, ở trong game em đã lâu lắm rồi không được thấy mặt trời! Cảnh vật chỗ các anh như thế này đã tốt hơn chỗ bọn em nhiều lắm rồi..."
Thành chính của Mục Tử Tiên tên là thành Ám Dạ, không giống thành Dư Huy quanh năm là ban ngày, nơi đó quanh năm không có mặt trời.
"Ầy..." Nói thật, Vương Vũ chơi game lâu như vậy còn chưa từng chú ý đến cảnh vật linh tinh gì đó, suy nghĩ của phụ nữ và đàn ông quả nhiên có khác biệt về bản chất.
"Dẫn em đi dạo phố đi!" Mục Tử Tiên kéo tay Vương Vũ nói.
"Đi dạo phố?" Vương Vũ xạm mặt lại, trong game này chỉ có cửa hàng trang bị, cửa hàng vũ khí, hiệu thuốc gì đó, có gì hay mà đi dạo?
"Đúng vậy, nhìn xem trên sạp hàng có trang bị gì đẹp mắt không!" Mục Tử Tiên nói.
"Đẹp mắt..." Phụ nữ quả nhiên mạnh mẽ, người ta chọn trang bị đều cần tốt, phụ nữ chọn trang bị lại chỉ cần đẹp mắt.
"Đi thôi!" Vương Vũ bất đắc dĩ sửng sốt một chút, kéo Mục Tử Tiên đi về phía phố mua bán.
Phố giao dịch thực ra cũng chính là dãy phố nằm ở cửa tòa thị chính, đầy đường đều là người chơi bày quầy, suốt ngày chặn đường đến chặt cứng, cũng không có trật tự đô thị đi ra quản lý.
Phố giao dịch thật sự là một khu phố thần kỳ, Vương Vũ đi theo Mục Tử Tiên đi dạo từ đầu đến cuối, tốn ba vàng, mua một đống trang bị vô dụng có thuộc tính vô cùng bỏ đi...
Vương Vũ vui vẻ đi theo sau, miễn là Mục Tử Tiên vui là được.
Đi ngang qua cửa phủ chủ thành, Vương Vũ đột nhiên nhìn thấy một bóng người, khom người cong lưng, lén lút đứng ở cách đó không xa, tấm lưng kia hết sức quen thuộc, nhưng mà Vương Vũ còn chưa kịp nhớ ra xem người kia là ai, tấm lưng kia đã biến mất...
Kỹ năng đó là Tiềm Hành, người kia là một Đạo tặc.
Vương Vũ tổng cộng chỉ quen biết mấy người chơi làm nghề Đạo tặc, quen thuộc nhất không ai bằng Danh Kiếm Đạo Tuyết, nhưng mà một thân trang bị của Danh Kiếm Đạo Tuyết không tệ, mặc dù thao tác rất giỏi, vẫn không đạt đến hàng ngủ cao thủ đứng đầu.
Mà một Đạo tặc, còng lưng khom mình, lưng vừa thấp xuống, vừa thấy đã biết là một cao thủ ám sát chuyên nghiệp...
Vương Vũ đến gần nhìn chằm chằm nơi người kia vừa biến mất, Vương Vũ biết Đạo tặc kia vừa nãy chắc chắn cũng nhận ra mình, lúc này không hề có hoạt động di chuyển đi nơi nào khác, vì Vương Vũ cảm thấy Đạo tặc này vừa nhìn thoáng qua chỗ mình một cái...
"Nhìn cái gì đấy!" Mục Tử Tiên một chân giẫm lên mu bàn chân Vương Vũ.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn bị người chơi Vũ Tiên tấn công ác ý...]
"Nhìn người!" Vương Vũ thản nhiên nói.
"Người?" Mục Tử Tiên theo ánh mắt Vương Vũ nhìn sang, sắc mặt lập tức tối sầm:"Trách không được em cảm thấy anh hư hỏng đi rồi, có phải anh chơi game chỉ toàn nhìn con gái đúng không hả?"
"Đâu có đâu!" Vương Vũ buồn bực hơi hơi quay sang, phát hiện cách chỗ Đạo tặc biến mất không xa, một đám người đang đi tới, đi đầu là một cô gái, cô gái kia rất xinh đẹp (Gương mặt trong game, con gái đa số đều là gái đẹp). Pháp bào rất ngắn, lộ ra cả bắp đùi...
Vương Vũ đang định giải thích với Mục Tử Tiên mình không phải đang nhìn phụ nữ, đột nhiên Đạo tặc chuyển động, một thanh chủy thủ từ trong không trung trống rỗng xuất hiện ở phía sau cô gái kia.
Tấn công của Đạo tặc rất cao, giơ tay chém xuống, ánh sáng trắng lóe lên, sau đó vô cùng nhanh nhẹn đi về phía trước, cực kỳ lưu loát tránh thoát tấn công của đồng bạn cô gái ở sau lưng, Vương Vũ lập tức nhớ ra người kia là ai.