Mục Tử Tiên là một cô gái rất biết điều, thấy Vương Vũ gặp bạn bè thì không hề nói đến chuyện đi dạo phố nữa, mà nói là muốn đến quán rượu cách đó không xa ngồi đợi mọi người quay về.
Thật ra Bắc Minh Hữu Ngư và Vương Vũ cũng không tính là quen thuộc lắm, một tên thuần túy là hũ nút, một người không giỏi giao tiếp, tình cảnh này lập tức trở nên lúng túng.
Còn may có Mục Tử Tiên ở đây, cô có thể nói mãi không hết chuyện với Vương Vũ.
Thấy hai người lôi lôi kéo kéo bộ dạng ân ái tán tỉnh nhau, Bắc Minh Hữu Ngư bên cạnh uống rượu giải sầu quay sang hỏi thăm:"Vị này là?"
"Vợ của ta..." Vương Vũ rất kiêu ngạo nói, trong đời Vương Vũ có hai điều kiêu ngạo nhất, một là có một thân võ công tuyệt đỉnh, hai là có một người vợ tốt.
"Ai..." Bắc Minh Hữu Ngư tự mình tìm phiền phức, buồn bực cúi đầu tiếp tục uống rượu...
"Hắn ta làm sao vậy?" Mục Tử Tiên nói chuyện riêng hỏi.
Vương Vũ đáp lại:"'Bạn gái hắn ta chạy theo người khác! Anh em cũng chạy theo người khác!"
"Ồ..." Mục Tử Tiên thương hại liếc nhìn Bắc Minh Hữu Ngư một cái, Bắc Minh Hữu Ngư càng đau lòng hơn.
Thời gian trong game trôi qua rất nhanh, Minh Đô là người đầu tiên làm xong nhiệm vụ chuyển chức, đi đến quán rượu, nhìn thấy Mục Tử Tiên bên cạnh Vương Vũ, kinh ngạc kêu lên:"Lão Ngưu, đây là ai vậy?"
"Chị dâu ngươi!" Vương Vũ nói.
"Chào chị dâu, chị dâu biến dạng khác so với lần gặp trước quá!" Minh Đô đê tiện nói.
"?" Mục Tử Tiên trừng mắt, tức giận liếc Vương Vũ một cái.
Vương Vũ cả giận nói:"Cút, ngươi thằng khốn này, ngay cả ta cũng dám chỉnh hả..."
"Ha ha ha!" Minh Đô cười ha ha, ngồi xuống bên cạnh Vương Vũ, bắt đầu trêu chọc Bắc Minh Hữu Ngư:"Ngư này, hai ta uống một ly nhé, vợ ta cũng chạy theo người ta rồi, ôi chao, thật là trùng hợp..."
Vẻ mặt Bắc Minh Hữu Ngư lại khó coi hơn một chút.
Vương Vũ nâng trán thở dài, Minh Đô này cũng thật sự là thích trêu mèo chọc chó, vừa mới cố ý dặn dò xong.
Hiệu suất làm nhiệm vụ của các cao thủ Toàn Chân Giáo rất cao, đợi thêm hơn hai tiếng nữa, những người khác lục tục có mặt, sau khi Vương Vũ giới thiệu, mọi người coi như quen biết.
Minh Đô vẫn vô cùng không biết xấu hổ ôm bả vai Bắc Minh Hữu Ngư nói:"Ta và lão Ngư cùng bệnh nên thông cảm cho nhau, đôi ta là bạn bè thân thiết, không ai được cướp đi..."
Xuân Tường thì lại bỉ ổi nói:"Ta cũng muốn ôm bả vai bạn mới, có điều không phải lão Ngư..."
Mục Tử Tiên sợ hãi, nhỏ giọng nói:"Hóa ra mỗi ngày anh đều ở cùng những người như vậy... trách không được càng ngày càng hư hỏng!"
Vương Vũ bắt đầu rối loạn, tay không bóp nát một cái chén, Xuân Tường vội vàng câm miệng.
Quân chủ lực của Toàn Chân Giáo đã đến đông đủ, Vương Vũ lại gửi tin nhắn cho Huyết Sắc Tường Vi và bốn người Lý Tuyết, Con Hổ Nghịch Tập và bạn của gã ở thành Thiên Phong xa xôi, lúc này đang trên đường đến, Dương Na cũng nói mình đang đến.
Mấy người Lý Tuyết đều quen biết ba người Huyết Sắc Tường Vi, lại còn ở chung từ sáng đến chiều với Mục Tử Tiên, cũng từng gặp mặt Bắc Minh Hữu Ngư một lần, không cần giới thiệu nhiều.
Sau khi ba người Huyết Sắc Tường Vy nghe thấy tên tuổi lẫy lừng của Bắc Minh Hữu Ngư thì đều lộ ra vẻ mặt thán phục, tuy Bắc Minh Hữu Ngư không nổi tiếng lắm, không khoa trương bằng Toàn Chân Giáo bọn họ, nhưng cũng là một cao thủ rất giỏi, khiến ba người có cái nhìn mới với sự mạnh mẽ của Toàn Chân Giáo.
Sau khi các cô gái đến đông đủ, một đám gia súc của Toàn Chân Giáo vô cùng kích động.
"Trâu bò, chú Ngưu quá trâu bò rồi!" Ký Ngạo tràn đầy sự kích động lầm bầm.
"Đại thần Thiết Ngưu cũng là nữ?" Doãn Lão Nhị có chút không rõ ràng, Ký Ngạo đang nói linh tinh cái gì đó.
"Ngươi không phát hiện ra sao, các cô gái đều có quan hệ với chú Ngưu!" Ký Ngạo kích động nắm tay nói.
Ký Ngạo vừa nhắc đến, mọi người nghĩ đến quả thật có chuyện như vậy.
Nếu không có Vương Vũ, bốn chị em Lý Tuyết không vào được Toàn Chân Giáo, không có Vương Vũ ba người Huyết Sắc Tường Vi có thế nào cũng sẽ không giao tiếp với Toàn Chân Giáo, Mục Tử Tiên người ta trực tiếp là vợ của Vương Vũ.
Mọi người cảm thán, trong game online từ trước đến nay luôn nam nhiều nữ ít, nhưng đại thần Thiết Ngưu không chỉ quen biết nhiều cô gái như vậy, còn đều là những cô gái xinh đẹp... Đây là mạnh mẽ đến mức nào chứ, chẳng lẽ điểm lợi hại nhất của Ngưu thần chính là công phu trên giường?
"Lát nữa có còn gái đến không?" Ký Ngạo hỏi Vương Vũ.
"Còn có một người nữa..." Vương Vũ đàng hoàng nói.
Ký Ngạo ngoan đạo lạy ba lạy với Vương Vũ:"Ngưu thần ở trên cao! Để ta được đánh phụ bản cùng nhiều cô gái đẹp như vậy... Cho dù chết cũng đáng!"
Vương Vũ xạm mặt lại, thằng nhóc này đang nói linh tinh gì vậy.
Lại chờ một lát nữa, Con Hổ Nghịch Tập cuối cùng cũng đến, tên này vẫn giữ nguyên bộ dạng trước đây, có một Cung thủ đi theo phía sau gã.
Cung thủ tuổi không lớn lắm, nhìn qua cũng chỉ tầm tuổi Ký Ngạo, bộ dạng rất đáng yêu, chẳng qua sau khi nhìn thấy mấy cô gái thì chảy cả nước miếng ra ngoài, phá hủy hình tượng đáng yêu kia.
Con Hổ Nghịch Tập nhìn thấy mấy người Toàn Chân Giáo, lập tức nhào đến, mở miệng một tiếng lão đại, kêu đến vô cùng ân cần, mọi người Toàn Chân Giáo vô cùng thoải mái, khi Con Hổ Nghịch Tập đến trước mặt Vô Kỵ, lại càng lôi kéo tay Vô Kỵ nói:"Lão đại Vô Kỵ, ta là fan của ngươi!"
Mọi người lắc đầu thở dài:"Không thể tưởng tượng được người không biết xấu hổ như vậy còn có fan được, thiên lý ở đâu chứ."
"Người bạn nhỏ kia là ai?"
Vương Vũ chỉ đứa trẻ Cung thủ kia hỏi.
Đứa trẻ rõ ràng giống như rất trưởng thành, nhìn thấy mấy cô gái kia, hắn ta giống như Con Hổ Nghịch Tập, trực tiếp nhào lên, cậy bộ dáng mình đáng yêu, chấm mút một chút trong đám mấy cô gái, sắp cọ đến Mục Tử Tiên rồi.
Nhìn thấy đám đê tiện Toàn Chân Giáo bộ dạng vui sướng khi người gặp họa, Vương Vũ vẻ mặt đen như mực, Con Hổ Nghịch Tập lập tức hiểu được chuyện gì xảy ra, vươn tay kéo đứa trẻ kia lại, giới thiệu với mọi người:"Nó tên là Bạch Đế! Là em họ của ta!"
"Bạch Đế?" Mọi người nghe Con Hổ Nghịch Tập giới thiệu xong thì đều sửng sốt.
"Sao vậy? Các ngươi quen biết sao?" Vương Vũ hỏi, phạm vi cao thủ trong game rất nhỏ, biết nhau rất bình thường.
Mọi người Toàn Chân Giáo nhìn chằm chằm Minh Đô nói:"Bạch Đế thành tiến nhất triêu cuồng, vô dữ luân bỉ Lý Chí Thường!"
"ba chấm" Vương Vũ gãi đầu một cái:"Nghe không hiểu!"
"Câu trước là chỉ Bạch Đế, câu sau chính là nói Minh Đô..." Mục Tử Tiên nhỏ giọng nói:"Nghe nói hai người này có chút không hợp..."
Tuy Mục Tử Tiên là nhân viên chăm sóc khách hàng của game, nhưng mà cô ấy không biết chơi game, nếu ngay cả cô ấy cũng biết những lời này thì có thể thấy được hai người tuyệt đối không chỉ khó đối phó một chút thôi đâu.
Qủa nhiên, lời này của mọi người vừa ra khỏi miệng, hai vị này đều nhìn nhau.
"Mẹ nó, hóa ra ngươi ở đây làm rùa rụt cổ, có dám ra ngoài tìm chỗ trống trải đánh một trận không?"
"Nhãi con, ông Lý đánh ngươi còn phải chọn chỗ sao? Có dám tay không so với quyền cước không?"
Hai người mở miệng là mắng lên... Hơn nữa, hai người vừa mở miệng đã thể hiện ra cảnh giới cao nhất của đồ đê tiện.
Minh Đô có một kỹ năng tay không làm phép, cho nên tay không so với quyền cước, hoàn toàn không sợ một Cung thủ máu giấy.
Trong các nghề nghiệp, nghề nghiệp Cung thủ có tầm bắn xa nhất, hoàn toàn kiềm chế Pháp sư... Đứa trẻ Bạch Đế này lại muốn đến nơi trống trải một mình đấu với Minh Đô. Đám người cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân vì sao bình thường Minh Đô rất thích nói kiểu lời thoại như thế này.
Hai người càng ầm ĩ càng náo nhiệt, mắt thấy thật sự sắp đánh nhau, Vương Vũ mỗi tay kéo một người, xách cổ ném sang bên cạnh.
Bạch Đế khá là không phục, chỉ vào Vương Vũ nói:"Đệt mợ, đánh lén ta? Có dám một mình đánh một trận không..."
Mọi người nguýt Bạch Đế, lại liếc Ký Ngạo một cái, cùng nói:"Ai, vẫn còn quá trẻ nha!" Lớn tiếng nhất cũng chính là Ký Ngạo kia.