Nhìn thấy cảnh này, Vương Vũ và đám người Toàn Chân Giáo cũng không hề cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì trong giả thiết của trò chơi, trang bị thành bộ hoàn chỉnh đều sẽ có một vài bộ có tính tương tác hỗ trợ lẫn nhau. Thế nên cùng nằm trong mười đại Thần Khí, việc có tương tác như vậy quả thực là vô cùng bình thường.
Chẳng qua điều mà mọi không ngờ đến chính là... Mặc dù chúng đều là mười đại Thần Khí nhưng cung Tru Thần Phá Ma lại quá mức bá đạo, chỉ dựa vào khí thế của bản thân đã dạy dỗ được Thần Khí cùng đẳng cấp với mình là trượng Chu Tước – khiến nó phải ngoan ngoãn phục tùng, không hổ là Thần Khí đứng đầu trong mười đại Thần Khí.
Sau khi chế tạo xong cung Tru Thần Phá Ma, Vương Vũ vốn định sẽ dùng nó để nâng cấp Tiếng Thở Dài Của Võ Học Gia trong tay.
Mặc dù thuộc tính của Tiếng Thở Dài Của Võ Học Gia thật sự không thể nào sánh bằng cung Tru Thần Phá Ma, nhưng nó lại có một thuộc tính cực kỳ biến thái - chính là nuốt chửng rồi đồng hóa.
Thế nên, nếu Vương Vũ dùng cung Tru Thần Phá Ma để thăng cấp Tiếng Thở Dài Của Võ Học Gia, như vậy găng tay của bản thân sẽ có thêm một hình dạng nữa là cung tên.
Người chơi ở trong trạng thái chiến đấu chỉ có thể dùng hai chiếc vũ khí, nếu dung hợp găng tay và cung tên lại với nhau, rõ ràng là sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Chẳng qua găng tay của Vương Vũ không dễ thăng cấp một chút nào, nó yêu cầu một số lượng lớn đá dung luyện. Hiện tại hệ thống lại chuẩn bị cập nhật, trên cơ bản trong trò chơi đã không còn mấy người chơi đang online nữa, bây giờ đi đào đá dung luyện thật sự là không thực tế. Vì vậy Vương Vũ cũng chỉ có thể đăng xuất khỏi trò chơi trước rồi nói sau.
Suy cho cùng trang bị đã được chế tạo xong, cho dù là bản cập nhật mới có làm giảm công suất chế tạo thành công của trang bị đi chăng nữa thì cũng không thành vấn đề, dẫu có hạ thấp tỉ lệ dung hợp Vương Vũ cũng chẳng sợ, cùng lắm thì khỏi dung hợp nữa, sử dung cây cung này như một thứ vũ khí độc lập cũng không thành vấn đề.
...
Thoát khỏi trò chơi, Vương Vũ liền dắt vợ đi chơi. Đừng thấy hai người bọn họ đang ở chung dưới một mái nhà, bởi vì hôm nào cũng chơi trò chơi, đôi vợ chồng son này gần như là rất hiếm khi gặp mặt. Hai người còn trẻ nên vẫn chưa có con, nhẹ nhàng biết bao nhiêu, thích đi nơi nào là đi nơi đó…
Nhà họ Vương nhà lớn nghiệp lớn, đứa con trai cả này vẫn phải nối dõi tông đường chứ.
Mười phút sau, trò chơi bắt đầu cập nhật gấp rút.
Cùng lúc đó, trong một biệt thự nào đó ở thành phố Thiên Hải, một người đàn ông trung niên cũng vừa chui ra khỏi khoang trò chơi.
Mặc dù ngoại hình của người đàn ông trung niên này không khôi ngô như Vương Vũ, nhưng cũng được tính kiệt xuất, hắn mày rậm mắt to, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều mang theo khí chất của một vị lãnh tụ.
Nếu Vương Vũ ở đây, hắn chắc hẳn không xa lạ gì với cái tên này, đây không phải là Huyết Sắc Chiến Kỳ sao!
Hội trưởng của một công hội lớn đúng là rất có tiền, thiết bị chơi game thế nhưng là một khoang trò chơi thi đấu chuyên nghiệp.
Huyết Sắc Chiến Kỳ ra khỏi khoang trò chơi, đang định tắm rửa súc miệng, sau đó ra ngoài đi dạo một lát. Dù sao một kẻ làm việc trong game mà, thời gian rảnh rỗi được nghỉ ngơi cũng chỉ là khi trò chơi được cập nhật.
Nhưng ngay lúc này, điện thoại của Huyết Sắc Chiến Kỳ lại đổ chuông.
“Là ai lại gọi đến lúc này?”
Huyết Sắc Chiến Kỳ ngạc nhiên cầm điện thoại lên, sau khi nhìn lên màn hình điện thoại, sắc mặt của hắn thay đổi.
“Ầy! Biết ngay là tên bại gia này gây rắc rối cho mình mà!”
Huyết Sắc Chiến Kỳ thở dài một hơi, suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng vẫn ấn xuống nút trả lời, hỏi với giọng vô cùng điềm tĩnh: “Ông chủ, ông tìm tôi ạ?”
“Ừ!”
Lúc này, một giọng nói nặng nề vang lên từ phía bên kia đầu dây: “Nghe nói trò chơi đang được cập nhật, không dễ dàng gì mới nghỉ được một ngày, cậu mang theo đám người Tu La tới đây, chúng ta cùng nhau đi ăn một bữa cơm.”
Nghe những lời mà đầu dây bên kia nói, Huyết Sắc Chiến Kỳ cười khổ bĩu môi.
Tục ngữ nói rất hay, cú mèo vào nhà ắt có tai họa, Huyết Sắc Chiến Kỳ là người đã làm hội trưởng của một công hội lớn trong nhiều năm, mặc dù mưu trí của hắn không tinh ranh bằng thằng nhóc Vô Kỵ, nhưng tuyệt đối cũng không phải là một kẻ ngu ngốc đần độn, Huyết Sắc Chiếc Kỳ làm sao nhìn không ra ông chủ tự dựng lại vô duyên vô cớ mời mình đi ăn cơm.
Đặc biệt hôm nay giữa hắn và con trai ông ta còn xảy ra một số chuyện bực bội, bữa cơm này xem ra không dễ ăn rồi đây.
Nhưng thế thì sao chứ, ăn cơm chùa thì phải quét lá đa, ăn cơm chúa thì múa tối ngày, ông chủ đã chỉ mặt điểm tên mình, Huyết Sắc Chiến Kỳ không thể không đi.
Vì vậy hắn rời khỏi phòng ngủ đi rửa mặt, sau đó lần lượt đi gọi những người trong các phòng ngủ khác ra ngoài.
Về cơ bản thì người mê game đều khá thích ru rú ở nhà, còn có chứng sợ ra khỏi cửa.
Huyết Sắc Tu La là một người thẳng thắn ngay thẳng, hắn rất không hài lòng hành vi cưỡng ép cả nhóm ra khỏi nhà của Huyết Sắc Chiến Kỳ, cả đoạn đường đi không ngừng lầm bầm: “Làm gì vậy lão đại! Hệ thống cập nhật cũng không để cho người ta nghỉ ngơi, ông chủ mời ăn cơm anh đi một mình là được rồi mà, gọi thêm chúng tôi làm gì, chúng tôi cũng không quen biết ông ta.”
“Ngươi cho rằng ta muốn gọi ngươi chắc?” Huyết Sắc Chiến Kỳ có chút không vui nói: “Là do ông chủ chỉ định gọi mấy người các ngươi cùng đi đến đó.”
“Để cho chúng tôi cùng đến đó?” Huyết Sắc Ám Dạ ở một bên nghe vậy liền sờ cằm, vô cùng hưng phấn nói: “Tôi biết rồi, chắc chắn là chuyện của Huyết Sắc Thiên Lý, mấy người chúng ta là anh lớn, phải bồi đắp tình cảm với anh em mới đến cũng là việc nên làm.”
Huyết Sắc Ám Dạ ngược lại khá lạc quan, vẫn nghĩ rằng ông chủ gọi bọn họ đến là để bồi đắp tình cảm với Huyết Sắc Thiên Lý.
Thân thế của Huyết Sắc Thiên Lý mọi người trong Liên Minh Huyết Sắc đều biết, là đàn anh trong công hội, cần phải nhanh chóng kết giao hòa nhập với vị đại thiếu gia này! Suy cho cùng thì người ta vẫn là thiếu đông gia đó, người mà mọi người trong tương lai cần phải phụ tá chính là hắn chứ còn ai vào đây nữa.
Nói đến đây, Huyết Sắc Ám Dạ vẫn không quên hỏi ý kiến của người anh em thân thiết: “Phong Ngữ, cậu nghĩ sao?”
“Ha ha !”
Đối với câu hỏi của Huyết Sắc Ám Dạ, Huyết Sắc Phong Ngữ không trả lời, mà chỉ khẽ mỉm cười, sau đó lặng thinh không nói gì.
Người thông minh thật sự, đều là nghe nhiều, nhìn nhiều, động não nhiều, ít nói lời vô nghĩa. Sau khi nhìn thấy biểu cảm của Huyết Sắc Chiến Kỳ, Huyết Sắc Phong Ngữ liền biết vụ này không chỉ đơn giản như thế.
Nơi ở của mấy người Huyết Sắc Chiến Kỳ cách không xa nhà của ông chủ, chẳng mấy chốc mà họ đã đi đến nơi.
Ông chủ Huyết Sắc Vạn Lý, cũng đã ở trong nhà chờ đợi rất lâu.
Huyết Sắc Vạn Lý là một người đàn ông trung niên năm mươi sáu mươi tuổi, tuy rằng không phải là người chơi chuyên nghiệp, nhưng lại rất yêu thích trò chơi này, cho nên mới bỏ vốn đầu tư Liên Minh Huyết Sắc.
Kỳ thực Liên Minh Huyết Sắc đối với Huyết Sắc Vạn Lý mà nói, chẳng qua chỉ là một người bỏ vốn ra chơi cổ phiếu, mấy năm gần đây, ngoài việc chi tiền điều hành các chiến đội chuyên nghiệp ra, những cái khác ông ta chưa từng quan tâm tới, đều là Huyết Sắc Chiến Kỳ đứng ra quản lý vận hành. Huyết Sắc Vạn Lý từ trước đến nay vẫn vô cùng an tâm.
Đây vẫn lần đầu tiên trong mấy năm trở lại đây Huyết Sắc Vạn Lý mời hắn đến nhà ăn cơm.
Thức ăn ngon được trang trí tinh xảo xếp đầy trên bàn, Huyết Sắc Vạn Lý ngồi ở vị trí chủ tọa, Huyết Sắc Thiên Lý yên tĩnh ngồi ở bên cạnh cha mình, ở phía bên kia bàn, có vài người trẻ tuổi sàn sàn Huyết Sắc Thiên Lý đang ngồi.
...
Mấy người Huyết Sắc Chiến Kỳ còn cho rằng lần này chỉ gọi bọn họ đến, sau khi nhìn thấy trên bàn có thêm mấy người trẻ tuổi lạ mặt, mọi người liền không khỏi có chút sửng sốt.
Lúc này, Huyết Sắc Vạn Lý thong dong đứng dậy, chỉ vào mấy chỗ ngồi bên cạnh: “Đây là tiệc gia đình, mọi người cứ ngồi thoải mái đi.”
Mấy người Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không khách sáo, sau khi quan sát mấy người trẻ tuổi kia, liền tiện tay kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
Không đợi Huyết Sắc Vạn Lý giới thiệu mọi người với nhau, đột nhiên, người trẻ tuổi ngồi đối diện Huyết Sắc Chiến Kỳ nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên, ngoài mặt hớn hở nhưng trong lòng lại khinh bỉ hỏi Huyết Sắc Chiến Kỳ: “Chú chính là Huyết Sắc Chiến Kỳ đúng không?”
Chương 1654. Gây khó dễ
Nhân phẩm của Huyết Sắc Chiến Kỳ như thế nào tạm thời không nói đến, lễ nghĩa của hắn vẫn luôn chu toàn.
Tuy rằng trong giọng nói của tên nhóc kia tràn đầy sự khinh thường, nhưng ở trước mặt ông chủ, Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không có mặt mũi nào để phát tác, thế nên hắn chỉ có thể khách khí gật đầu:"Tôi đúng là Huyết Sắc Chiến Kỳ, không biết cậu là?"
Còn chưa đợi người nọ trả lời, Huyết Sắc Thiên Lý ngồi ở bên cạnh đã lên tiếng:"Đây là Kim Quang Sạ Hiện, anh em tốt của cháu!"
"Chào cậu!" Huyết Sắc Chiến Kỳ nghe vậy liền đứng dậy, cách chiếc bàn đưa tay qua muốn bắt tay với Kim Quang Sạ Hiện.
"Ha ha!"
Ai ngờ Kim Quang Sạ Hiện cười lạnh một tiếng, bưng chén rượu trước mặt mình lên, ánh mắt liếc sang nơi khác, không thèm để ý tới vẻ mặt của Huyết Sắc Chiến Kỳ.
"Cậu làm vậy là có ý gì?!"
Huyết Sắc Chiến Kỳ có thể làm hội trưởng của một công hội lớn, đương nhiên không phải là một thằng nhóc tóc để chỏm, nhìn thấy bộ dạng này của Kim Quang Sạ Hiện, Huyết Sắc Chiến Kỳ chỉ cười cười xấu hổ, rồi lại thu tay về, nhưng người ngồi bên cạnh Huyết Sắc Chiến Kỳ là Huyết Sắc Tu La lại trực tiếp phát hỏa.
Tính tình của Huyết Sắc Tu La luôn luôn ngay thẳng.
Với tư cách là thuộc hạ nhiều năm của Huyết Sắc Chiến Kỳ, quan hệ giữa hai người quả thực vô cùng thân thiết, lúc này thấy lão đại của mình bị người ta đối xử như vậy, cơ bản chẳng khác nào bản thân mình cũng bị đối xử như vậy, Huyết Sắc Tu La tất nhiên là có chút không kìm chế được.
"Tu La, mau ngồi xuống đi!"
Huyết Sắc Tu La không hiểu chuyện, Huyết Sắc Chiến Kỳ đương nhiên sẽ không không hiểu chuyện giống như hắn, bọn họ đang ở trong nhà của ông chủ, nếu thật sự lên tiếng cãi cọ, vậy chẳng phải là không cho ông chủ mặt mũi sao.
Huyết Sắc Chiến Kỳ tiện tay kéo Huyết Sắc Tu La về chỗ ngồi, sau đó nói với Huyết Sắc Vạn Lý:"Thật sự xin lỗi, tính tình Tu La vẫn luôn nóng nảy như vậy......"
"Tôi biết!" Huyết Sắc Vạn Lý cười cười nói:"Người trẻ tuổi mà, có sức sống là chuyện rất bình thường, có sức sống thì mới có lòng cầu tiến, còn những người đã không có chí tiến thủ, rất nhanh sẽ trở nên già nua."
"ba chấm"
Nghe thấy lời này của Huyết Sắc Vạn Lý, Huyết Sắc Chiến Kỳ không khỏi nhíu mày.
Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng là người từng trải, đương nhiên biết lời này của Huyết Sắc Vạn Lý là có ẩn ý.
Huyết Sắc Chiến Kỳ suy tư trong chốc lát, sau đó nói:"Ý của ông chủ tôi có chút không hiểu lắm..."
"Ha ha, chú đừng quá lo lắng!" Huyết Sắc Vạn Lý cười tủm tỉm khoát tay một cái nói:"Tôi nghe nói Liên Minh Huyết Sắc gần đây gặp chút phiền toái?"
"Không hề có…" Vẻ mặt Huyết Sắc Chiến Kỳ tràn đầy sự mờ mịt:"Công hội phát triển rất tốt, không ai dám trêu chọc chúng ta."
"Vậy sao?" Huyết Sắc Vạn Lý tiếp tục nói:"Nhưng tôi nghe nói công hội có tiếng nói nhất ở thành Dư Huy lại không phải là Liên Minh Huyết Sắc chúng ta."
"Chuyện này..."
Huyết Sắc Chiến Kỳ không khỏi giật mình:"Nhưng Liên Minh Huyết Sắc chúng ta vẫn là công hội lớn nhất."
"Công hội lớn nhất? Aizzz..."
Huyết Sắc Vạn Lý thở dài nói:"Chiến Kỳ này, xem ra cậu cũng già rồi... Ngay cả tiếng nói cũng không có, sao có thể nói là công hội lớn nhất chứ, làm việc nhất định phải có lòng cầu tiến..."
"Tôi..."
Huyết Sắc Vạn Lý nói một tràng như vậy, nói đến mức Huyết Sắc Chiến Kỳ á khẩu không trả lời được.
"Ông chủ, ngài chớ có nghe mấy lời sằng bậy của người khác!" Huyết Sắc Chiến Kỳ nói:"Liên Minh Huyết Sắc chúng ta ở thành Dư Huy tuy không phải có tiếng nói nhất, nhưng Liên Minh Huyết Sắc phát triển tuyệt đối là thuận lợi nhất. Hơn nữa dưới ngọn cờ của Liên Minh Huyết Sắc, chúng ta còn có một toà thành chính, trong trò chơi có nhiều công hội lớn như vậy, nhưng những công hội có thành chính cũng không hề nhiều."
"Tôi biết, tôi biết!" Huyết Sắc Vạn Lý vẫn cười mỉm nói:"Thế nhưng tôi lại nghe nói, thành chính của chúng ta lại là một tòa thành phụ thuộc vào thành Dư Huy?"
"Chuyện này..." Huyết Sắc Chiến Kỳ cảm thấy có chút hổ thẹn:"Có đôi khi vì phát triển công hội, chúng ta không thể không thỏa hiệp."
"Chú nói nghe nhẹ nhàng nhỉ!"
Lúc này, Huyết Sắc Thiên Lý vốn không nói gì, lúc này đột nhiên lại gây khó dễ:"Thỏa hiệp? Mấy chục ngàn người của Liên Minh Huyết Sắc chúng ta lại phải thoả hiệp với một công hội nhỏ không đến hai mươi người? Chú không cảm thấy buồn cười lắm hả?"
"Bọn họ không phải là một công hội nhỏ bình thường đâu!" Huyết Sắc Chiến Kỳ trịnh trọng nói:"Công hội Toàn Chân Giáo này tuyệt đối không thể dùng những lời lẽ bình thường để mô tả."
"Ồ?" Huyết Sắc Vạn Lý nghi hoặc nhíu lông mày, không thể dùng những lời lẽ bình thường để mô tả, nhưng mấy chục ngàn người chúng ta cũng không đến mức sợ hãi mười mấy người đó chứ.
"ba chấm"
Huyết Sắc Vạn Lý hỏi như vậy, Huyết Sắc Chiến Kỳ càng không thể phản bác.
Bởi vì chính bản thân Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không biết nên làm thế nào để giải thích chuyện này.
Dù sao nhân số của Toàn Chân Giáo và Liên Minh Huyết Sắc chênh lệch rành rành ra đó, cho dù mười mấy người của Toàn Chân Giáo mỗi người đều là siêu nhân, cũng không có lý do gì khiến mấy chục ngàn người phải bó tay như vậy.
Đây là tình huống không giải thích thì thôi, một khi giải thích sẽ càng thêm mất mặt.
Tuy không đấu lại Toàn Chân Giáo là sự thật, nhưng Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không thể ăn ngay nói thật như vậy.
Bằng không thì, nói thẳng mấy chục ngàn người chúng ta đúng thật là không giải quyết được mười mấy người, đây không phải là không biết xấu hổ ư? Thái độ đầu tiên đã là một vấn đề lớn rồi.
Con mẹ nó, nói cách khác bản chất của việc này chính là nhận mệnh... Lời này nói ra đến bản thân Huyết Sắc Chiến Kỳ còn khó có thể tin được thì làm sao có thể thuyết phục người khác chứ.
"Vậy ông chủ nói xem chúng ta nên làm như thế nào?" Sau khi do dự một lúc, Huyết Sắc Chiến Kỳ cuối cùng vẫn quyết định xem chủ ý của ông chủ.
"Nghe nói Toàn Chân Giáo có hai thợ rèn cấp bậc Tông Sư?" Huyết Sắc Vạn Lý híp mắt nói: “Có tiếng nói gì đó đều là hư vô, cậu chỉ cần đem hai tên thợ rèn này đến Liên Minh Huyết Sắc của chúng ta là được rồi."
"Ông chủ... Chuyện này..." Huyết Sắc Chiến Kỳ nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hay lắm, người khác có thể không biết thợ rèn của Toàn Chân Giáo là ai, chẳng lẽ Huyết Sắc Chiến Kỳ lại không biết sao? Tuy rằng Huyết Sắc Chiến Kỳ không quen thuộc Chopper 345 lắm, nhưng Vương Vũ là đệ nhất cao thủ hàng thật giá thật của Toàn Chân Giáo, đưa Vương Vũ về với Liên Minh Huyết Sắc?
Không nói đến tỉ lệ thành công của chuyện này thấp đến mức nào, nhưng con mẹ nó lời này rõ ràng chính là sai mình khai chiến với Toàn Chân Giáo.
Huyết Sắc Chiến Kỳ phí biết bao nhiêu sức lực mới duy trì được quan hệ giữa hai công hội được như bây giờ, bây giờ lại đứng đằng sau thọc Toàn Chân Giáo một đao, Huyết Sắc Chiến Kỳ hắn về sau còn lăn lộn thế nào được nữa? Nhìn sự vô sỉ nham hiểm của lão cẩu Vô Kỵ kia, chỉ sợ Liên Minh Huyết Sắc từ nay về sau sẽ không yên ổn được ngày nào rồi.
Kiếm Chỉ Thương Khung bị trục xuất khỏi thành Dư Huy Thành mới được bao lâu chứ, Huyết Sắc Chiến Kỳ đến nay vẫn còn bóng ma trong tâm lý nữa là.
"Thế nào, cho cậu cơ hội cậu không cần hả…?" Sắc mặt của Huyết Sắc Vạn Lý có chút thay đổi, thu hồi dáng vẻ tươi cười hồi nãy.
"Không phải..." Huyết Sắc Chiến Kỳ thấy ngữ khí của Huyết Sắc Vạn Lý không tốt, hắn liền vội vàng nói:"Chuyện này, tôi cảm thấy ngài vẫn nên suy nghĩ lại, dù sao trong trò chơi này công hội là do tôi phụ trách, tôi cảm thấy vẫn là tôi có nhiều kinh nghiệm hơn."
"Ồ…"
Nghe Huyết Sắc Chiến Kỳ nói vậy, Huyết Sắc Vạn Lý cũng bắt đầu trầm ngâm.
Hoàn toàn chính xác, Huyết Sắc Vạn Lý chỉ là ông trùm giấu mặt đứng ở đằng sau, tài trợ công hội trong trò chơi chẳng qua chỉ là muốn vui đùa một chút, còn về phần kinh doanh công hội, ông quả thực là một người ngoài ngành.
Nếu như cố chấp nhúng tay vào chuyện của Liên Minh Huyết Sắc, thì không phải là người ngoài ngành chỉ huy người trong ngành sao. Huyết Sắc Vạn Lý làm ăn lớn như vậy, tất nhiên biết hậu quả của việc này sẽ to lớn như thế nào.
Nhưng trong lúc Huyết Sắc Vạn Lý đang do dự, đột nhiên Huyết Sắc Thiên Lý lại ồn ào kêu lên:"Thấy chưa, con đã nói tên Huyết Sắc Chiến Kỳ này ăn cây táo, rào cây sung rồi, bố còn không tin con."
"????"
Lời của Huyết Sắc Thiên Lý vừa mới thốt ra, không chỉ Huyết Sắc Chiến Kỳ mà ngay cả đám người Huyết Sắc Phong Ngữ bên cạnh cũng đần mặt ra, Huyết Sắc Chiến Kỳ càng kinh ngạc quay sang, nhìn chằm chằm vào Huyết Sắc Thiên Lý hỏi:"Đại thiếu gia, cớ gì lại nói ra lời ấy?"