Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 167: Chương 166: Quá phiền phức, một đợt thôi!

Ngày xưa hành quân đánh trận có một câu là “Binh mã chưa động, lương thảo đi trước”, hiện nay đâu đâu cũng là máy bay đại bác, câu nói này dường như cũng đã không hợp thời nữa rồi, nhưng trong thời đại dùng vũ khí lạnh như bối cảnh trong trò chơi thì vẫn dùng rất tốt.

Lương thảo này chính là cái gọi là tiếp viện này, dược tề đúng là vật phẩm tiếp viện quan trọng nhất.

Kể từ đó Luyện dược sư đã trở thành một trong ba nghề nghiệp sống đứng đầu trong trò chơi.

Mọi người đều biết muốn chế tạo thuốc hồi phục trung cấp tối thiểu phải là Luyện dược sư cao cấp mới được, nhưng mà kỹ năng của nghề nghiệp sống tương đối khó cày, hiện tại trò chơi mới mở chưa tới một tháng, ngay cả Luyện dược sư trung cấp cũng hiếm như lá mùa thu, huống hồ là cao cấp.

Hiện tại trong hiệu thuốc dược phẩm tốt nhất được bán ra là thuốc hồi phục sơ cấp, ở bên ngoài hầu như không có thuốc hồi phục trung cấp, bây giờ một bình thuốc hồi phục trung cấp tuyệt đối có thể bán được trên năm mươi nghìn xu.

Sắc mặt ba người Huyết Sắc Tường Vi tương đối hổ thẹn, bọn họ trăm lần cũng không nghĩ tới, người duy nhất có thể chế tạo thuốc hồi phục trung cấp trong “Trọng Sinh”, đã từng là người trong công hội của các cô, còn là một nhân viên cày tiền mà chính mình không thèm nhìn tới, cuối cùng còn bị nhục nhã ép rời khỏi công hội...

Lúc này trong lòng Huyết Sắc Tường Vi cực kỳ hận Chim Thiên Đường , tên đó thành sự không có mà bại sự có thừa, nếu như lúc trước không phải gã coi trời bằng vung, thì những nhân tài ưu tú này sao lại lưu lạc đến công hội của người khác chứ. Bây giờ thì tốt rồi, mấy người đó đầu quân vào Toàn Chân Giáo, không nói đến việc các cô ấy sẽ không về lại công hội Hoa Tường Vi, coi như về thì có ai dám đào góc tường Toàn Chân Giáo chứ?

Nhìn vẻ mặt biến hóa không ngừng của Huyết Sắc Tường Vi, Lý Tuyết cười nói: “Đại tỷ à, ngươi cầm lấy đi, mấy người chúng ta cũng không bản lãnh gì khác!”

Đám người Toàn Chân Giáo: “...” Khuôn mặt Lý Tuyết cười như tắm gió xuân, lại làm cho tất cả mọi người cảm thấy rợn da gà.

“Cảm ơn ngươi! Tiểu Tuyết!” Sau khi Huyết Sắc Tường Vi nhận lấy dược tề, nói với Lý Tuyết: “Chuyện lúc trước chúng ta thật sự có lỗi với ngươi!”

“Chuyện gì vậy? Ta đã sớm quên rồi!” Lý Tuyết cười nói.

Đám người Toàn Chân Giáo lại cảm thấy từng đợt gió lạnh sau lưng: “Thật sao? Nàng quên thật à? Phụ nữ thật là đáng sợ...”

Thấy bộ dạng này của Huyết Sắc Tường Vi, Vô Kỵ đứng ra giải hòa: “Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, mọi người lên đường thôi!”

“Được! Cảm ơn!” Lý Tuyết khẽ gật đầu với Vương Vũ cùng với đám người Toàn Chân Giáo, dường như trong mắt thấm chút lệ.

Người khác không biết lời cảm ơn này của Lý Tuyết có ý gì, nhưng mấy người bọn Vương Vũ làm sao có thể không biết chứ.

Các cô gái ra đời lăn lộn vốn đã không dễ dàng, bốn người Lý Tuyết chỉ muốn yên ổn cày tiền kiếm lời, nhưng khi ở công hội Hoa Tường Vi, các cô lại chịu đủ sự oan ức, không một ai đứng ra giải oan thay các cô thì thôi, lại còn bị một đám người đuổi giết, cứ thế thậm chí đến cuối cùng không ai dám thu nhận và giúp đỡ các cô, suýt chút nữa bị đám người Huyết Sắc Minh đánh chết trên phố.

Chính là Toàn Chân Giáo đã ra tay bảo vệ các cô, cho các cô cơ hội sống lại, giúp cho các cô có thể nhìn thẳng vào những người mà trước đây các cô chỉ có thể ngước lên nhìn, tất cả nỗi xót xa trong lòng này chỉ có người trong cuộc mới biết.

...

Đội ngũ hai mươi người vẫn khiến nhiều người chú ý, đám người trùng trùng điệp điệp đi vào cổng Nhà thờ Huyết Sắc, hù không ít người qua đường.

“Đậu phộng, những người này là ai vậy? Hai mươi người thành một đội à, họ muốn làm gì đây?”

“Nói nhỏ thôi, người của Toàn Chân Giáo mà ngươi cũng không nhận ra sao? Nhìn dáng vẻ của bọn họ thì không phải quét phó bản Ác Mộng đâu, chính là quét phó bản Địa Ngục đó!”

“Phó bản Địa Ngục? Ngươi nói điêu gì thế? Ngay cả phó bản Tinh Anh chúng ta còn không qua được, bọn họ cũng dám đụng đến phó bản Địa Ngục?”

“Thế nhưng bọn họ là Toàn Chân Giáo đó, hầy, có việc gì mà không dám làm chứ?”

“Chậc chậc...” Đám ngươi lại một lần nữa sợ hãi thán phục.

Phó bản cấp Địa Ngục vốn không giống những phó bản khác, do những phó bản khác là hình ảnh cho nên cửa vào là một cái truyền tống trận, bên cạnh đó có một bia đá màu xanh lam, phía trên có ghi lại kỷ lục của người vượt qua phó bản.

Còn quét phó bản Địa Ngục chính là giết quái vật có bản thể, cho nên trước mặt truyền tống trận có một cửa lớn màu đỏ sậm.

Vương Vũ dựa theo đề nghị của những người khác, đi tới đẩy cửa lớn kia ra.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn có muốn tiến vào Địa Ngục Nhà thờ Huyết Sắc hay không?]

[Có!]

Vương Vũ nhấn vào xác định xong, trước mắt tất cả mọi người tối lại, đã xuất hiện bên trong cảnh phó bản.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã phát hiện ra Địa Ngục Nhà thờ Huyết Sắc, nhận được 1000 kinh nghiệm.]

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã tiếp nhận nhiệm vụ Hắc Ám Giáng Lâm, nhiệm vụ cấp A, vượt qua phó bản Địa Ngục Nhà thờ Huyết Sắc 0/1.]

[Tiến độ hiện nay tại phó bản Nhà thờ Huyết Sắc: 0 , độ hoàn thành: 0.]

[Trạng thái: Đang ở trong phần giới thiệu.]

Độ hoàn thành cũng là một thiết lập đặc biệt trong phó bản của “Trọng Sinh”.

Người đánh nhiều phó bản đều biết, có một số BOSS có thể bỏ qua, thời điểm các công hội lớn cày kỷ lục phó bản, đều sẽ phân đoạn nào có thể lướt thì cứ lướt, trực tiếp giết chết BOSS cuối.

Nhưng mà trong trò chơi, mỗi phó bản đều là thành quả tâm huyết của nhà thiết kế, bên trong vốn có ẩn giấu rất nhiều điểm mấu chốt kết nối với BOSS đặc biệt, nếu như một vị nào đó vì tranh cái kỷ lục gì đó mà bỏ qua, thì tất cả tâm huyết của nhà thiết kế chẳng phải sẽ uổng phí sao?

Cho nên hệ thống sẽ căn cứ theo độ mở rộng phó bản của các người chơi, đến khi đánh giá độ hoàn thành, độ hoàn thành càng cao sẽ đạt được càng nhiều phẩn thưởng phong phú.

Phó bản Nhà thờ Huyết Sắc cấp Địa Ngục có bối cảnh áp lực kinh khủng hơn nhiều so với cấp Tinh Anh, mặt trăng đỏ như máu lúc ẩn lúc hiện, xa xa trên núi thỉnh thoảng lại có từng đợt gió rét buốt thổi qua, từng đợt khí thối nát lan đến, làm cho người ta vô cùng sợ hãi.

Mở bản đồ phó bản ra, đám người phát hiện Nhà thờ Huyết Sắc Địa Ngục thay đổi rất lớn.

Bên trong phó bản Tinh Anh Nhà thờ Huyết Sắc chỉ có ba điểm là sân trước, đại sảnh và sân sau, BOSS cũng chỉ có ba con.

Mà bên trong phó bản Địa Ngục, bản đồ Nhà thờ Huyết Sắc hiện ra toàn bộ, ít nhất phải lớn gấp ba so với phụ bản Tinh Anh đám người Toàn Chân Giáo nhìn thấy lúc trước.

Vương Vũ nhìn phó bản sau khi được mở ra một hồi, nói với mọi người: “Cấp bậc quái bên trong đều khoảng cấp 40, mấy người có trang bị không tốt thì đứng phía sau, tuyệt đối không được chạy lung tung!”

Mục Tử Tiên cùng với mấy người Lý Tuyết ngoan ngoãn đứng phía sau đội.

Bắc Minh Hữu Ngư cũng muốn ra phía sau, bị Minh Đô kiên quyết giữ chặt lấy: “Lão Ngư ngươi đi đâu thế?”

“Ra phía sau đứng.” Bắc Minh Hữu Ngư nói: “Hiện tại trang bị của ta không được tốt, nhất định không thể đánh rớt quái có thuộc tính phòng ngự được.”

Minh Đô nhìn các cô gái phía sau, cười tủm tỉm nói: “Ta không ngờ ngươi lại nóng vội như vậy, được rồi, ngươi đi đi, nghe nói biện pháp trị thất tình chính là kiếm người nói chuyện yêu đương đó...”

“...” Vẻ mặt của Bắc Minh Hữu Ngư xị xuống, đứng bên cạnh Minh Đô nói: “Ta không đi nữa, ta đứng ở đây thôi.”

“Khà khà, lúc này mới giống đàn ông đó, ngươi đứng nhích lên phía trước ta một chút, đừng để tụi tiểu quái cắn trúng ta đó.”

Bắc Minh Hữu Ngư: “...” Hắn ta chợt phát hiện mình có một cảm giác xúc động muốn giết người.

“Đạo Tuyết, mở cửa đi!” Sau khi mọi người đứng vào vị trí, Vô Kỵ bảo Danh Kiếm Đạo Tuyết.

Danh Kiếm Đạo Tuyết nhanh chóng đi đến cổng nhà thờ, lấy một cây gậy nhỏ từ trong túi, đâm vào trong khóa cửa.

“Lạch cạch!” Khóa cửa rơi xuống đất.

Một đống dơi màu đen lao vùn vụt ra khỏi nhà thờ, ngay sau đó một luồng khí màu đen dày đặc bay ra từ trong sân nhà thờ.

“Là ai? Ai đang quấy nhiễu sự yên tĩnh của người chết?” Đám người vừa đi vào trong sân, một giọng nói trầm thấp chợt vang lên, ngay sau đó trên mặt đất trong sân có vô số binh sĩ Khô Lâu leo ra ngoài.

Xương cốt của những binh sĩ Khô Lâu này là màu đen nhánh, lóe lên ánh sáng, đồng thời còn có thể lờ mờ thấy được hình vẽ chữ viết khắc trên xương cốt, đao trong tay bọn chúng cũng không phải loại đao nứt loang lổ vết rỉ, mà là chiến nhận sắc bén.

Chiến sĩ Khô Lâu (Cấp 35) (Tinh Anh)

HP: 100.000

MP: 1000

Kỹ năng: Trọng Kích, Chém Giết.

“Một trăm nghìn máu?” Huyết Sắc Tường Vi nhìn thấy thuộc tính của Chiến sĩ Khô Lâu hốt hoảng la lên, lượng máu của quái bên trong phó bản Địa Ngục còn nhiều hơn so với BOSS nhỏ ở ngoài nữa.

“Sao vậy? Khó lắm sao?” Vương Vũ quay đầu hỏi, tiểu quái một trăm nghìn máu thì Vương Vũ cũng thấy nhiều rồi, cô nương này thật sự sợ những con tiểu quái này sao.

“Không, không có, ngươi có muốn Cung thủ dẫn từng con quái không?” Huyết Sắc Tường Vi thận trọng hỏi.

Đây là lối đánh phó bản tiêu chuẩn, dù sao Huyết Sắc Tường Vi cũng là hội trưởng của một công hội, kinh nghiệm vượt phó bản vẫn rất đầy đủ.

Xuân Tường đứng một bên nhìn thoáng qua trong sân cười nói: “Tổng cộng chỉ có mười lăm Chiến sĩ Khô Lâu thôi, dẫn từng con tới thì quá phiền phức, bắn một đợt đi!”

“Một đợt?” Huyết Sắc Tường Vi nghe vậy kinh sợ nói: “Đây chính là quái Tinh Anh cấp 35 đó? Chỉ bắn một đợt không phải sẽ chết cả đám ư?”

Quái phó bản bình thường đều khá mạnh, cho nên bất kể trong trò chơi nào, trước giờ việc cày phó bản đều bước từng bước, thêm một ít sách lược tấn công.

Loại lối đánh của Huyết Sắc Tường Vi có tên thuật ngữ là Lạp Quái Lưu, dẫn từng con quái ra rồi xử lý nó, cuối cùng đánh BOSS, cách này ổn thỏa an toàn lại đơn giản dễ học.

Một đợt diệt sạch cũng là một lối đánh phó bản, không hề có chút kỹ thuật nào, nói dễ nghe chính là cả đám cố gắng liều mạng, không thành công thì cũng thành nhân.

Người chơi dùng lối đánh một đợt diệt sạch chỉ có hai loại người, một là người mới và hai là cao thủ!

Người mới không hiểu lối đánh phó bản nên thích mò mẫm xông lên làm loạn, vô tình đã đẩy mình vào chỗ chết.

Cao thủ thì ỷ vào trang bị siêu mạnh mẽ, cùng với kỹ thuật thao tác tuyệt vời, có thể mạnh mẽ nghiền nát tất cả quái trong tràng cảnh một lần duy nhất.

Đương nhiên sự thành công của lối đánh một đợt diệt sạch này xuất hiện khi cao thủ đánh lại phụ bản tân thủ, còn quái trong phụ bản của “Trọng Sinh” đều được nâng cao lên dựa theo đẳng cấp người chơi, cứ như vậy cho dù là cao thủ, muốn một đợt diệt sạch quái phụ bản cũng có chút khó khăn.

Huống hồ hiện nay trong trò chơi, trang bị của đa số người chơi đều rất tệ hại, cho dù đánh phó bản Tinh Anh hằng ngày cũng có rất ít người dám một đợt diệt sạch.

Thời điểm mở ra phó bản Địa Ngục dùng một đợt diệt sạch, đây khác nào tìm chết chứ?

Xuân Tường không để ý đến Huyết Sắc Tường Vi, chỉ hỏi những người ở Toàn Chân Giáo: “Sao nào? Một đợt diệt sạch, ai có ý kiến gì không?”

“Bớt nói nhảm, mau đi đánh quái đi!” Đám người Toàn Chân Giáo thúc giục nói, tất cả đều là dáng vẻ riết thành quen.

Lão Hổ Nghịch Tập chau mày, mặc dù trong lòng không yên tâm nhưng cũng không nói gì.

Trước giờ Bạch Đế tự xưng là cao thủ, lúc này thấy Minh Đô cũng không có ý kiến gì, đương nhiên không chịu nhận rằng mình lo sợ.

Tròng mắt Bắc Minh Hữu Ngư hơi híp lại, thân hình biến mất, dù sao hắn ta chỉ cấp 15, vẩy nước cũng không có vấn đề gì.

Pháp trượng trong tay Xuân Tường vung lên, ném một luồng sương độc màu xanh đến bên trong đống quái.

Ôn Dịch, kỹ năng cấp 20 của Thuật sĩ hắc ám, có thể giảm tốc độ mục tiêu quân địch trong phạm vi nhỏ, cũng tạo thành sát thương liên tiếp.

Pháp trượng trong tay Xuân Tường cũng không ngừng lại, sương độc trong tay không ngừng ném ra, chỉ trong chốc lát tất cả chiến sĩ Khô Lâu trong sân đều trúng chiêu, từng con từng con đung đưa thân thể, chậm rì rì lê lết về phía đám người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!