Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 185: Chương 184: Khống Chế Tâm Linh đáng sợ

Tốc độ của lốc xoáy kia rất nhanh, những người khác không có năng lực phản ứng như Vương Vũ, nên rất khó né tránh khi đối mặt với loại ma pháp diện rộng này.

Doãn Lão Nhị nhận được mệnh lệnh, lập tức dựng khiên lên che trước người.

Các Kỵ sĩ khác cũng buff thêm quầng sáng cho các nghề nghiệp máu giấy phía sau, lúc này, lốc xoáy đã xông tới trước mặt.

Vị trí đứng của cao thủ bên Toàn Chân Giáo dường như là ở trước nhất, ba người ở hàng đầu là Xuân Tường, Vô Kỵ và Doãn Lão Nhị.

Bản thân Xuân Tường cộng điểm thể chất, lại thêm sáu con ác ma làm chốt thí, Doãn Lão Nhị là Chiến sĩ khiên thuẫn, phòng ngự và máu lại càng cao, còn Vô Kỵ thì là một Mục sư có kỹ năng buff máu, cho nên ba người này một đội thì cho dù có nghênh đón lốc xoáy chính diện thì cũng sẽ không bị tổn hại gì lớn...

Huống hồ ba người này còn phân nhau ra đứng theo hình lượn sóng, cho nên lốc xoáy chỉ lướt sát qua ba người chứ không đụng vào bọn họ.

Lốc xoáy lướt qua ba người, lao vào đám người phía sau. Bọn họ còn chưa kịp phản ứng, lốc xoáy đã ầm ầm nổ tung, nhưng vì cách đứng kỳ quái của bọn họ nên cũng không tạo ra sát thương gì mấy.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, nhìn đám người Vô Kỵ với ánh mắt khó tin, lòng thì chấn động không nói nên lời.

Vượt phụ bản, vị trí đứng là một kỹ xảo cần thiết, có cách bố trí vị trí đứng trước sau kiểu truyền thống, còn cả dạng chỗ đứng quay quanh BOSS có kỹ năng đơn thể sát thương cao, đây đều là những kinh nghiệm quý báu do người chơi mày mò tổng kết ra.

Những vị trí đứng như thế tuy có hiệu quả không tệ, nhưng khi đánh BOSS có kỹ năng diện rộng thì có vẻ bất lực.

Trong game online truyền thống, chỉ số thông minh của BOSS hầu như không cao, trước khi phóng kỹ năng chúng sẽ thiết trí trước, cho nên người chơi có thể nhân cơ hội né tránh, nhưng ở trong game Trọng Sinh này, BOSS ở chế độ tự do hoàn toàn đã đảo loạn nhận thức về trò chơi ngày trước của đám người chơi.

Chính vì việc đó đã khiến BOSS có chỉ số thông minh cao và kỹ năng diện rộng trở thành loại BOSS mà người chơi vô cùng e ngại.

Nhưng chẳng ai ngờ cách đứng với vị trí trông có vẻ hỗn loạn này, lại tránh né được kỹ năng quần thể một cách hữu hiệu như thế, quả thực là chưa thấy bao giờ.

Bắc Minh Hữu Ngư hỏi trên kênh Công hội:"Vô Kỵ đại ca, loại phương thức sắp xếp đội hình này các người nghiên cứu ra như nào vậy?"

"Bị người ta đuổi giết mấy trăm lần, dù không học cũng biết!" Vô Kỵ trả lời.

"Ặc..." Sự phóng khoáng của Vô Kỵ khiến Bắc Minh Hữu Ngư á khẩu không nói được gì.

Bị người ta đuổi giết mấy trăm lần mà hắn ta lại có thể nói một cách đơn giản như ăn cơm, rốt cuộc Toàn Chân Giáo có bao nhiêu kẻ thù đây. Bắc Minh Hữu Ngư vốn bị người ta truy sát, vẫn còn cảm thấy rất là uất ức, nhưng giờ nghĩ lại thì chút chuyện xấu mình làm quả thực chẳng là cái gì trong mắt đám người Toàn Chân Giáo cả.

"Huyết Sắc Tường Vi kia không phải người trong công hội chúng ta, nếu vị trí đứng này mà bị cô ta học được..." Chung quy Bắc Minh Hữu Ngư vẫn là người mới, phương thức tư duy vẫn chưa bị"Toàn Chân hóa".

Vô Kỵ nói với vẻ không quan trọng:"Cứ học đi... Không bị người ta đuổi giết mấy trăm lần, bọn họ học xong cũng chỉ hại bản thân mà thôi!"

"Lợi hại đấy, đúng là rất Toàn Chân!" Bắc Minh Hữu Ngư hoàn toàn khâm phục rồi, trong game, phàm là công hội đứng đắn đều không có loại kinh nghiệm này.

Sau khi né xong lốc xoáy hắc ám của Kashmir, mọi người không hề do dự, ngay lập tức phản đòn.

Sau khi Kashmir ném kỹ năng xong, Vương Vũ lao vào đánh nó, nhưng Kashmir này rất kỳ quái, rõ ràng tốc độ của nó không nhanh, nhưng quyền nào của Vương Vũ đều đánh hụt cả...

Không phải là không trúng mục tiêu, mà là rõ ràng sắp đánh trúng Kashmir rồi, thân thể sẽ chệch sang một bên như bị mất kiểm soát, điều này làm cho Vương Vũ rất khó hiểu và buồn bực, hắn còn tưởng là hắn bị ảo giác.

Cùng lúc đó, kỹ năng của những người khác cũng phóng tới.

Nhanh nhất đương nhiên là thuật Lạc Lôi của Minh Đô, lôi điện rõ ràng là giáng xuống từ trên đỉnh đầu của Kashmir, nhưng lại lệch sang bên cạnh.

Vương Vũ không có chú ý chuyện này, Pháp sư hệ lôi mà, không phải là có chức năng chỉ định hướng sẵn, đánh không trúng là chuyện bình thường, ngay cả Minh Đô thì cũng không thể trăm phát trăm trúng được.

Theo sát sau là hai mũi tên của Dương Na và Bạch Đế, lúc chúng sắp chạm vào Kashmir, mũi tên đột nhiên chuyển hướng, bắn về phía Vương Vũ.

"Fuck!"

Vương Vũ kinh hãi, giơ tay chặn mũi tên lại, lúc này kỹ năng của Pháp sư và Thuật sĩ cũng lao tới...

Và tình hình cũng giống vừa rồi, còn chưa kịp chạm đến Kashmir thì kỹ năng đã đột ngột chuyển hướng, đánh tới Vương Vũ.

Vương Vũ đột nhiên cúi đầu nhảy sang bên, dùng một tư thế rất kỳ quái để tránh thoát các kỹ năng. Vương Vũ vừa dừng lại, Danh Kiếm Đạo Tuyết và Bắc Minh Hữu Ngư đang cầm dao găm định đâm sau lưng Kashmir lại chuyển sang đâm lên người Vương Vũ. Ánh mắt hai người kia toát lên vẻ kinh hãi, dường như bị dao găm kéo tới.

Vương Vũ trấn định lại, tung cả hai tay ra, vừa xoay vừa kéo, sử dụng một chiêu"Lãm Tước Vĩ" đưa hai người kia về trong đội hình.

Hai người Ký Ngạo và Bao Tam thấy vậy thì cũng vội vàng dừng bước tấn công lại, quay người định rút lui, nhưng hai người cũng mất khống chế như những người khác, vung trường kiếm và nắm tay đánh Vương Vũ.

Vương Vũ khẽ giơ tay lên, dùng"Dã Mã Phân Tông" cầm ngược lại hai người rồi thuận tay đẩy sang một bên, sau đó hắn vội vã nhảy ra sau hai bước, kinh ngạc nhìn Kashmir với vẻ mặt đầy khiếp sợ.

Vương Vũ gặp không ít BOSS, nhưng chưa gặp con BOSS nào kỳ lạ như Kashmir... Các đòn tấn công đều vô dụng, thế thì còn đánh thế nào được nữa?

Vẻ mặt của những người khác trong đội cũng giống Vương Vũ như đúc, nhưng bọn họ không khiếp sợ về sự kỳ quái của BOSS, mà là đang khiếp sợ trước thân thủ của Vương Vũ.

Ôi má, nhiều cao thủ cùng tấn công như vậy, mà tên này lại có thể nhẹ nhàng tránh được, rốt cuộc hắn có phải là người nữa hay không...

"Bố khỉ, con BOSS này khó đánh quá!" Đây là lần đầu tiên Vương Vũ cảm thấy khó giải quyết quái vật trong trò chơi như thế này.

Dù sao BOSS lúc trước có mạnh đến mấy, Vương Vũ dựa vào thân thủ hơn người thì vẫn có thể né tránh và tấn công hiệu quả, còn Kashmir này có kỹ năng phát rồ như vậy, hoàn toàn khắc chế được Vương Vũ.

Vô Kỵ đáp:"Đây gọi là Khống Chế Tâm Linh, chỉ cần tìm được điểm phóng thích là ok!"

"Điểm phóng thích?"

"Ừ, kỹ năng thuộc loại khống chế này là kỹ năng đặc hữu của riêng BOSS, loại kỹ năng này thường rất mạnh, nhưng khuyết điểm của nó cũng rất rõ ràng, chỉ cần tìm được chỗ BOSS phóng kỹ năng, phá vỡ là được!" Vô Kỵ trả lời.

Kỳ thật Vương Vũ cũng từng gặp được loại BOSS như này rồi, chính là con Cương Thi Vương trong mỏ quặng cách đây không lâu.

Con Mắt Khoáng Hóa của nó chính là kỹ năng loại khống chế này, điểm phóng thích cũng chính là đôi mắt... Nhưng kỹ năng của con cương thi kia kém xa Kashmir, Vương Vũ cậy vào võ công cao cường giết được Cương Thi Vương từ sau lưng...

"Vậy điểm phóng thích của nó ở chỗ nào?" Vương Vũ hỏi Vô Kỵ.

"Con mẹ nó chứ ta có phải GM đâu mà ngươi hỏi ta!"

"Ở đâu thế bà xã?" Vương Vũ lại hỏi Mục Tử Tiên.

"Em cũng không biết... Lúc test game, chưa người chơi nào giết được con BOSS này..." Mục Tử Tiên lắc đầu đáp lại.

"Ặc..." Vương Vũ đau đầu, loại BOSS kỳ quái này thật sự khiến người ta nhức hết não.

Nhưng điều khiến người chơi phải hao tâm tổn trí còn nằm ở phía sau.

"Những kẻ ngu ngốc không hiểu biết các ngươi đã chọc giận ta rồi!"

Kashmir thấy người chơi còn dám phản kích, bèn tru tréo lên, sau đó vung hai tay, khí tức hắc ám đột nhiên tụ lại, tạo thành một đống quả cầu năng lượng vờn quanh người Kashmir. Còn Kashmir thì lao thẳng tới chỗ mọi người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!