Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 187: Chương 186: Võ công đưa lưng về phía kẻ địch để chiến đấu

"Trời ạ, anh tự học cơ á, anh coi đây là cải trắng ven đường sao, muốn học thì học à!" Dương Na hung hăng trừng mắt nhìn Vương Vũ nói.

Thất Đạp Tinh Cương là trọng tâm trong võ học của nhà họ Dương, lấy bảy sao Bộ Pháp làm chính cương, hóa thành hai mươi tám đường tẩu pháp, tổng cộng có 108 bộ biến chiêu, biến hóa hàng nghìn hàng vạn, vô cùng vô tận, cho dù có thầy dạy cũng chưa chắc đã học được, hắn dám nói là tự học, mẹ nó cũng quá coi thường người nhà họ Dương rồi!

"Có gì khó khăn chứ, nhìn cô chạy qua chạy lại mấy lần là biết thôi!" Vương Vũ thoải mái nói.

"Anh..." Dương Na vừa định mắng Vương Vũ chém gió, có điều nhớ đến tốc độ vừa nãy của Vương Vũ, quả thật không giống như bản thân tự học, lập tức chấn động trong lòng...

"Thật sự là tự học?" Dương Na hoảng sợ hỏi.

"Nhảm nhí, nếu tôi không hiểu kết cục của việc lén lút truyền lại quyền pháp và học lén quyền pháp, chả nhẽ nhà họ Dương các cô còn không biết hay sao?" Vương Vũ khinh bỉ nói.

"Anh... làm sao có thể?" Dương Na hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Phải biết, Dương Na từ nhỏ luyện tập mười bốn đường đầu tiên của Thất Đạp Tinh Cương, học mất gần hai mươi năm, mới hơi có chút thành tựu, Vương Vũ cùng lắm cũng chỉ nhìn cô ta đi lại có vài lần thôi, trình độ đã trực tiếp đứng trên cô ta rồi... Ngộ tính và tư chất như vậy, thật đúng là cực kỳ kinh khủng.

"Vậy anh như vậy cũng vẫn là học lén quyền pháp, may mà gặp được tôi, nếu là những người khác, hậu quả như thế nào, anh đã biết chưa!" Dương Na nhìn chằm chằm Vương Vũ nói.

Vương Vũ gãi đầu cười nói:"Cái này không phải vì không có cách nào khác sao, nếu không tôi cũng sẽ không để lộ ra chuyện kia mà..."

"Hừ!" Dương Na quay đầu đi nói:"Anh cũng là người đã kết hôn rồi, nếu không muốn chết, tốt nhất sau này không được sử dụng lại nữa, biết chưa?"

"Hừ!" Vương Vũ bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường.

Trong giới võ học, quy tắc của việc học lén quyền pháp là đầu tiên trị tội trước công chúng, sau đó phế võ công... Đương nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ, đó là muốn võ công có thể kéo dài, cô gái có thể đem một phần võ công nhà mình làm của hồi môn...

Nếu Vương Vũ thật sự ham muốn võ công của nhà họ Dương bọn họ, cũng không đến mức phải dẫn theo Mục Tử Tiên chạy trốn...

Trong khi hai người nói chuyện, hai người Xuân Tường và Minh Đô đã thay phiên nhau ra tay, ép Kashmir chạy về hướng cạm bẫy.

Tuy Khống Chế Tâm Linh có thể khống chế phần lớn kỹ năng và công kích, nhưng mà chỉ có hai loại kỹ năng là không tránh né được.

Một là kỹ năng diện rộng, ví dụ như Kịch Độc Tân Tinh và Hỏa Tiễn Thiên Tập, một là kỹ năng có tính duy trì liên tục ví dụ như Bẻ Cong và Địa Ngục Hỏa.

Chiêu trước phạm vi ảnh hưởng đến xung quanh lớn, vượt ra khỏi phạm vi mà Khống Chế Tâm Linh có thể khống chế, chiêu sau thì sau khi phóng ra hết kỹ năng, sẽ có thời gian duy trì kéo dài, Khống Chế Tâm Linh có trâu bò hơn nữa, cũng không thể dập tắt lửa được không phải sao.

Hai người Xuân Tường và Minh Đô phối hợp phân chia khéo léo, ngay cả kẽ hở giữa các kỹ năng cũng không có, dưới sự áp chế của Hỏa Tiễn và Hỏa Tường của Minh Đô, Kashmir muốn vọt đến trước thì gặp ác ma của Xuân Tường bao vây, muốn rút lui thì lại mắc kẹt với Bẻ Cong.

Tuy khống chế ma pháp của Kashmir cực kỳ cao, sát thương của hai người với Kashmir thì cũng không lớn, nhưng mà dưới sự khống chế chặt chẽ chính xác của Xuân Tường, Kashmir vẫn bị dồn đến đứng trên cạm bẫy.

"Cùm cụp!"

Âm thanh cạm bẫy khởi động vang lên, tất cả quả cầu năng lượng xung quanh thân thể Kashmir đều biến mất.

"Kẻ mạo hiểm hèn hạ, các ngươi cho rằng chỉ như vậy là có thể đánh bại được ta sao?" Kashmir cười lạnh nói.

Quả thật, tên Kashmir này có đề kháng với sát thương ma pháp cực kỳ cao, thuật Lôi Điện mà Minh Đô vẫn luôn tự hào nhất lại không giống như Niệm Khí Ba và Thánh Quang Thuật có chứa thuộc tính ánh sáng có thể kiềm chế pháp thuật của Kashmir, cho nên cũng không gây ra được ảnh hưởng đáng kể.

Hiệu quả tấn công độc tố của Xuân huynh đối với BOSS thuộc tính hắc ám mà nói, cũng vô cùng nhỏ bé, tấn công đơn thể và tấn công vật lý lại hoàn toàn không đánh được đến tên này, mọi người thật sự có cảm giác không chỗ xuống tay với tên vô lại này, dù sao phụ bản cấp độ Địa Ngục cũng là loại phụ bản là người chơi có cấp bậc cao sau này mới đánh, khi đó mọi người không thiếu những kỹ năng diện rộng hệ Quang Minh.

"Ha ha, tên này thật là biết khoác lác!" Vương Vũ cười cười, xách côn lên xông đến.

"Ôi chao, lão Ngưu đây là muốn một mình xử BOSS sao?" Đám gia súc Toàn Chân Giáo lại bắt đầu hóng chuyện.

"Chú Ngưu có thể đánh được Kashmir sao?" Ký Ngạo hơi lo lắng hỏi.

Vừa nãy nhiều người như vậy, bao gồm cả Vương Vũ trong đó, bao vây tấn công Kashmir, đều không chiếm được chút ưu thế gì, huống hồ lần này là một mình Vương Vũ.

"Ta cảm thấy có thể!" Xuân Tường cười nói:"Các ngươi nghĩ sao?"

"Chúng ta cũng cho rằng như vậy!" Mọi người trăm miệng một lời. Tên Xuân Tường này xấu xa quá rồi, mỗi lần đều tranh thủ thời cơ vơ vét một nắm, khiến người ta buồn bực là mỗi lần hắn ta đều có thể thắng hết.

"Thôi đi, các ngươi cũng thật chẳng có chút ý nghĩa nào!" Xuân Tường không thực hiện được gian kế, dựng ngón tay thối khinh bỉ nhìn một vòng xung quanh.

"Không có cách nào bắt được ngươi sao? Thật sự cho rằng mình vô địch rồi sao?" Vương Vũ đi tới trước người Kashmir, cười hỏi Kashmir.

Kashmir nhìn thấy Vương Vũ thì đầu tiên là hơi kinh hãi, lập tức nói:"Vừa nãy chẳng qua là ta nhất thời sơ ý mà thôi, người thật sự cho rằng ngươi có thể đánh được ta sao?"

"Có thể thử xem!" Vương Vũ cười cười, sau đó xoay người, nâng tay một Niệm Khí Ba ném về phía sau.

"Ôi đệt! Chú Ngưu bây giờ đang sử dụng cách đánh gì vậy?" Ký Ngạo suýt nữa phun ra một ngụm máu, mặt đối mặt đều đánh không lại người ta, chẳng lẽ đưa lưng về thì làm được gì sao? Hoàn toàn khiến người ta không sờ đến được.

Sau đó, Ký Ngạo há hốc mồm tới mức quai hàm suýt rơi thẳng xuống mặt đất.

Vì trong lúc Vương Vũ và Kashmir nói nhảm với nhau, thời gian hiệu quả giam cầm đã trôi qua rồi.

Lúc này Kashmir nhìn thấy Vương Vũ xoay người, vậy mà lại quay đầu bước đi...

Mọi người khó hiểu:"Đây là cách đánh gì? Bây giờ chơi game mà thiên cơ cũng quan trọng đến vậy sao?

Vô Kỵ sờ lên cằm cười nói:"À, xem ra Thiết Ngưu đã tìm được điểm để phóng kỹ năng rồi."

Thật ra vừa nãy Vương Vũ đã phát hiện ra điểm phóng kỹ năng của Kashmir thật ra chính là bản thân hắn ta, miễn là đứng đối mặt với Kashmir, tấn công đơn thể mãi mãi cũng không thể đánh trúng hắn, cho nên người chơi bình thường muốn đánh hắn ta, tất phải có kỹ năng hệ Quang Minh cao cấp mới được, tấn công vật lý rất khó đánh được đến Kashmir.

Đương nhiên, ngoại trừ Vương Vũ, vì Vương Vũ không phải người bình thường, không phải là quay lưng về phía kẻ địch chiến đấu sao? Vậy thì quay lưng là được thôi!

Vương Vũ luôn luôn sử dụng kỹ năng Niệm Khí Ba này để di chuyển hai lần, cho nên bây giờ lấy ra đánh người, Vương Vũ cũng không thể nào không thông thạo được, trong lúc Vương Vũ xoay người thì Kashmir chạy ra khỏi quỹ đạo tấn công của Niệm Khí Ba.

Đúng lúc này, tay Vương Vũ vung lên trường côn, xoay tay quét lên đùi Kashmir, Kashmir bị đánh đến lảo đảo, thân hình dừng lại một chút.

Ngay sau đó, Vương Vũ rút cây gậy ra, cắm xuống mặt đất, hai tay bắt được cây gậy, hai chân mượn lực cùng bay lên, mang theo lôi quang đá vào giữa lưng Kashmir.

-2789

Kashmir bị được đạp đến mức lảo đảo suýt nữa ngã ra đằng trước, còn chưa đợi thân hình hắn ta đứng vững lại được, Vương Vũ đã lui về dính chặt lấy, bám sát theo sau lưng Kashmir.

Kashmir muốn tránh né, Vương Vũ lật tay một nhát, dùng Mãnh Hổ Quyền kéo Kashmir hơi hơi ngửa ra về phía sau, sau đó chân phải Vương Vũ đá về sau một đá, Đá Tống Ngang đá Kashmir lơ lửng trên không, chân phải thu lại, chân trái đạp mạnh về phía sau, đạp lên mông Kashmir.

Tiếp theo, hai chân Vương Vũ đã lần lượt liên tục đá ra phía sau, trong thời gian trống ba giây di động, hắn đã đá ra bốn chân, đánh cho Kashmir mất hơn một vạn sát thương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!