Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 191: Chương 190: Kỹ năng né tránh

Tiệm tạp hóa thành nam...

Vương Vũ cũng không xa lạ gì với chỗ này, lúc trước khi còn đi theo Lý Tuyết làm nhiệm vụ Luyện kim sư, Vương Vũ đã từng nhìn thấy cửa hàng này...

Chỉ treo biển hiệu mà không hề thấy buôn bán gì, ở sâu trong ngõ hẻm, khá là vắng vẻ... Ngày xưa buôn bán kinh doanh trong ngõ hẻm thì chỉ có...

Có điều cũng còn may, cửa hàng nhỏ này khá gần cổng thành, khi đám người chơi lười rồi... Cày cấp xong quay về tiếp tế, có thể mua đồ ở cửa hàng ngoài cổng thành thì ai còn muốn đi sâu vào trong thành làm gì chứ.

Nghĩ đến đây, Vương Vũ rất sung sướng giao tiền xong, nhận"giấy tờ bất động sản" của tiệm tạp hóa thành nam.

Từ phủ thành chủ đi ra, Vương Vũ không đi thẳng đến cửa hàng nhỏ rách nát của mình, mà đi tới ngõ hẻm rách nát ở phố trung tâm để trả nhiệm vụ.

Quy trình vẫn theo lẽ thường, sau khi Ẩn Giả ngửi thấy mùi rượu thì sẽ bò dậy, đầu tiên dốc ừng ực hai ngụm, sau đó mới cười híp mắt hỏi:"Tìm ta có chuyện gì?"

"Trả nhiệm vụ!" Vương Vũ lấy Sự Chấp Nhất Của Võ Giả và một đống nguyên liệu ra đưa đến trước mặt Ẩn Giả.

Ẩn Giả nhìn thấy đồ vật trong tay Vương Vũ, ánh mắt sáng lên, cười cười khen ngợi:"Ô, không tệ không tệ, ta quả nhiên không nhìn nhầm ngươi!"

"Đưa vũ khí và nhẫn của ngươi cho ta." Sau khi Ẩn Giả nhận lấy đồ vật trong tay Vương Vũ, bèn nói tiếp.

Vương Vũ vừa bị thành chủ lừa một lần, lúc này lập tức đề phòng:"Sau khi đưa cho ngươi rồi, ngươi sẽ không không trả lại cho ta chứ..."

"Nói nhảm, ta giống loại người như vậy sao?" Ẩn Giả trừng mắt nhìn Vương Vũ nói.

"Rất giống..." Vương Vũ vô cùng không tin tưởng nói ra.

"Ta là NPC nghiêm túc, phục vụ cho nghề nghiệp của mình, không giống những tên mục nát kia, họ làm thuê cho hệ thống, đương nhiên có thể lừa được thì lừa rồi, mau đưa đồ cho ta, nếu không sẽ giảm độ thiện cảm của ngươi xuống giờ!" Ẩn Giả lườm Vương Vũ một cái, giải thích, cuối cùng còn uy hiếp một câu.

"ba chấm" Vương Vũ không nói gì, đưa hai trang bị Tiếng Thở Dài Của Võ Giả và Vinh Quang Của Võ Học Gia ra, sau đó mắt không chớp nhìn chằm chằm Ẩn Giả, rất sợ ông ta làm chuyện gì xấu.

Vinh Quang Của Võ Học Gia còn đỡ, thuộc tính bình thường, cướp thì cướp đi, nhưng Tiếng Thở Dài Của Võ Giả vậy mà là cần câu cơm của Vương Vũ, nếu cái này bị Ẩn Giả nuốt luôn thì sẽ thua lỗ lớn.

Lần này Ẩn Giả thật sự không vô lại, đầu tiên tay trái ông ta cầm bộ găng tay của Vương Vũ, sau đó tay phải lấy Sự Chấp Nhất Của Võ Giả ra.

Ngay sau đó, giữa hai tay Ẩn Giả bộc phát ra hai luồng hào quang chói sáng một đỏ một trắng, hai luồng hào quang này từ từ đến gần, sau khi dung hòa với nhau, không thấy Sự Chấp Nhất Của Võ Giả đâu nữa, trong tay Ẩn Giả chỉ còn lại một bộ găng tay.

"Cầm đi đi!" Ẩn Giả thuận tay ném bộ găng tay cho Vương Vũ, Vương Vũ nhận lấy nhìn xem, vui đến không ngậm được miệng, lấy một bình rượu ra nói:"Thầy đã cực khổ rồi!"

Tiếng Thở Dài Của Võ Giả (Găng tay) (Hoàng Kim) (Sửa Chữa) (Có thể thăng cấp)

Vật công: 100-100

Ma công: 100-100

+ 15 sức mạnh

+ 15 nhanh nhẹn

Cấp Tốc: Tốc độ tấn công tăng thêm 30%.

Tiên Xạ: Tấn công có thể tạo thành 15% sát thương với đơn vị xung quanh mục tiêu, mức sát thương cao nhất tương đương với lực tấn công 65%.

Chiến Ý: Mỗi khi tổn thất 5% lượng máu sẽ tăng thêm một tầng trạng thái Chiến Ý, mỗi tầng tăng thêm 1% lực tấn công.

Kỹ năng đặc biệt:

Thôn Phệ: Có thể hòa hợp vũ khí ngang cấp, tự sửa chữa thăng cấp bản thân.

Tùy Tâm: Có thể căn cứ vào yêu cầu của người chơi, biến thành những hình dạng vũ khí khác nhau, hình dạng hiện nay: Côn, kỹ năng trợ giúp: Đón đỡ.

Cấp độ yêu cầu: 15

Nghề nghiệp yêu cầu: Võ sư

Trong"Trọng Sinh", người chơi có hai bộ trang bị là trang bị chính và trang bị phụ có thể thay đổi trong lúc chiến đấu, đối với người chơi bình thường mà nói, hai bộ đồ trang bị thay phiên nhau đã là đủ lắm rồi, nhưng với Vương Vũ mà nói, lại có chút không đủ.

Vương Vũ là một cao thủ võ công, theo thói quen dựa vào địa hình và kẻ địch để ra quyết định về việc sẽ sử dụng binh khí gì và cách chiến đấu như thế nào, cho nên chỉ có hai loại vũ khí có thể dùng là côn và quyền, đối với Vương Vũ mà nói vẫn còn quá hạn chế.

Lần này hay rồi, găng tay có thể biến thành hình dạng côn, nói vậy trang bị phụ có thể trang bị thêm những vũ khí khác rồi, cứ như vậy, năng lực chiến đấu của Vương Vũ lại tăng vọt.

"Hừ, thằng nhóc xấu xa..." Ẩn Giả cười tủm tỉm nhận lấy tiền hối lộ của Vương Vũ, tiếp tục làm y như thế, cầm Vinh Quang Của Võ Học Gia và đống vật liệu kia lên.

Sau khi hai luồng ánh sáng một xanh lam một đen dung hợp với nhau, Ẩn Giả ném Vinh Quang Của Võ Học Gia cho Vương Vũ.

Vinh Quang Của Võ Học Gia (Nhẫn) (Thần Khí) (đã tổn hại)

Vật công: 20 - 20

Ma công: 20 - 20

Phòng ngự vật lý: 20 - 20

Phòng ngự ma pháp: 20 - 20

Hải Nạp Bách Xuyên: Trong chiến đấu có tỷ lệ cực thấp học được đơn vị kỹ năng của kẻ địch.

Hậu Đức Tái Vật: Ở bên trong có không gian chứa đựng đồ vật với diện tích 200 ô, không tính trọng lượng, chết sẽ không rơi.

Mức độ sửa chữa: 1/10

Nghề nghiệp yêu cầu: Võ sư

Sau khi được sửa chữa, thuộc tính của nhẫn tăng lên gấp đôi, lại còn tăng thêm không gian chứa đồ vật 200 ô mà không sợ rơi nhẫn... Nếu để người chơi khác nhìn thấy cái này, nhất định sẽ điên cuồng.

Sau khi người chơi tham gia game, sẽ có túi rộng 20 ô, sau đó mỗi lần thăng một cấp chỉ tăng thêm hai ô... cho nên đến bây giờ, mặc dù là Vương Vũ, túi của hắn cũng chỉ có 60 ô.

Đương nhiên, đồ vật gì đó của người chơi có thể gửi trong ngân hàng, có điều ngân hàng cũng chỉ có không gian 100 ô mà thôi, 200 ô là gần như mang cả nhà kho theo người rồi.

Quan trọng nhất là, nhẫn không gian không tính sức nặng, đây là thuộc tính mà bao nhiêu người chơi tha thiết ước mơ chứ... Ở trong game, nghề nghiệp Võ sư không nặng nề như Chiến sĩ Kỵ sĩ, một khi mang quá nhiều đồ dư thừa, sẽ ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển và nhanh nhẹn.

Một Võ sư nhẹ như chim yến, bị một túi đồ vật kéo nặng đến mức không nhảy lên được... Đây là chuyện rất thường xuyên xảy ra.

Nhưng mà tên gà mờ về game như Vương đại hiệp cũng chưa từng bị như vậy... mà hiện tại hắn chỉ đang trợn mắt há mồm.

"Cái này... Hậu Đức Tái Vật chẳng lẽ chính là có ý nghĩa"mang nặng" sao?" Vương Vũ ngạc nhiên hỏi.

Ẩn Giả không nhịn được nói:"Ngươi mặc kệ nó đi, hệ thống nói được là được!"

"Ngươi thắng rồi!" Vương Vũ giơ ngón tay cái, nhận lại chiếc nhẫn, đeo lên tay.

Vương Vũ không có nhiều đồ vật, nhưng phần lớn đều là đồ tốt, cái gì mà khoáng thạch hiếm có, cái gì mà linh kiện cực phẩm... Hắn đều nhét hết tất cả vào trong nhẫn, khi tay Vương Vũ chạm đến quyển kỹ năng"Lăn Mình" kia, hắn thuận tay ném một hình ảnh thông số lên kênh công hội, gõ mấy chữ:"Bán!"

"Của ta, của ta, của ta!"

Cũng không biết đám gia súc Toàn Chân Giáo kia đang làm gì, vậy mà vừa mở kênh công hội ra nhìn thấy quyển sách kỹ năng này, tất cả đều kêu lên.

"Đồ chơi này đáng tiền lắm sao?" Vương Vũ khó hiểu hỏi.

Mọi người cùng khinh bỉ Vương Vũ:"Nói nhảm, đây chính là kỹ năng né tránh!"

Vương Vũ là cao thủ võ công, thuận tay nhặt được kỹ năng né tránh lăn mình, dĩ nhiên chướng mắt quyển sách này, nhưng mà người chơi trong game không được hệ thống giúp đỡ, muốn làm ra động tác lăn mình lưu loát vẫn rất khó (cụ thể có thể tham khảo Tinh Gia của phần mở đầu trong Đại nội mật thám...)

Cho nên loại kỹ năng né tránh này, trong tập thể người chơi bình thường thì nó có giá trị cao hơn kỹ năng loại hình tấn công một chút.

"Ầy, vậy nhìn xem đi!" Vương Vũ thấy mọi người có nhiều hứng thú với quyển sách này đến vậy, cũng không tự rước lấy nhục đi hỏi xem vì sao kỹ năng này lại trâu bò đến vậy nữa, mà chỉ tùy tiện nói một câu, Vương Vũ hiểu rằng, bọn họ chắc chắn sẽ không để mình thua lỗ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!