Quả thật, Vương Vũ là một Võ sư chân chính. Ở trong mắt Vương Vũ, tay không đối địch thì phải dùng thế mạnh tránh thế yếu, dùng linh hoạt và kỹ xảo chiến đấu để tấn công đối thủ.
Đánh giống như Ngự Long Thần Quyền quả thật rất hữu hiệu và hàm lượng lý luận cũng khá cao, nhưng đó là đối với người chơi bình thường, khi đối đầu với cao thủ chân chính thì đó là cách đánh tìm đường chết.
"ba chấm" Ngự Long Thần Quyền im lặng không nói, hắn ta không để ý đến lời nói của Vương Vũ, mà bị phương thức đánh quái của Vương Vũ làm cho khiếp sợ.
Về chuyện đánh với quái vật hơn mười lăm cấp, cao thủ bây giờ không phải là không làm được. Người chơi chuyên nghiệp giống như Ngự Long Thần Quyền, điều mà hắn ta theo đuổi chính là đánh quái không mất máu, nhưng Vương Vũ không chỉ đánh quái mà không mất máu, hơn nữa còn dùng cách đánh này để tiêu diệt một đám quái vật mà không mất một giọt máu nào... Đây quả thật là chuyện viển vông.
Tên này cũng có lý do để vênh váo đấy chứ.
Vương Vũ nhìn đồng hồ, rồi nói với Ngự Long Thần Quyền:"Thời gian không còn sớm nữa, ta phải về nhà... Ngươi còn có chuyện gì không?"
"Không! Không có..." Ngự Long Thần Quyền lắc đầu rồi hỏi:"Sao ngươi không luyện cấp thêm lát nữa."
Ngự Long Thần Quyền là người theo đuổi kỹ thuật, nên muốn quan sát lại cách đánh của Vương Vũ, sau đó quay phim lại để về nghiên cứu cẩn thận.
Vương Vũ lại nói:"Không được! Ta đã chơi game cả ngày nên phải thoát game."
"Thoát game?" Ngự Long Thần Quyền nhìn thời gian một chút, bây giờ mới hơn sáu giờ... Ngươi không phải là game thủ chuyên nghiệp ư? Mới sáu giờ mà đã thoát game là sao.
"Có ý kiến gì không?"
"Không! Không có ý kiến gì."
"Quả thật, ánh mắt của Tiêu Dao lão đại rất chuẩn, ngoài Chiến Thần và Pháp Thần ra, quả thật không ai lợi hại hơn tên này." Ngự Long Trảm chặc lưỡi rồi nói.
"Không! Tên này lợi hại hơn." Ngự Long Thần Quyền nói với giọng chắc chắn.
Chiến Thần và Pháp Thần ở trong truyền thuyết cũng là game thủ chuyên nghiệp và Ngự Long Thần Quyền đã xem các video của họ ở trên diễn đàn. Mặc dù hai người họ rất biến thái, nhưng vẫn có chỗ thua kém so với cảnh tượng mà hắn ta vừa được chứng kiến ban nãy.
Sau khi trở lại thành Tề Vân, hai người Ngự Long Thần Quyền và Ngự Long Trảm bèn báo cáo chuyện này cho Quyền Ngự Thiên Hạ, đồng thời còn cường điệu thêm một câu, người này rất ngông cuồng.
Nếu Vương Vũ nghe thấy câu đó chắc sẽ rất đau lòng, ông đây chưa nói câu nào ngông cuồng, lại bị người ta dán cái nhãn đó lên đầu rồi.
Quyền Ngự Thiên Hạ rất hưng phấn, chuyện cuồng hay không đối với Quyền Ngự Thiên Hạ mà nói cũng không có ảnh hưởng gì, cao thủ mà, ngông cuồng là chuyện bình thường, Quyền Ngự Thiên Hạ đã nhìn thấy rất nhiều loại người như thế này, quan trọng là người đó có năng lực hay không mà thôi.
Từ miêu tả của Ngự Long Thần Quyền thì thực lực của Vương Vũ tuyệt đối là đứng đầu, dù trâu bò và cuồng ngạo đi nữa, chắc cũng không thoát khỏi sự cám dỗ của đồng tiền.
Chỉ là ra giá cao hơn mà thôi, chuyện liên quan đến tiền đối với Quyền Ngự Thiên Hạ mà nói đều chẳng là gì, Quyền Ngự Thiên Hạ không có gì ngoài có tiền.
Điều làm Quyền Ngự Thiên Hạ khó xử trước mắt, chính là làm sao hẹn nói chuyện với Vương Vũ.
Quyền Ngự Thiên Hạ đã bị Vương Vũ cho leo cây một lần, nên Quyền Ngự Thiên Hạ cho rằng Vương Vũ là loại người không dễ gần, loại người này dù tìm đến cửa, cũng phải có người quen dẫn tiến, nhưng đi đâu tìm người quen đấy đây?
"Tìm người của thành Dư Huy đi...” Ngự Long Trảm chủ động cung cấp ý tưởng cho Quyền Ngự Thiên Hạ: “Vương Vũ là người của thành Dư Huy, nhất định có người quen ở thành Dư Huy."
"Thật sao? Ngươi cảm thấy ai thích hợp nhất.” Quyền Ngự Thiên Hạ mừng rỡ hỏi.
"Huyết Sắc Chiến Kỳ..."
Quyền Ngự Thiên Hạ nghe thấy thế thì giận dữ:"Mẹ kiếp! Ngươi có muốn tiền thưởng của tháng này nữa hay không."
Liên Minh Huyết Sắc là đối thủ cạnh tranh của Quyền Ngự Thiên Hạ, cao thủ như vậy mình muốn giấu đi chẳng kịp, ai ngờ thằng nhóc này lại bảo mình đi nhờ Huyết Sắc Chiến Kỳ giúp đỡ. Chẳng lẽ thằng nhóc này muốn ăn cây táo mà rào cây sung hay sao.
"Lão đại đừng nóng! Ngài nghĩ xem, nếu ở cùng một thành chính, chẳng lẽ Huyết Sắc Chiến Kỳ lại không biết tên này là cao thủ hay sao?"
"Thế cũng đúng! Nghe nói Thiết Ngưu nổi tiếng vì liên quan đến Liên Minh Huyết Sắc.”
"Đúng thế! Nhưng hắn lại không phải là người của Liên Minh Huyết Sắc, từ đó có thể thấy được Liên Minh Huyết Sắc không muốn chiêu mộ hắn.”
"Vậy thì thế nào?" Quyền Ngự Thiên Hạ nhíu mày hỏi.
"Có thể thấy được Huyết Sắc Chiến Kỳ rất đau đầu với tên này và hắn nhất định sẽ rất vui khi nhìn thấy chúng ta làm trò cười cho thiên hạ."
"Điều này cũng chưa chắc... Lỡ như hắn không đồng ý thì sao?"
"Đến lúc đó phải cho hắn chút tiền là được. Đừng nhìn Huyết Sắc Chiến Kỳ là lão đại của Liên Minh Huyết Sắc, nhưng hắn cũng chỉ là đội viên hạng hai mà thôi, cho chút tiền chắc sẽ động lòng." Ngự Long Trảm nói.
Quyền Ngự Thiên Hạ nghe thấy thế, không thể không gật đầu rồi nói:"Hãy làm như vậy đi."
Giới thi đấu tàn khốc hơn các giới khác rất nhiều, thu nhập của đội viên hạng hai so với đội viên hạng nhất, quả thật chênh lệch như trời với đất... Cho dù Huyết Sắc Chiến Kỳ là lão đại của Liên Minh Huyết Sắc, nhưng vẫn chỉ là người thường khi đứng trước mặt đội viên hạng nhất, thế nên loại người này rất dễ thu mua.
Quyền Ngự Thiên Hạ tin chắc, không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được, quan trọng là tiền có đủ hay không.
Giống như phán đoán của Ngự Long Trảm, Huyết Sắc Chiến Kỳ trông thấy Quyền Ngự Thiên Hạ tìm đến mình, vừa mới gặp mặt thì rất mâu thuẫn, nhưng sau khi nghe thấy Quyền Ngự Thiên Hạ nhờ hắn giới thiệu ông ta cho Vương Vũ, lập tức đồng ý, đồng thời còn nói rất phóng khoáng:"Chuyện này cứ để ta lo, Thiết Ngưu là huynh đệ của ta."
"Vậy sao? Vậy sao hắn không gia nhập vào Liên Minh Huyết Sắc?" Nhìn Huyết Sắc Chiến Kỳ nói khoác như vậy, Quyền Ngự Thiên Hạ hỏi lại với giọng khá khinh thường.
"Chuyện này cần thiết hai bên người tình ta nguyện, dù hắn là bạn thân của ta, ta cũng không thể ép hắn. Ngươi yên tâm đi, ta tuyệt đối có thể dẫn hắn đi gặp ngươi, chỉ cần tiền của ngươi có đủ hay không mà thôi." Huyết Sắc Chiến Kỳ nói.
"Tiền mặt hay tiền trong trò chơi?"
"Tiền trò chơi đi, mối quan hệ của chúng ta thế này thì không nên giao dịch ở ngoài đời." Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không ngốc.
... ... ...
Ngày thứ này vừa lên mạng, Vương Vũ đã nhận được tin nhắn của Vô Kỵ:"Đến quán rượu gấp!"
Quán rượu là căn cứ ngày thường của đám người Toàn Chân Giáo, Vương Vũ không hoài nghi với tin nhắn của Vô Kỵ, thế là đi thẳng đến quán rượu.
Đi vào quán rượu, Vương Vũ thấy được đám người Toàn Chân Giáo đang ngồi uống rượu với Huyết Sắc Chiến Kỳ, ở giữa bọn họ còn kẹp lấy một người chơi mặc đồ tân thủ.
"Chú Ngưu! Ngồi ở bên này...”
Trông thấy Vương Vũ bước vào quán rượu, Ký Ngạo rất hiểu chuyện nhường ra một chỗ cho Vương Vũ.
"Các huynh đệ! Đã uống chưa?" Sau khi ngồi xuống, Vương Vũ bèn cầm chén lên rồi nói.
Huyết Sắc Chiến Kỳ đột nhiên đứng dậy, rồi hét lên:"Lão Ngưu! Rốt cuộc ngươi đã đến, ta giới thiệu cho ngươi."
Lời của Huyết Sắc Chiến Kỳ còn chưa nói xong, người chơi mặc đồ tân thủ kia đã đứng lên cắt ngang lời của Huyết Sắc Chiến Kỳ:"Ta là Quyền Ngự Thiên Hạ, đã sớm nghe đến thanh danh của... Hôm nay gặp mặt quả nhiên..."
Quyền Ngự Thiên Hạ không hổ là dân làm ăn, vừa gặp mặt đã tâng bốc người khác, tâng bốc đến mức khiến cho đám người Toàn Chân Giáo cảm thấy buồn nôn. Đồng thời còn kêu lên ở trong kênh chat:"Mẹ kiếp! Người ông ta đang nói nhất định không phải là Thiết Ngưu mà chúng ta gặp mặt hàng ngày."
Vương Vũ đáp:"Mấy cái từ tuấn tú lịch sự phong lưu phóng khoáng này rất hợp với ta..."
Đồng thời Vương Vũ cũng trả lời với giọng khách khí:"Ta cũng đã nghe nói đến thanh danh của Quyền Ngự Thiên Hạ."
Vương Vũ thật chỉ mới nghe đến cái tên này vào ngày hôm qua mà thôi, hơn nữa còn bị đánh giá là bọn ngốc.
"Vậy sao? Vậy thật vinh hạnh cho ta..." Quyền Ngự Thiên Hạ nói.
Vương Vũ tò mò nên hỏi:"Ngươi tìm ta có chuyện gì không?"
"Ta muốn mời ngươi gia nhập vào Quyền Ngự Thiên Hạ chúng ta, không biết ý ngươi thế nào?"