Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 414: Chương 413: Trụ sở dễ thủ khó công

Nhìn thấy đối thủ tập kết ở ngoài trụ sở càng ngày càng nhiều, trong lòng ba người Mã Lỵ càng nặng trĩu.

Bọn họ vất vả lắm mới tìm được một nơi ổn định cuộc sống, chẳng lẽ nhanh như vậy đã bị phá nát hay sao?

“Tam huynh à, chúng ta có thể sẽ thua đúng không?” Mã Lỵ hỏi Bao Tam đứng bên cạnh.

Bao Tam động viên ba người: “Thắng thua là chuyện thường của binh gia... Các nàng đừng sợ.”

“Nhưng trụ sở của chúng ta...”

“Không sao cả, chỉ cần chúng ta không được bỏ thành mà đầu hàng, cùng lắm thì trụ sở bị đập nát thôi, nhà kho sẽ không bị cướp sạch đâu.” Minh Đô cười hì hì.

Đối với đám người Toàn Chân Giáo thì trụ sở có hay không cũng được, nếu như không phải trong kho hàng có quá nhiều vật tư, có lẽ những tên này sẽ vẫn còn ở quán rượu làm vài chén đấy chứ.

Ba người Mã Lỵ nghe vậy trong lòng bỗng chốc cảm thấy càng nặng nề.

Không bỏ thành đồng nghĩa với việc chiến đấu một mất một còn, nhưng mười mấy người cùng với nhiều người bên ngoài như vậy, thì có thể tưởng tượng được kết cuộc như thế nào rồi, chẳng lẽ cái đám này đã dự định liều chết rồi sao?

Mã Lỵ thấy nguyên một đám Toàn Chân Giáo ngày thường bất cần đời này, bấy giờ mặc dù sắc mặt cô nhẹ nhõm, nhưng lại có ngọn lửa quyết định sống mái một phen sục sôi trong lòng.

“Các chị em, bất luận như thế nào thì chúng ta cũng không thể rút lui!” Mã Lỵ bình tĩnh nói.

“Đúng vậy!” Hai cô gái khác quật cường gật đầu.

“Bây giờ hai nàng hãy dời những thứ kia ra ngoài đi!”

“Được!” Hai cô gái cất tiếng trả lời rồi quay người đi về hướng nhà kho.

Ngay lúc này hệ thống nhắc nhở: [Thời gian chuẩn bị kết thúc, công hội Phong Vân triển khai tấn công trụ sở của Toàn Chân Giáo.]

[Phe công thành: 500 người. Chưa tiến vào chiến trường: 34 người.]

[Phe thủ thành: 15 người. Chưa tiến vào chiến trường: 3 người.]

[Thời gian: 60 phút.]

[Mục tiêu: Thủy tinh công hội.]

[Sau 60 phút, nếu công hội Phong Vân vẫn không đánh hạ được thủy tinh công hội xem như Toàn Chân Giáo phòng thủ thành công.]

“Sao người của Liên Minh Huyết Sắc còn chưa tới vậy?” Xuân Tường hỏi Vô Kỵ.

Vô Kỵ đáp: “Bọn họ là quân cứu viện, phải chờ mười phút sau mới có thể gia nhập chiến trường.”

Trong trụ sở công hội chiến của Trọng Sinh, thời gian mười phút vừa mới bắt đầu, nhất định phải là hai bên công hội chiến đấu, các công hội với tư cách quân cứu viện chỉ có thể gia nhập sau mười phút, nếu không nhân số của công hội Phong Vân đông đảo như vậy, cũng không chỉ có vẻn vẹn 500 người.

Lúc này Vương Vũ còn ở thành Kinh Cức chưa trở về, hắn chỉ có thể coi là người chưa tiến vào chiến trường, xem xét đến tính chất phát sinh của trụ sở chiến, nên hệ thống thiết lập rất có tình người, chỉ cần người chơi thuộc công hội chiến đấu không trình diện, coi chưa người đó chưa tiến vào chiến trường, mà người chơi chưa tiến vào chiến trường bất cứ lúc nào cũng có thể nửa chừng tham gia chiến đấu.

Thế nhưng cho dù Vương Vũ có mặt đi chăng nữa, thì 13 người muốn đứng vững trước sự tấn công của 500 người trong khoảng thời gian 10 phút, chính xác là nói dễ hơn làm.

Đánh công thành cũng không giống như lúc xưa, ngươi đánh không lại có thể bỏ chạy, sau đó chờ lúc kẻ địch không đề phòng sẽ trở lại gây rối, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần đến khi đánh đổ hết kẻ địch thì thôi.

Hiện tại đám người Toàn Chân Giáo nhất định phải chính diện mặt đối mặt với 500 người.

Mà 500 người đó không phải là những con quái NPC não tàn kia, bọn họ bố trí nghề nghiệp đầy đủ lại có trang bị hoàn hảo, hơn nữa còn biết tùy cơ ứng biến mà phối hợp nghề nghiệp với nhau. Còn Toàn Chân Giáo chỉ có 13 người, nếu không có cửa chính trụ sở làm vật che chắn, chỉ sợ một đợt tấn công là chết cả lũ rồi.

Mặc dù trong thiết lập của công phòng chiến, người chơi hai bên cũng có thể hồi sinh, nhưng việc hồi sinh cần phải có thời gian, một khi một phe bị diệt cả đoàn, trận chiến sẽ kết thúc trước thời hạn.

13 người đấu 500 người, trong vòng mười phút không thể bị diệt cả đoàn, tin rằng đối với bất kỳ một người chơi nào mà nói, đều là một sự việc khó có thể tưởng tượng được.

Người chơi bên công hội Phong Vân đã sớm tập hợp thành trận hình ở bên ngoài trụ sở của Toàn Chân Giáo.

Cùng một thời gian hệ thống tuyên bố bắt đầu, đám người chơi của công hội Phong Vân đã triển khai tấn công cửa chính trụ sở của Toàn Chân Giáo.

Hai bên giao thủ một trận, công hội Phong Vân đã lập tức nhận ra cái trụ sở của một công hội nhỏ này lại khó gặm đến cỡ nào.

Lúc trước khi Vô Kỵ lựa chọn địa điểm đặt trụ sở, vì để việc chống đỡ quái vật tấn công thành trì, y đã gian lận.

Cửa chính trụ sở công hội Toàn Chân Giáo ẩn ở phía sau vách núi của một khe núi, hai bên khe núi lại có vách núi trở thành thế che chắn tốt nhất, trong đó bề ngang cũng chỉ có bốn mét, chỉ đủ vẻn vẹn bốn người chơi kề vai đi qua, như vậy cũng giảm mạnh độ khó khi thủ thành.

Sáu con ác ma của Xuân Tường xếp thành một hàng cùng với Doãn Lão Nhị chắn chật cả cửa vào khe núi, Doãn Lão Nhị có ánh sáng màu đỏ của Vô Kỵ che chở, hắn ta giương khiên trong tình trạng không sợ tấn công tầm xa, cộng thêm sáu ác ma lại da dày thịt béo. Còn có Bao Tam ở một bên triển khai Toàn Phong Trảm, Tam Đoạn Trảm liên tiếp tấn công phe công hội Phong Vân, người chơi bên đó hoàn toàn không thể vượt qua được cửa vào khe núi.

Suy cho cùng cho dù là người chơi, cũng không thể phá vỡ quy tắc của hệ thống, không có khả năng đánh xuyên qua vách núi được.

Nếu là ở địa hình bằng phẳng, dựa vào nhiều người tấn công một đợt đã mở rộng vượt qua, thì bấy giờ ưu thế nhiều người của công hội Phong Vân hoàn toàn không phát huy được.

Liệt Hỏa Chiến Tôn là người chỉ huy của công hội Phong Vân đau đầu khi nhìn thấy ngọn núi này, gã xoay đầu nói với một Pháp sư bên cạnh: “Đại Biến à, cái trụ sở này rất khó thu dọn đó.”

Pháp sư tên Phong Vân Đột Biến, gã ta cùng với Liệt Hỏa Chiến Tôn là tay sai trực tiếp dưới trướng của Lý Hiểu Băng, gã ta không chủ có thực lực mạnh mẽ còn đầy mưu kế, là thủ lĩnh chân chính của công hội Phong Vân.

“Cấm gọi ta là Đại Biến!” Phong Vân Đột Biến liếc nhìn Liệt Hỏa Chiến Tôn.

“Vậy thay bằng Tiểu nhé?”

“Mẹ nó!” Phong Vân Đột Biến cắn răng, sau đó nói: “Hết thảy có hai Chiến sĩ chắn đường, còn hai bên lại trống không, chúng ta có thể đẩy mạnh để vượt qua từ hai bên.”

“Đúng vậy, giống suy nghĩ của ta.” Liệt Hỏa Chiến Tôn vừa lầm bầm vừa chỉ huy người chơi ở hàng phía trước: “Chiến sĩ khiên thuẫn, đẩy mạnh tiến công ở hai bên cho ta!”

Chiến sĩ khiên thuẫn hàng phía trước nhận được lệnh của Liệt Hỏa Chiến Tôn, một hàng bốn người miệt mài triển khai Va Chạm xông đến chiến đấu với Doãn Lão Nhị và ác ma hai bên của Bao Tam.

“Ầm!”

Bốn Chiến sĩ khiên thuẫn còn chưa xông qua cửa vào khe núi, cùng với tiếng trầm đục vang lên, là một Kết Giới Hắc Ám dâng lên từ trên mặt đất tại cửa vào, trực tiếp khóa Chiến sĩ khiên thuẫn ngay tại chỗ.

Sau đó một luồng ánh sáng màu xanh hiện lên khuếch tán thành vòng tròn, trên người những người chơi ở phía trước của công hội Phong Vân, trực tiếp tỏa ra một vùng ánh sáng màu xanh biếc.

Ngay sau đó trên mặt đất tại cửa vào khe núi dâng lên một mảng lửa đỏ, bên trong lửa đỏ mang theo ánh chớp, bốn Chiến sĩ khiên thuẫn bị đánh gần cạn máu ngay tại chỗ.

Giai đoạn hiện nay lượng máu của Chiến sĩ khiên thuẫn đều khoảng năm đến sáu nghìn, một đợt lại rớt nhiều máu như vậy cũng làm cho lũ người này sợ ngây cả người. Bốn Chiến sĩ khiên thuẫn vừa muốn xoay người lui về, trên tháp tên của trụ sở lần lượt bắn ra bốn mũi tên, xuyên bốn người về lại khu hồi sinh.

Người chơi của công hội Phong Vân thấy vậy, từng người vội vã lui về phía sau.

Thế nhưng kỹ Pháp sư cấp 30 mới có thể học được kỹ năng trung cấp là kỹ năng diện rộng.

Chẳng hạn như Băng Pháp Bão Tuyết, Liên Tỏa Thiểm Điện của ma pháp hệ lôi, thì mặc dù hai kỹ năng này sát thương diện rộng, nhưng sát thương cá nhân cũng không cao, mà Pháp sư đối diện lại có thể đánh nghề Tanker gần cạn máu, sát thương kia quả thực cao kinh khủng.

Nghề Tanker còn bị như thế, thì những người khác cứng rắn xông lên, còn không phải lên một người chết một người hay sao?

Bọn họ đều là nhân viên nhận lương tháng, hiện tại không có mệnh lệnh của quan chỉ huy, lại xông lên phía trước làm cho diệt cả đoàn thì ai chịu trách nhiệm đây?

Tất cả mọi người đều là người thông minh, hiển nhiên không dại mà đi làm chim đầu đàn.

“Đậu phông nó, kỹ năng diện rộng của Pháp sư bọn chúng lại có thể giết tanker trong nháy mắt!”

Phong Vân Đột Biến xanh mặt khi thấy bốn Chiến sĩ khiên thuẫn một đường bị giết trong chớp mắt.

“Lần này cứ làm vậy thì không ổn rồi.” Liệt Hỏa Chiến Tôn nhíu mày nói: “Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

Phong Vân Đột Biến thoáng nhìn qua ba người trên tháp tên, sau đó nói: “Dưới tháp tên là điểm mù, chúng ta có thể bảo Thích khách dùng Tiềm Hành vượt qua đó triển khai công kích, thuận tiện phá hủy tháp tên.”

Liệt Hỏa Chiến Tôn không biết xấu hổ nói: “Đúng đó, ta cũng nghĩ như vậy...”

Phong Vân Đột Biến: “...”

“12 điểm!” Dương Na đứng bên trong tháo tên đắc ý bày ra một ít điểm tích lũy giết người lúc vừa rồi.

Xuân Tường cùng với Minh Đô buồn bực nói: “Mẹ nó, Tình Tuyết muội à, đao này của nàng chém bén thật đó!”

“Tất nhiên, mấy người không phục sao?” Dương Na hỏi.

Hai người không có khí tiết đáp: “Phục mà, tuyệt đối phục.”

Cả đám nghe vậy trợn trắng mắt, nếu như mới vừa rồi kẻ giết người là người khác, với bản chất của hai tên ti tiện này, đoán chừng bấy giờ phải phun nước bọn vào đồng đội đến vãi shit ra, ấy vậy mà giờ đây lại nói tâm phục khẩu phục, thật là không biết xấu hổ.

Vô Kỵ nói trong kênh nói chuyện: “Đừng nghịch nữa, Thích khách của bọn chúng đã muốn vượt qua đây rồi, gà con, ngươi đi lót đường đi! Đạo Tuyết cùng với Lão Ngư ngắm chính xác vào.”

“Ok!”

Danh Kiếm Đạo Tuyết cùng với Bắc Minh Hữu Ngư đứng phía sau vách núi ở cửa vào khe núi làm động tác ra dấu OK.

Ký Ngạo thì từ hàng phía sau chạy lên phía trước, sau đó cậu móc phấn vôi ra, cúi người người lặng lẽ vẩy một bao lên mặt đất.

Loại phấn vôi này có thể phá được trạng thái Tiềm Hành, chỉ có người chơi tại thành Dư Huy biết thôi, loại người ngoài như công hội Phong Vân cũng hoàn toàn không biết, nếu như có Hiểu Nguyệt Băng Hàn ở đây có thể sẽ nhắc nhở Liệt Hỏa Chiến Tôn, mà hiện tại tên đó còn đang chờ ở bên ngoài kia đấy.

“Tên kia đang cúi người chổng mông làm gì vậy?” Phong Vân Đột Biến buồn bực nói.

“Ta không biết nữa, giết hắn đi!”

Mặc dù Liệt Hỏa Chiến Tôn không biết Ký Ngạo đang làm gì, thế nhưng một Võ sư lại dám làm loại động tác này bên trong phạm vi tầm bắn, quả thực là khiêu khích gã ta mà, không giết tên Võ sư đó quả thực có lỗi với địa vị của gã.

Ai mà ngờ thân thủ của Ký Ngạo khá linh hoạt, cậu liên tục trái tránh phải né trốn được công kích ma pháp cùng với mũi tên bay đến, rất nhanh đã trải một lớp phấn vôi trên khu vực cửa vào khe núi.

Ký Ngạo vừa mới lui về vị trí hàng phía sau, chỉ thấy trên mặt đất trắng xóa xuất hiện dấu chân.

Đám người Toàn Chân Giáo mỉm cười: “Đến rồi!”

Lúc này Doãn Lão Nhị và sáu ác ma chặn cửa vào khe núi, chỉ chừa lại hai bên khe hở ở phía sau vách núi, cái khe hở này là nơi mà người chơi công hội Phong Vân không thể thấy được, vô cùng vi diệu, mỗi lối ra vào của khe hở đó có một người đứng canh, chính là Danh Kiếm Đạo Tuyết cùng với Bắc Minh Hữu Ngư.

Thích khách luôn luôn là nghề nghiệp được yêu thích, hiển nhiên người chơi Thích khách của công hội Phong Vân không ít, những Thích khách triển khai kỹ năng Tiềm Hành này dưới trạng thái tâm lý sợ sau khi bị phát hiện sẽ bị Pháp sư trên tháp tên giết trong nháy mắt, cho nên bọn chúng không dám mạnh mẽ xông vào, đành phải theo cái khe hở do Doãn Lão Nhị để lại mà đi vào trong.

Kết quả Thích khách ở hàng phía trước vừa mới đi đến phần cuối của cửa vào khe núi, chẳng biết tại sao đã kỳ lạ xuất hiện tại khu hồi sinh để chờ thời gian sống lại.

Do chỗ hai người Danh Kiếm Đạo Tuyết đứng khá kỳ diệu, sở dĩ đám Thích khách hàng phía trước bỏ mạng, bọn Thích khách phía sau hoàn toàn không thấy được, hơn nữa còn tiếp tục tiến lên, mãi đến khi nhóm Thích khách đầu tiên bỏ mạng gào thét trong kênh nói chuyện, rằng có người mai phục, vôi phấn bị Ký Ngạo vẩy trên mặt đất hoàn toàn không thấy vì đã bị giẫm lên.

Ngay lúc đó, Minh Đô lại phóng một đợt kỹ năng diện rộng lên chỗ cửa vào khe núi.

Trong phút chốc sấm sét màu đỏ mang theo ánh sáng màu trắng, điểm tích lũy của Minh Đô đã tăng vọt đến hơn một trăm... Đợt công kích này lại giết hơn ba mươi tên Thích khách trong nháy mắt, mà những người đó đến lúc chết cũng không biết, tại sao mình lại bị người ta phát hiện.

“Đậu xanh rau má nó!” Thấy anh em công hội nhà mình bỗng chốc bị diệt hơn ba mươi người, rốt cuộc Liệt Hỏa Chiến Tôn cũng không thể bĩnh tĩnh nổi.

“Đưa lá bài tẩy lên đây!” Liệt Hỏa Chiến Tôn giận dữ nói.

“Không phải lá bài tẩy giữ đến lúc phút cuối mới dùng sao?” Phong Vân Đột Biến chần chừ nói.

“Phút cuối con mẹ nó đấy, hiện tại không dùng thì đợi lát nữa chúng ta sẽ chết sạch hết!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!