Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 453: Chương 452: Gươm súng sẵn sàng

"ba chấm"

Một câu của Lôi Công Đáng khiến bầu không khí trong đội nhanh chóng lạnh xuống.

Không chỉ có mấy người Toàn Chân Giáo vẻ mặt lạnh lùng mà người của Độc Cô Cửu Thương cũng có vẻ mặt mơ hồ...

Khác biệt chính là nhóm người Toàn Chân Giáo là vì không hài lòng, còn những người của Độc Cô Cửu Thương là vì bất ngờ.

Chỉ số tình cảm (EQ) của Lôi Công Đáng không cao, cũng không phải chuyện bí mật gì trong giới, Độc Cô Cửu Thương cũng là ngày đầu tiên tiếp xúc, tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến người này lại không biết cách đối nhân xử thế như vậy.

Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, dùng mông mà suy nghĩ cũng biết được, câu nói của Doãn Lão Nhị chẳng qua chỉ là một câu nói đùa, vì muốn phá vỡ tình hình bế tắc giữa hai nhóm người mà thôi, còn về chuyện học tập Nhị Đoạn Truy Không Trảm cái gì đó, cũng chỉ là nói để đấy mà thôi.

Hai nhóm người cãi nhau, có người khuyên can là rất bình thường, nhưng mà ngươi đó cho dù có không vui hơn chăng nữa, đến mắng Vô Kỵ là được, bắt ai trào phúng ai cũng đều là chỉ số tình cảm thấp rồi, như vậy được gọi là không biết điều.

Đám người Độc Cô Cửu Thương kia đương nhiên là vui mừng nhìn đám người Toàn Chân Giáo này kinh ngạc, sở dĩ bất ngờ, hoàn toàn là vì kinh ngạc trước thái độ làm người của Lôi Công Đáng.

Đám người Toàn Chân Giáo này cũng có tiếng là đau đầu, từ trước đến nay đều là bọn họ bắt nạt người khác, cho đến bây giờ không ai dám nói với bọn họ những lời như vậy, ngay cả Vương Vũ tính tình luôn luôn rất tốt, sắc mặt cũng biến thành âm u.

Mắt thấy Minh Đô giơ pháp trượng muốn giết chết thằng khốn kia trong vòng một giây, Vương Vũ đứng ra hỏi Doãn Lão Nhị:"Cái gì Trảm kia khó lắm sao?"

"Khó..." Sắc mặt Doãn Lão Nhị lúng túng gật đầu, vỗ mông ngựa ngược lại vỗ trúng đùi ngựa, Doãn Lão Nhị cũng lần đầu tiên gặp phải loại tình thế khó xử này, nhưng mà xấu hổ thế chứ có xấu hổ hơn đi chăng nữa, thao tác này đúng là rất khó, Doãn Lão Nhị cũng không thể nói láo được.

"Ha ha!" Vương Vũ liếc nhìn Lôi Công Đáng một cái sau đó nói với Doãn Lão Nhị:"Dùng chế độ tự do, chú ý thủ tiêu kỹ năng là được, sao ngươi không hỏi ta, ta dạy cho ngươi."

"!!!" Lôi Công Đáng nghe thấy thế, con ngươi đột nhiên co rụt lại, trợn mắt há mồm nhìn Vương Vũ, trên mặt viết đầy kinh ngạc.

Vương Vũ nói không sai, cái gọi là Nhị Đoạn Truy Không Trảm, dưới hình thức hệ thống thì rất khó làm được, nhưng mà ở chế độ tự do thì lại vô cùng đơn giản.

Trong việc thủ tiêu kỹ năng của trạng thái cầm khiên, có một nháy mắt xoay người, lần xoay người này trùng hợp với thời gian chuẩn bị trước của Va Chạm, nói cách khác có thể hoàn thành thủ tiêu kỹ năng trong cầm khiên trước khi chuẩn bị trước Va Chạm.

Về phần Liệt Địa Trảm tiếp theo sau Va Chạm thì càng dễ dàng hơn rồi,"Thiết Vũ" có thể tạo thành kỹ năng đình chỉ, Va Chạm của chế độ tự do nhờ quán tính có thể hoàn thành chạy lấy đà chuẩn bị trước của Liệt Địa Trảm, thậm chí cũng không cần sử dụng đến thủ tiêu kỹ năng, chỉ cần hiểu được một điều này, cho dù là cao thủ hạng hai, cũng có thể đánh ra cái gọi là Nhị Đoạn Truy Không Trảm.

Mặc dù nói như vậy, nhưng mà loại thao tác này cần có hai kỹ xảo đều là dưới chế độ tự do mới có thể sử dụng được, Chiến sĩ khiên thuẫn không phải nghề nghiệp tấn công, loại nghề nghiệp hình thức phòng thủ này vẫn nên sử dụng hình thức hệ thống thì sẽ ổn định hơn.

Nếu như tank chính không gánh vác được, sẽ dễ dẫn đến đội ngũ bị diệt cả đoàn, cho nên không có Chiến sĩ khiên thuẫn nào sẽ coi trời bằng vung đi chơi chế độ tự do, đây cũng là nguyên nhân không có ai nghiên cứu ra một chiêu này.

Thấy Lôi Công Đáng có vẻ mặt này, Doãn Lão Nhị cũng biết là gã bị Vương Vũ nói trúng rồi, Nhị Đoạn Truy Không Trảm cũng coi như là tuyệt kỹ sở trường của Lôi Công Đáng, không ngờ đến bị Vương Vũ liếc mắt một cái đã nhìn rõ ràng như vậy... Nhận thức của Doãn Lão Nhị đối với sức mạnh của Vương Vũ, lại được tăng lên một bậc nữa.

Vốn tưởng rằng Vương Vũ chỉ có sức mạnh khủng bố ở nghề nghiệp Võ sư mà thôi, không ngờ được ngay cả thao tác của Chiến sĩ khiên thuẫn cũng hiểu rõ như vậy.

Không biết đây chỉ là khác biệt về hình thức, không có quan hệ gì với nghề nghiệp, Lôi Công Đáng dám cầm khiên chiến đấu mà lại chơi chế độ tự do, còn có thể khai phá ra chiêu thức thực dụng như vậy, quả thật cũng coi như là một cao thủ, nhưng trước mặt loại chuyên gia của chế độ tự do như Vương Vũ, thì chút kỹ thuật kia của Lôi Công Đáng, còn lâu mới đáng được nhắc đến.

"Cần ngươi lắm miệng à?" Lôi Công Đáng mặt đen lại nhìn chằm chằm Vương Vũ nói.

Tuyệt chiêu của mình bị người ta vạch trần ngay trước đám đông, trong lòng Lôi Công Đáng hận Vương Vũ đến sắp chết luôn rồi.

"ba chấm" Lời Lôi Công Đáng vừa nói ra, Minh Đô cười hì hì đặt tay lên pháp trượng, lúc này ánh mắt tất cả mọi người nhìn Lôi Công Đáng giống như đang nhìn một người chết vậy.

Độc Cô Cửu Thương cũng sợ hãi đến đổ mồ hôi lạnh toàn thân, thầm nói:"Mặt hàng này thật đúng là xứng danh với từ nói xóc hông, dây dưa với ai tranh cãi với ai chứ, chọc người ta còn chưa tính, chọc vào tên ôn thần này làm gì?"

Vương Vũ nói:"Ta chẳng qua không quen nhìn dáng vẻ loại người coi trọng đồ của mình mà còn không biết đúng mực như ngươi."

Thật ra nếu vừa nãy Lôi Công Đáng trực tiếp từ chối Doãn Lão Nhị, Vương Vũ cũng sẽ không như vậy, nhưng mà gã lại nói cái gì ngươi không xứng, lời nói kiêu căng này... thật sự khiến người ta có phần nổi giận.

Vương Vũ vẫn luôn bao che khuyết điểm với bạn bè của mình, nếu không thì cũng sẽ không chạy khắp nơi gây chuyện cùng với đám người Toàn Chân Giáo rồi.

Lôi Công Đáng oán độc nhìn Vương Vũ hỏi:"Ngươi là ai?" Khi nói chuyện, tấm khiên trong tay đã biến thành hai thanh kiếm, có vẻ như một lời không hợp là đánh.

Ngoài phụ bản, Lôi Công Đáng đã từng nghe thấy danh tiếng lẫy lừng của Vương Vũ, nhưng gã mới không tin cái nick não tàn này là một người mới không có danh tiếng gì, nhất định là một cao thủ giả vờ đùa dai.

Là cao thủ đứng đầu của Quốc Phụ, Lôi Công Đáng có đủ tự tin và kiêu ngạo, đừng thấy Lôi Công Đáng chỉ là một nghề nghiệp phòng thủ, nhưng mà trong giới gã cũng sẽ không sợ hãi trước bất cứ cao thủ nào, càng đừng nói đến Thiết Ngưu"giả vờ thần bí" này.

Nhìn thấy Lôi Công Đáng đã có tư thế muốn đánh nhau, người của Toàn Chân Giáo can đảm hóng chuyện, trong lòng Độc Cô Cửu Thương lại không được thảnh thơi như vậy, tuy cũng không phải quen thuộc lắm với Lôi Công Đáng, nhưng dù sao cũng đi cùng nhau, nói thế nào cũng không thể để hắn ta bị tổn thất được.

Nghĩ đến đây Độc Cô Cửu Thương vội vàng kéo Lôi Công Đáng:"Lôi Công, người này chính là Thiết Ngưu, là một người mới, Yêu Nghiệt Hoành Hành của Tung Hoành Thiên Hạ là anh em của hắn, bỏ đi đừng gây sự nữa, vẫn nên yên tâm đánh phụ bản đi thôi."

Ý tứ trong lời nói của Độc Cô Cửu Thương rất rõ ràng, người này không phải đang giả vờ, hơn nữa còn có bối cảnh rất hoành tráng, nếu ngươi chọc phải hắn, có lẽ Thiên Hạ Mạt Thế cũng không dễ lăn lộn giang hồ nữa đâu.

"Yêu Nghiệt Hoành Hành?" Lôi Công Đáng chỉ có chỉ số tình cảm thấp, chứ cũng không phải người ngu, đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Độc Cô Cửu Thương.

Ở thành Thiên Long, Thiên Hạ Mạt Thế bị Yêu Nghiệt Hoành Hành trừng phạt, Lôi Công Đáng cũng từng được nghe thấy chuyện này, cũng biết bây giờ Tung Hoành Thiên Hạ không dễ đối phó, nếu thật sự chọc đến Tung Hoành Thiên Hạ, tuy với sức mạnh của chiến đội Thiên Long, Lôi Công Đáng không đến mức bị đuổi ra khỏi game, nhưng mà cũng sẽ chọc phải đủ loại phiền phức.

Lôi Công Đáng là người chân chính dựa vào game để kiếm cơm ăn, dù gã có không biết điều đến mức nào đi chăng nữa, cũng không thể vì chuyện này mà trêu chọc vào một đống phiền toái làm chậm trễ tương lai của mình được, đành phải âm thầm ghi nhớ việc này trong lòng, đợi sau này hãy nói.

Độc Cô Cửu Thương nói thế nào cũng là hội trưởng, coi như cho hắn ta chút thể diện cũng không sao.

"Hừ, ta lười tính toán với ngươi, có thời gian nhất định phải đến tận cửa xin dạy bảo!" Lôi Công Đáng hung dữ nói.

Vương Vũ nói:"Không sao, bây giờ ngươi xin chỉ bảo ta cũng vẫn sẵn sàng tiếp đón."

"Hừ!" Lôi Công Đáng hừ lạnh một tiếng, quay lại đội ngũ, không nói gì nữa.

"Tưởng gì, hóa ra là một tên thảm hại, ta còn tưởng trâu bò đến mức nào chứ." Thấy Lôi Công Đáng đầu voi đuôi chuột không đánh nhau, đám người Toàn Chân Giáo không chê chuyện lớn cảm thấy khá khó chịu, Minh Đô miệng tiện trào phúng ngay tại chỗ.

"Được rồi." Vô Kỵ ngăn cản nói:"Còn ầm ĩ nữa sẽ không có đầu đâu, có mâu thuẫn gì thì ra khỏi phụ bản hãy nói sau, bây giờ bắt đầu đánh phụ bản, ai còn ầm ĩ nữa ta sẽ đá ngươi đó ra."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!