Khái quát mà nói, chính là mấy loại động thực vật mà Đại học Nông nghiệp báo cáo lên rất có giá trị nghiên cứu, cũng rất có giá trị kinh tế.
Thoáng cái liền thu hút sự coi trọng của cấp trên.
Lại bởi vì loại tình huống trăm năm khó gặp một lần này đều xuất hiện ở cùng một chỗ, càng thu hút sự quan tâm của một số người.
Bạch tiên sinh chính là được phái tới dò xét.
Dù sao có thể là có chút yếu tố huyền huyễn ở bên trong.
Có trời mới biết, khi anh ta nhìn thấy cái giấy chứng nhận chỉ tồn tại trong lời đồn đại của ban lãnh đạo kia, cả người đã ngơ ngác đến mức nào.
Những người này cũng không phải tìm thấy anh ta ở văn phòng, mà là trực tiếp xuất hiện ở cửa nhà anh ta.
Suýt chút nữa thì hù chết anh ta.
Giang Đồ gật đầu, có chút đã hiểu.
Nói đến đây, Ân Duệ có chút hâm mộ nhìn về phía Giang Đồ.
"Rất có thể chính là cái vật trang trí xương đầu giống như lợn rừng ở nhà cậu đấy." Anh ta sờ sờ cằm đoán.
"Nếu như Bạch tiên sinh phát hiện có nguy hiểm, phỏng chừng sẽ trực tiếp thu hồi. Nếu như không có, khả năng là sẽ bàn bạc bồi thường với cậu, sau đó thu hồi."
"Thế nhưng, không nghĩ tới cái thần khí kia nhận chủ, cũng không gây hại, dường như đổi chỗ cũng không được, nên mới để lại cho cậu."
"Nếu ngài ấy cảm thấy để lại cho cậu không sao, vậy thì trừ phi da mặt cực dày, đặc biệt đặc biệt không biết xấu hổ, bình thường cũng sẽ không có ai tranh giành với cậu."
Nói xong, anh ta dùng tay vỗ mạnh lên bàn đá một cái: "Cái này chẳng phải giống hệt như trong tiểu thuyết viết sao. Người anh em, cậu đây là sắp phát đạt rồi."
"Giàu sang đừng quên nhau nhé!"
Thần tình được gọi là kích động, còn thiếu nước nhào lên cầm tay Giang Đồ lắc lấy lắc để.
Giang Đồ: ...
"Khụ khụ khụ." Ý thức được mình kích động quá mức, hình tượng tinh anh cũng vỡ nát gần hết, Ân Duệ nhanh chóng dùng tiếng ho khan che giấu sự lúng túng của mình.
Ai mà chẳng có thời trẻ trâu, ai mà chẳng có chút sở thích chứ.
Anh ta chỉ thích đọc chút truyện mạng thôi mà, có làm gì sai đâu, không trộm không cướp.
"Nói chút chính sự." Ân Duệ hắng giọng một cái.
"Việc này rất có thể không đến mấy hôm nữa cấp trên đều sẽ biết, cậu có muốn tính xem phải làm sao không?"
Giang Đồ nhìn về phía Ân Duệ, không hiểu anh ta có ý gì.
Là muốn hắn chủ động nộp cái Xương Đương Khang này lên?
Nhưng mà, vừa rồi không phải còn nói, ngoại trừ kẻ da mặt cực dày ra, không có ai sẽ cướp sao?
Cho nên, chính hắn nộp lên, cũng không cần người cướp thật sao?
Ân Duệ lăn lộn ở cơ quan chính phủ lâu như vậy, tuổi còn trẻ liền leo lên địa vị cao, kỹ năng nhìn mặt đoán ý rất tốt.
Chỉ liếc mắt một cái, là anh ta biết Giang Đồ đây là hiểu lầm, nhanh chóng giải thích:
"Ý của Bạch tiên sinh đại khái là, xác suất nơi này của cậu về sau xuất hiện cây nông nghiệp kiểu mới khả năng vẫn rất cao."
"Tôi muốn hỏi cậu, có tính toán gì không."
Liên quan tới cái thần khí kia, anh ta hỏi Bạch tiên sinh rất nhiều, nghĩ rằng nếu như lãnh đạo hỏi tới, mình cũng có thể nói được một chút.
Dựa theo cách nói của Bạch tiên sinh, đại khái chính là Giang Đồ và cái xương sọ heo nhỏ kia, thiếu một cái thì cái xương sọ kia đại khái chỉ là một vật trang trí bình thường.
Mà ba người hợp nhất, nói không chừng có thể có hiệu quả không tầm thường.
Cho nên, ý tưởng của người trẻ tuổi trước mắt này liền phá lệ quan trọng.
Trong ánh mắt Giang Đồ ánh lên vẻ hưng phấn, cũng không phải là bởi vì biết tin tức này mà hưng phấn.
Điểm hắn kích động là, có chuyến đi này của Bạch tiên sinh, về sau hắn có lấy ra thêm giống cây nông nghiệp mới nào, hoàn toàn liền có lý do.
Thậm chí cũng không cần hắn giải thích nữa, cũng không cần lại giả ngu, chỉ cần đổ cho Xương Đương Khang là được.
"Tôi chẳng phải vốn đang hợp tác với Đại học Nông nghiệp sao? Chỉ cần các giáo sư không quấy rầy sinh hoạt hàng ngày của tôi, xuất hiện giống loài mới tôi đương nhiên hoan nghênh bọn họ thường tới nghiên cứu."
Giang Đồ trong lòng bổ sung: Lấy về nghiên cứu là được, đi ra ruộng thí nghiệm cũng được, chỉ cần đừng ăn vạ ở nhà hắn là được.
Hắn còn muốn chờ lúc không có người, đi vào Cổng Dị Giới hạ phó bản đâu.
Việc vào phó bản này, hắn tin tưởng, vị Bạch tiên sinh từ Nhị Thứ Nguyên tới kia, nhất định không có chào hỏi với những người này.
"Cậu nhóc ngoan, tôi thay mặt Đại học Nông nghiệp, thay mặt quốc gia cảm ơn cậu trước." Vừa dứt lời, Ân Duệ dùng sức vỗ vỗ vai Giang Đồ.
Còn không đợi hắn lại biểu thị cái gì, điện thoại của Ân Duệ đã bắt đầu điên cuồng kêu la.
Hai chữ to "Tỉnh trưởng" hiện trên màn hình làm cho Giang Đồ chép miệng một cái.
Ân Duệ bữa trưa cũng không kịp ăn, đã bị cú điện thoại điên cuồng gọi về.
Lúc này, Giang Đồ cũng mới phát hiện đã sớm tới giờ cơm trưa, mà hắn cũng đã sớm đói bụng.
Dương Ba cũng không có ý định tới ăn cơm, Giang Đồ liền xuống bếp nấu bát mì, tự mình ăn cho qua bữa là được.
Hắn đang suy nghĩ chuyện hôm nay.
Hắn đang suy nghĩ về Bạch Nhất, người rõ ràng không giống người thường kia.
Cho đến lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Bí mật sở hữu hệ thống của hắn cũng không bị người ngoài nhận ra.
Coi như là có người có năng lực qua đây kiểm tra, bọn họ cũng chỉ quy tất cả vào một cái đạo cụ hệ thống cấp SSSR khác.
Cảm ơn ông trời, cảm tạ, cảm tạ vận khí tốt của mình.
Hắn mở bảng hệ thống ra.
Mười bốn chữ trên đó quả thực làm cho hắn hết hồn.
Hệ thống phòng ngự mở ra.
Hệ thống phòng ngự đóng lại.
An toàn.
Kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ vừa qua, trong thôn, chủ yếu là nhà Giang Đồ, trong nháy mắt liền khôi phục sự náo nhiệt vốn có.
Rất nhiều học sinh từ quê nhà trở về, đều mang cho Giang Đồ đặc sản địa phương.
Nói là bánh chưng hắn gói, người nhà phi thường thích.
Giang Đồ gật đầu, theo hắn biết, rương khen ngợi đã nhận được rồi.
Còn có chút từ trường học trở về, cũng mang quà cho Giang Đồ.
Giống như là Hình Thiên Vũ.
"Giang ca, đây là bịch nấm mà bạn học cùng phòng ký túc xá của em nuôi, em xin hai cái tặng anh." Cậu ta đưa qua hai bịch nấm được bọc chặt bằng túi nilon trong suốt, xấp xỉ hình hộp chữ nhật.
Là màu trắng.
Mơ hồ có thể nhận ra bên trong có vụn gỗ.
Hình Thiên Vũ khoa tay múa chân trên cái túi, nói: "Giang ca, anh rạch một đường ở đây, phun chút nước, giữ ẩm rồi để vào chỗ râm mát."
"Không cần đến một tháng là có thể mọc ra nấm. Là màu hồng, xào ăn hoặc là nấu canh đều vô cùng ngon."
"Giang ca, còn có em, đây là hạt giống cà rốt kiểu mới, khuyết điểm là gen không ổn định lắm. Sư huynh nói, nếu như thành công, sau khi lớn lên có thể to bằng củ cải trắng."
"Ma quỷ à, tại sao muốn trồng cà rốt to như vậy!"
"Ha ha ha ha. Đề tài hay đấy, tương lai em nhất thiết phải nghiên cứu một chút rau thơm khổng lồ các thứ."
Giang Đồ nghe bọn họ cười đùa, cũng không tự chủ được cười theo.
Một lát sau, hắn liền phát hiện chỗ không hợp lý.
Hắn hỏi: "Các cậu đều tới chỗ tôi à? Không đi chỗ Giáo sư Lục đưa tin không sao chứ?"
Vương Thi Vũ xua tay nói: "Giáo sư không biết vì nguyên nhân gì, bị gọi đi họp rồi. Thầy còn nói rõ ngày mai nếu như không về kịp, việc thu hoạch khoai tây sẽ do tự chúng em phụ trách."
Nói đến việc này, Vương Thi Vũ mới nhớ mình còn có việc muốn nhờ Giang ca.
"Giang ca." Cô ra hiệu cho bạn học xung quanh im lặng một chút, giọng điệu cũng trở nên trịnh trọng hơn.
Cô nói: "Ngày kia sẽ có một nhóm lớn, khoảng chừng 4 lớp, 100 sinh viên tới trợ giúp thu hoạch khoai tây, bữa trưa có thể phải làm phiền anh."
Giang Đồ thả lỏng tư thế, mỉm cười đồng ý.
Đây vốn chính là công việc của hắn, viết trong hợp đồng rồi.
"Hơn một trăm người? Lần này sao một lần đến nhiều như vậy?" Hắn có chút tò mò hỏi.