Hai người bọn họ cách cửa kính xe nhìn rất rõ ràng, bên phía chuồng heo nhà hắn đã vây quanh không ít người. Có vẻ ai cũng rất gấp, thế nhưng không ai dám thực sự động tay vào.
Lâm Nhất nghe tiếng xe hơi, vội vàng từ trong chuồng heo đi ra xem, phát hiện là Giang Đồ và Lương Phong tới, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Nhanh lên anh ơi, em thực sự không giải quyết được."
Có thể thay cho heo mẹ một ít rơm rạ sạch sẽ đã là chuyện nhiều nhất cậu ta có thể làm rồi.
Lương Phong vô cùng chuyên nghiệp, chỉ bảo Lâm Nhất đi vào, quay một đoạn video cho hắn xem qua tình hình. Sau đó lôi kéo Giang Đồ đi về hướng nhà ở.
Bọn họ vừa mới tiếp xúc với chó ở bệnh viện, con chó kia trên người còn rất bẩn, có ký sinh trùng, không thể cứ như vậy đi tiếp xúc với heo mẹ đang sinh sản.
Bọn họ ít nhất phải thay một bộ quần áo sạch sẽ, đã khử trùng, sau đó mới có thể đi vào trong chuồng heo.
Giang Đồ hiểu ý, về đến nhà liền chỉ cho Lương Phong hướng phòng tắm, cũng đi tìm một bộ quần áo sạch của mình cho hắn.
Đồ mua ở chợ đầu mối, bình thường mặc ở nhà hoặc làm việc là áo phông và quần đơn giản, hắn có rất nhiều. Mặc dù không thời thượng cũng chẳng đẹp đẽ gì, thế nhưng rẻ, bẩn hay hỏng thì vứt đi cũng không đau lòng.
Lương Phong nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong, cũng ném cho Giang Đồ một bộ đồ bảo hộ, dặn dò hắn trước khi vào chuồng heo phải thay vào. Chính mình thì xách cái rương, tóc còn chưa kịp khô đã chạy vội về phía chuồng heo số 347.
Chờ Giang Đồ cũng thu dọn xong xuôi đi qua, hắn liền phát hiện trong nông trang nhà mình có thêm hai gương mặt quen thuộc, chính là loại vừa mới gặp xong.
Tuy là có quen biết, thế nhưng một người một chó theo lẽ thường tuyệt đối không nên xuất hiện ở nông trang nhà hắn.
Hắn liếc nhìn chuồng heo, Lương Phong đã đi vào, coi như hắn chậm một chút cũng không ngại sự tình, liền đi ra đón.
"Xin lỗi, tôi không cố ý theo dõi các cậu."
Hàn Đông thấy Giang Đồ, vừa xấu hổ vừa ngại ngùng. Chờ hắn đi theo tới nông trang, hắn mới phát hiện mình làm chuyện này có bao nhiêu thiếu thỏa đáng.
Hắn vò vò mái tóc ngắn thô cứng của mình, nói: "Cái đó, Megatron nó... cậu vừa rời đi là nó liền bắt đầu nôn nóng, táo bạo, cho nên..."
Tôi liền...
Giang Đồ gật đầu, hắn có thể hiểu được tâm trạng của một "bố con chó" yêu chó như mạng. Thế nhưng, hắn bây giờ là thực sự không có thời gian chiêu đãi hai người bọn họ.
Hắn ra hiệu cho Lâm Nhất bằng mắt, Lâm Nhất hiểu ý, đáp lại bằng thủ thế "Cứ để em, không vấn đề gì". Trực tiếp từ trong chuồng heo đi ra.
Giang Đồ liền trực tiếp nói với Hàn Đông: "Heo mẹ ở nông trang tôi sắp sinh rồi, tôi phải vào hỗ trợ."
"Cái đó, vị này là Lâm Nhất, anh có gì cần cứ nói với cậu ấy."
Lúc này, giọng nói của Lương Phong từ trong chuồng heo truyền đến.
"Giang Đồ chuẩn bị ít nước, nhiều một chút. Đừng lạnh quá. Còn cần khăn mặt sạch, tôi nhớ nhà cậu có."
"À. Được rồi."
Giang Đồ cũng dùng phương thức hô to để trả lời hắn, ngay sau đó nói với Hàn Đông: "Ngại quá, tôi đang thực sự..."
"Cậu cứ bận đi, cậu cứ bận đi."
Hàn Đông không đợi Giang Đồ nói hết lời, liền nhanh chóng biểu thị chính mình hoàn toàn không sao.
Không cần chiêu đãi.
Chính mình vốn là khách không mời mà đến, nào có mặt mũi bắt chủ nhà đang lúc bận rộn như thế còn phải tới chiêu đãi hắn. Hơn nữa, hắn phát hiện Megatron dường như đặc biệt thích nơi này.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn đón nó về, thấy nó có hứng thú với một nơi nào đó, nguyện ý ngẩng đầu đi ngắm nhìn. Hơn nữa, tâm trạng cũng ổn định hơn rất nhiều.
Vừa rồi người thanh niên tên Lâm Nhất kia tới gần, nó chỉ giật giật lỗ tai, một chút hung ý với người ta đều không có. Giang Đồ thật sự không có thời gian quản Hàn Đông.
Hắn về đến nhà, từ trong vại múc ra một chậu nước trong, sau đó pha thêm một chai nước Linh Tuyền, xốc lên mấy cái khăn lông trắng sạch sẽ của nhà mình, nhanh chóng đi về phía chuồng heo.
Đem chậu nước cùng khăn mặt giao cho Lương Phong, hắn bắt đầu đứng ở bên ngoài chuồng heo mặc đồ bảo hộ, đeo khẩu trang. Heo nhà Giang Đồ là thả rông, tình huống bình thường thì không cần chú ý như vậy.
Thế nhưng, heo mẹ sinh sản là trường hợp ngoại lệ. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hắn mới đi vào bên trong.
Lâm Nhất ở bên ngoài, vừa cùng Hàn Đông tán gẫu, vừa nói cho đám học sinh đang xem náo nhiệt biết, xem thì được, nhưng không nên tới gần. Video vừa rồi đã quay xong, HD không che, mỗi người bọn họ đều có thể có một bản.
Bên trong chuồng heo yên tĩnh hơn nhiều.
Chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề đau đớn của heo mẹ.
Nó nằm nghiêng trên đống rơm rạ sạch sẽ, chắc là Lâm Nhất vừa thay cho, dưới bụng hai hàng vú căng lên, Giang Đồ đếm, ước chừng 7 đôi là 14 cái.
Lương Phong đang vuốt ve bụng cho nó.
Hắn ra hiệu cho Giang Đồ, ý bảo Giang Đồ an tâm, ít nhất cho đến bây giờ mọi thứ đều bình thường. Heo mẹ bình thường, nuôi tốt như vậy, thì không cần con người bận tâm quá nhiều.
Heo mẹ tự nó có thể làm được.
Nhưng mà, heo mẹ nhà Giang Đồ, cái thai này mang chính là con lai giữa heo nhà và lợn rừng, bọn họ sợ xảy ra tình huống ngoài ý muốn.
Hoặc là bản năng làm mẹ của heo mẹ không tốt như trong tưởng tượng của bọn họ, vậy thì nhất định phải kịp thời đem heo con mang ra ngoài, chuyển sang nuôi bộ.
Giang Đồ đến, dường như mang lại sự an ủi lớn lao cho con heo.
Trong chốc lát, dưới sự trợ giúp của Lương Phong, một con heo con đen thui dính đầy nhớt đã được đẩy ra ngoài.
Lương Phong ý bảo Giang Đồ dùng khăn mặt hỗ trợ lau sạch sẽ, sau đó đặt tới bên bụng heo mẹ, bọn chúng sẽ men theo bản năng, tự mình tìm vú mẹ. Nước trong pha nước Linh Tuyền rất tốt để bổ sung thể lực cho heo mẹ, chỉ chốc lát sau nó liền rặn ra con thứ hai.
Lương Phong nhìn thấy heo mẹ dường như có thể dựa vào chính mình sinh sản, liền cắt bỏ cuống rốn, cũng cầm lấy một cái khăn mặt, giúp đỡ vệ sinh. Heo mẹ sinh sản là lặng yên không tiếng động.
Ngoại trừ cực ít khi xuất hiện tiếng rầm rì ra, cơ bản không có âm thanh nào khác.
Đây là bản năng tự bảo vệ của động vật.
Lúc này là lúc thú mẹ yếu ớt nhất, bản năng khắc sâu trong gen nói cho chúng biết tuyệt đối không thể tạo ra tiếng động lớn, để tránh bị thiên địch phát hiện.
Hai người đàn ông to lớn, ở trong không gian không tính là rộng rãi, có chút buồn chán lại có chút phiền toái, tim cũng thắt lại, không dám thả lỏng. Không biết là ai mở đầu, liền tùy tiện tìm một chủ đề tán gẫu.
"Cậu cảm thấy sẽ có mấy con?"
Lương Phong hỏi.
"Không biết."
Giang Đồ lắc đầu, hắn nhìn 6 con heo con đã ra đời nói: "Nhiều như vậy, tôi cảm thấy là rất tốt rồi. Vừa lúc, heo mẹ dường như cũng dừng lại. Cảm giác không có dấu hiệu muốn đẻ tiếp."
Lương Phong lắc đầu, hắn sờ sờ bụng heo mẹ, phi thường khẳng định nói: "Vẫn còn."
"Tình huống bình thường, heo Nhị Dân một lứa bình quân là 11 con, giống tốt thì 12-14 con."
"Lợn rừng là 2-6 con, rất ít có tình huống 11 con."
"Thế nhưng tôi cảm thấy, heo Nhị Dân là giống nền, 11 con cũng không phải là không thể."
Giang Đồ suy nghĩ một chút, 11 con heo con, cũng chính là gấp đôi nhà bên cạnh cộng thêm một con, cũng không phải là không thể tiếp thu. Nhà hắn đất trống nhiều, lại quây ra một mảnh đất làm chuồng heo cũng không thành vấn đề.
Hơn nữa, căn phòng xi măng này, rộng chừng 30 mét vuông, 11 con heo con cũng ở được.
"Cũng được."
Trong mắt hắn chứa nụ cười nói.
"Nếu như là 11 con, vậy chờ bọn chúng trưởng thành, tôi liền không thiếu thịt ăn. Lại còn là thịt heo lai."
Hắn vừa nghĩ tới cái tương lai tốt đẹp kia, liền không nhịn được trực tiếp cười ra tiếng.
Thịt heo lai lợn rừng, hắn còn chưa được ăn bao giờ đâu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người bên ngoài càng ngày càng nhiều, Giang Đồ cùng Lương Phong cũng bắt đầu càng ngày càng chết lặng.
"Đây là con thứ bao nhiêu rồi?"
Giang Đồ máy móc đỡ lấy heo con, lau sạch sẽ dịch nhờn trên người nó.
Thân thể đã sớm không chịu nổi tư thế ngồi xổm, hắn đã đặt mông ngồi bệt xuống đống rơm rạ, cuộn chân lại làm việc.
"13 con."
Lương Phong cũng có chút ngây dại.
Mấu chốt là, hắn còn chưa nhìn thấy dấu hiệu nhau thai bong ra, liền đại biểu cho trong bụng heo mẹ vẫn còn heo con.