Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2165: CHƯƠNG 2164: HOẢ ĐỘC TÔN GIẢ

Tề Hướng Dương và Tề Mộng Nhã cùng nhau trở về Tề gia.

"Có thể xác định được vị Diệp trưởng lão này đích xác đến từ Đại lục Cửu Châu bên ngoài, Mộng Nhã, con và hắn vẫn là không nên nảy sinh tình cảm với nhau."

Tề Hướng Dương nhìn con gái và nói.

Dẫu sao hắn cũng không thể ở lại đây mãi, nếu con gái hắn và hắn nảy sinh tình cảm, vậy cuối cùng người tổn thương vẫn là con gái hắn.

"Phụ thân, con chưa từng nghĩ đến điều này."

"Thật không?"

Tề Hướng Dương nhìn Tề Mộng Nhã.

Hắn anh tuấn như vậy, sợ rằng cho dù không hề có những chuyện này xảy ra, bất cứ nữ tử nào cũng có chút động lòng với hắn đúng không?

"Đúng! Trước mắt trong lòng Mộng Nhã không hề có chút tình cảm nam nữ nào với hắn."

"Haiz."

Tề Hướng Dương thở dài một hơi.

"Tề gia nợ hắn ân tình quá lớn, hy vọng cuộn giấy da dê kia có thể mang lại cho hắn chút lợi ích."...

Vạn Độc tông.

Diệp Thiên Dật vừa dẫn Tiểu Tử Nhi tiến vào tông môn.

"Thập tứ trưởng lão, không xong rồi, xảy ra chuyện rồi."

Nữ đệ tử vội vàng chạy xuống chân núi lo lắng nói.

Ở Vạn Độc tông, quan hệ của hắn với các nữ đệ tử cũng khá tốt.

Dẫu sau Diệp Thiên Dật cũng chỉ bồi dưỡng nữ đệ tử, chủ yếu vẫn là đám đệ tử ngoại môn, bản thân bọn họ đều không nghĩ rằng đến Vạn Độc tông, trở thành đệ tử ngoại môn lại có thể có đãi ngộ như vậy, cho nên người nhận được lợi thì tôn trọng Diệp Thiên Dật, người không nhận được lợi thì rất sùng bái hắn.

Người này vẫn chưa nhận được sự bồi dưỡng từ Diệp Thiên Dật, nàng là nữ tử cai quản ở dưới chân núi.

Nàng ấy cũng chỉ mong có thể khiến Diệp Thiên Dật nhớ mặt mình.

"Hỏa Độc tôn giả đến rồi, hắn đang đợi Thập tứ trưởng lão ngài ở tông môn."

Diệp Thiên Dật gãi đầu.

"Hỏa Độc tôn giả? Là vị nào vậy? Có liên quan gì đến ta chứ?"

Sau đó, nữ đệ tử kia nói: "Chính là vị cường giả ở đại lục nắm trong tay dị hỏa Tử Ám Hỏa Đường đó."

Diệp Thiên Dật cau mày.

"Ồ? Người này tìm ta chẳng lẽ là vì ta đã giải trừ hỏa độc của hắn sao?"

Diệp Thiên Dật cảm thấy khá thú vị.

"Vậy cứ xem như ta có thể giải trừ hỏa độc của hắn, nhưng hắn đến đây là có ý gì chứ?"

"Ta không biết, dù sao Hỏa Độc tôn giả kia cũng đang tìm Thập tứ trưởng lão, tông môn họ đang tiếp đãi hắn, ta cảm thấy hắn đến đây với khí thế hung hăng, có lẽ cũng không phải chuyện tốt gì."

"Ừ, đa tạ."

Sau đó Diệp Thiên Dật cùng với Tiểu Tử Nhi đi thẳng về Nhạc Vương Phong.

"Ta ngủ một chút, nếu có người đến tìm ta thì cứ nói ta đang nghỉ ngơi."

Diệp Thiên Dật nói với đám nữ đệ tử kia.

"Vâng, Thập tứ trưởng lão!"

"Tiểu Tử Nhi, ngươi cùng mọi người ở Nhạc Vương Phong chơi nhé."

"Ừm!"

Tiểu Tử Nhi gật đầu lia lịa.

Diệp Thiên Dật trở về phòng liền bắt đầu tu luyện.

Hoặc có lẽ là hắn muốn cẩn thận nghiên cứu về cuốn giấy da dê này.

Đúng như dự đoán, rất nhanh sau đó, một vị lão giả dẫn một nam tử tuổi tác không quá lớn đến Nhạc Vương Phong, bên cạnh còn có tông chủ Thẩm Thiên Liện cùng vài vị trưởng lão đi cùng.

"Quý tông Thập tứ trưởng lão, lão phu từ ngàn dặm xa xôi đến đây, tại sao Thập tứ trưởng lão cứ thể trở về tông môn mà không đến gặp lão phu?"

Hỏa Độc tôn giả la lên một tiếng.

"Hỏa Độc tôn giả, quan hệ giữa ngài và Vạn Độc tông bọn ta khá thân thiết, nhưng Thập tứ trưởng lão lại là trưởng lão của Vạn Độc tông bọn ta, ngài cứ thế mà xông vào Nhạc Vương Phong của Thập tứ trưởng lão như vậy, khiến bọn ta không có cách nào giải thích với Thập tứ trưởng lão!"

Hỏa Độc tôn giả nói: "Lão phu cũng từng là trưởng lão của Vạn Độc tông, Nhạc Vương Phong này cũng là nơi lão phu đã từng ở, lão phu có để quên vài thứ ở đây, quay về lấy chắc không có vấn đề gì chứ?"

Hỏa Độc tôn giả kia có mái tóc dài màu đỏ sẫm, nhìn có vẻ như một lão giả có nửa phần hung dữ, trái lại nam tử đứng cạnh hắn nhìn có vẻ khá tuấn tú lịch sự.

Đúng vậy!

Hoả Độc tôn giả và Vạn Độc tông quả thực có kiểu quan hệ như vậy, quan hệ ngầm, bọn họ tiếp xúc với nhau không hề ít, đặc biệt là Thẩm Thiên Luyện, Thẩm gia, thậm chí sự tiếp xúc của bọn họ còn đáng sợ hơn nhiều.

Hắn là ác nhận ở đại lục, nhiều chuyện Vạn Độc tông không làm được, Vạn Độc tông thậm chí sẽ nhờ vả Hoả Độc tôn giả, Hoả Độc tôn giả cũng vậy, hai bên cùng có lợi.

Cho nên, ngay cả ngươi hỏi Thẩm Thiên Nguyệt vứt bỏ ai, hắn thà rằng vứt bỏ Diệp Thiên Dật.

Bọn họ chỉ là đang diễn mà thôi, vì đương nhiên là bọn họ biết Diệp Thiên Dật trở về rồi, nếu Hoả Độc tôn giả muốn lên đây, vậy thì chỉ có cách diễn tuồng.

Hơn nữa, Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão rất không thoải mái.

"Tông chủ! Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão, Lục trưởng lão!"

Các nữ đệ từ cùng nhau hành lễ.

"Hừm, Thập tứ trưởng lão đâu?"

Thẩm Thiên Luyện hỏi.

"Thập tứ trưởng lão vừa trở về đã đi nghỉ ngơi rồi, còn dặn dò không được làm phiền ngài ấy."

Đã nói như vậy thì Thẩm Thiên Luyện còn có thể làm gì được nữa.

"Ngài xem, Hoả Độc tôn giả, Thập tứ trưởng lão đi nghỉ rồi, hay là chúng ta đổi ngày khác được không?"

Thẩm Thiên Luyện hỏi.

"Hừ! Thân là trưởng lão, vậy mà tông chủ đến lại không ra gặp, thật xấc xược! Còn coi tông chủ ra gì hay không? Lão phu khi đó ở Vạn Độc tông hoàn toàn không như vậy!"

Hoả Độc tôn giả tức giận la lên một tiếng, giọng điệu rất lớn, dường như là cố ý nói cho Diệp Thiên Dật nghe.

Hắn cũng biết, Diệp Thiên Dật chắc chắn có thể nghe thấy.

Thẩm Thiên Luyện nói: "Thập tứ trưởng lão mệt rồi, muốn nghỉ ngơi cũng là điều hiển nhiên, hơn nữa bản tông chủ cũng không vội."

Hắn cũng đang nói cho Diệp Thiên Dật nghe.

"Đồ đạc của lão phu để quên ở đây, rất quan trọng, cần dùng gấp, ta sẽ không làm phiền Thập tứ trưởng lão nghỉ ngơi, Tiểu Kiệt, theo ta vào tìm."

"Vâng, sư tôn!"

Sau đó, bọn họ xông vào Nhạc Vương Phong.

Ngươi nói xem, đám nữ đệ tử kia có ngăn nổi bọn họ hay không?

Tất nhiên là ngăn không được rồi.

"Tông chủ, Thập tứ trưởng lão có dặn dò, hôm nay không cho làm phiền."

Có một nữ đệ tử cung kính nói với Thẩm Thiên Luyện.

"Bản tông chủ biết, nhưng ngươi cứ yên tâm, sẽ không làm phiền đến Thập tứ trưởng lão đâu, dẫu sao Hoả Độc tôn giả cũng là bạn cũ của Vạn Độc tông, hắn để quên ở đây một thứ rất quan trọng, cần dùng gấp, vậy thì cũng không thể không cho hắn lấy, ngươi yên tâm, đến lúc đó bản tông chủ sẽ giải thích với Thập tứ trưởng lão."

Thẩm Thiên Luyện nói.

Nữ đệ tử kia không thể nói được gì.

"Sư tôn cẩn thận!"

Chính lúc này, phía trước truyền đến giọng nói của đệ tử Hoả Độc tôn giả Thôi Khải.

Mọi người đồng loạt hướng ánh mắt nhìn qua.

Ở giữa xuất hiện một làn sương đỏ, Hoả Độc tôn giả kia bị làn sương đó hoàn toàn phủ kín ở bên trong.

"Đây là thứ gì vậy?"

Thẩm Thiên Luyện, Nhị trưởng lão Thẩm Xuân Thu, còn có Tam trưởng lão Thạch Dần Thành cau mày nhìn về phía trước.

"Đây là... độc trận."

Vài giây sau bọn họ cũng nhận ra.

"Thập tứ trưởng lão bố trí độc trận ở Nhạc Vương Phong."

Nhưng thì làm sao chứ?

Điều này cũng khá bình thường.

Dẫu sao ở trưởng lão phong, mỗi vị trưởng lão lại có địa bàn của riêng mình, một điều hiển nhiên, cho dù là tông chủ thì trước khi đến địa bàn của các trưởng lão cũng phải nói trước một tiếng, thân phận và địa vị của trưởng lão không hề thấp.

Ở địa bản của bản thân, hắn có thể tuỳ ý sắp xếp, bố trí độc trận cũng không có gì kỳ lạ, suy cho cùng thực sự cũng có thể sẽ xảy ra sự việc nguy hiểm nào đó.

Có rất nhiều người âm thầm trà trộn vào tông môn, sau đó lén vào phong nào đó ăn cắp thứ gì đó, điều này cũng khá bình thường. Tông môn cũng không quá chặt chẽ, trừ khi trận pháp được mở ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!