Tề Mộng Nhã đứng ở đằng kia, nàng lo lắng nhìn Diệp Thiên Dật.
"Yên tâm đi, dựa vào chuyện Thiên Thần Phù, thì nhất định có thể tin tưởng rằng hắn không tầm thường."
Tề Hướng Dương trấn an con gái của mình.
"Ừm, con gái hiểu rõ, chỉ là... Hỏa Độc tôn giả thành danh đã lâu, tu vi cực cao, cũng đã sống mấy ngàn năm rồi, mà Diệp công tử tuổi tác còn nhỏ, chỉ sợ sẽ bị Hỏa Độc tôn giả dùng một số thủ đoạn để đè bẹp, hơn nữa... Hỏa Độc tôn giả kia căn bản không quan tâm thủ đoạn, ta sợ..."
"Yên tâm đi!"
Tề Hướng Dương vỗ vai con gái của mình, cũng lo lắng nhìn Diệp Thiên Dật.
Quả thật trong lòng hắn đang rối bời.
Con gái của mình xem ra đã phương tâm ám hứa đối với hắn rồi.
Đó cũng không phải một tin tốt!
Nói như thế nào đây??
Hắn rất thưởng thức Diệp Thiên Dật, nếu như Diệp Thiên Dật có thể trở thành con rể của hắn, vậy hắn thật sự vui quá đi chứ!
Thế nhưng, hắn không phải là người của đại lục này, trừ phi hắn có thể ở luôn lại đây, bằng không mà nói, con gái của hắn chắc chắn sẽ không có được hạnh phúc vĩnh viễn.
"Tiểu tử này, vậy mà đã lăn lộn đến địa vị như vậy rồi sao?"
Trong đám người, người của Liệt Dương tông cau mày nhìn Diệp Thiên Dật.
Tông chủ Vương Chiến trầm ngâm nói: "Trong thời gian ngắn ngủi, vậy mà hắn đã trở trưởng lão của thành Vạn Độc tông, bây giờ thân phận địa vị của hắn, thậm chí bản tông chủ cũng đuổi không kịp! Phải làm sao mới tốt nhất đây?"
Cho đến bây giờ, trên người của Tiểu Tử Nhi vẫn còn lưu lại ấn ký của bọn họ, Diệp Thiên Dật cũng không phát hiện ra, bọn họ đuổi tới, lại không ngờ rằng khi đến đây lại nhận được một tin như vây.
Không hợp thói thường!
"Chẳng lẽ là Ngũ Nguyệt thương hội giúp một tay?"
Con trai của Vương Chiến là Vương Dư hỏi.
"Không, mặc dù trước đó là Ngũ Nguyệt thương hội đã cứu hắn, nhưng Ngũ Nguyệt thương hội cần gì phải giúp đỡ đẩy hắn cho người khác chứ? Vì sao không giữ lại cho mình? Phía Ngũ Nguyệt thương hội chắc chắn không biết tình huống của hắn, hoặc là vẫn chưa có hành động, không đánh cỏ động rắn."
Bọn họ cũng không biết, lúc đó trong xe ngựa là hội trưởng Tô Ngữ Ninh của Ngũ Nguyệt thương hội.
Bọn họ chỉ cho rằng là một người có địa vị không thấp ở Ngũ Nguyệt thương hội, lệnh bài kia cũng không thể nói rõ thân phận của Tô Ngữ Ninh, người có chút địa vị đều có thể có lệnh bài đó.
"Phụ thân, vậy chúng ta nên làm gì? Hiện tại hắn là trưởng lão của Vạn Độc tông, chúng ta hết cách rồi."
Vương Chiến nói: "Lần này thậm chí cha đã bỏ việc của Liệt Dương tông mà đến vì hắn, tuyệt đối không thể thất bại được! Tìm cơ hội! Hắn chỉ có tu vi Thiên Tôn cảnh, giết hắn vô cùng dễ dàng, chỉ cần một cơ hội thôi! Tuyệt đối không nên đánh cỏ động rắn, hi vọng hôm nay hắn đừng xảy ra chuyện gì!"
"Hỏa Độc tôn giả, so độc với Hỏa Độc tôn giả, hắn chết chắc rồi."
"..."
Mà trong đám người còn có một người.
Người này, hẳn là người mà Diệp Thiên Dật quen biết đã lâu.
Quả thật cũng không thể xem như quen biết, gặp qua một lần!
Đó chính là Văn Bất Nhã mà lúc Diệp Thiên Dật mới vừa tới nơi này đã gặp ở tiểu trấn Bắc Phong!
Là người mà lúc đó Diệp Thiên Dật gặp khi đưa Tiểu Tử Nhi ra khỏi Tù Thần điện mà Diệp Thiên Dật không hề biết!
Nói đúng ra, bọn họ cùng nhau đi vào, nhưng Văn Bất Nhã không đi vào, cũng không giết Diệp Thiên Dật, chính là chờ Diệp Thiên Dật đi ra! Hắn cho rằng Diệp Thiên Dật là thiên mệnh chi tử, vậy mà có thể phát hiện ra Tù Thần điện!
Hắn muốn đợi Diệp Thiên Dật sau khi đạt được bảo vật trong Tù Thần điện đi ra hắn sẽ giết chết Diệp Thiên Dật.
Thế mà lúc đó bị Diệp Thiên Dật dùng hệ thống phục chế đánh bại, bị trọng thương phải chạy trốn!
Ngày hôm nay, hắn cũng đến nơi này!
"Tù Thần điện, chỗ đó chắc chắn chính là Tù Thần điện!"
Ánh mắt Văn Bất Nhã nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.
Tù Thần điện là một truyền thuyết, hắn đã tìm rất nhiều rất nhiều năm rồi!
Mặc dù không biết cụ thể bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn dám khẳng định, người trước mặt gọi là Thập tứ trưởng lão của Vạn Độc tông Diệp Thiên Dật kia, đã đạt được rất nhiều bảo vật từ trong Tù Thần điện, điều này mới khiến hắn lúc đó từ một võ giả bình thường cảnh giới thấp như vậy, nhảy lên trở thành Thập tứ trưởng lão của Vạn Độc tông hiện tại!
Thập tứ trưởng lão thế lực Đế cấp, phải biết rằng, Văn Bất Nhã hắn nhiều nhất nhiều nhất cũng có thể có địa vị như vậy?
Dựa vào cái gì chứ?
Hắn không cam tâm! Nhất là hắn biết trên người Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện gì.
Nghe được tin tức bên này, hắn lập tức chạy đến, xác định đúng là Diệp Thiên Dật.
Chỉ là tiểu Loli bên cạnh hắn đã thay đổi.
Không, trước kia là tóc trắng, hiện tại biến thành tóc đen.
Trước kia Tiểu Tử Nhi là tóc trắng, một khoảng thời gian ngắn kéo dài, về sau đã khôi phục thành màu đen một cách khó hiểu.
Diệp Thiên Dật cũng không có suy nghĩ nhiều, dù sao Tiểu Tử Nhi chính là đặc thù, bao gồm mắt của nàng, lần đầu tiền gặp nàng tại Tù Thần điện vẫn là màu tím.
"Vậy mà đã bị bản tôn tìm ra được ngươi, vậy bản tôn làm sao có thể buông tha cho ngươi chứ?"
Văn Bất Nhã tự lẩm bẩm một tiếng.
Giết hắn!
Nhất định phải giết hắn!
Nhưng nhất định phải bảo đảm thành công!
Diệp Thiên Dật không biết, vậy mà sau lưng hắn có nhiều người đang âm thầm theo dõi hắn như vậy.
Trên đài cao, Diệp Thiên Dật mở mắt ra.
Hắn lấy ra một viên đan dược trực tiếp bỏ vào trong miệng.
"Ừm? Hắn không luyện đan giải độc sao?"
Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy hành động của Diệp Thiên Dật.
Mà sau khi Diệp Thiên Dật uống viên đan dược kia, sắc mặt của hắn trực tiếp khôi phục lại bình thường.
"Hả?"
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều trố mắt đứng nhìn.
Không phải, không đến mức vậy chứ?
Mặc dù là Thôi Kiệt luyện chế độc đan, nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ, đây chắc chắn là ý của Hỏa Độc tôn giả, thật ra đây chính là Hỏa Độc tôn giả đang so độc với Diệp Thiên Dật.
Sau đó, Thập tứ trưởng lão của Vạn Độc tông lấy ra một viên đan dược uống vào sắc mặt đã tốt hơn sao?
Không phải, độc đan có thuốc giải tương ứng là đúng vậy!
Nhưng là độc đan đã cải biến, thuốc giải ban đầu chắc chắn không có bất cứ hiệu quả nào! Vậy làm sao hắn có thể chứ?
"Độc này bản trưởng lão giải được rồi."
Diệp Thiên Dật đứng lên thản nhiên nói.
Mọi người: ???
Hỏa Độc tôn giả kia đột nhiên cau mày!
Không thể nào!
"Ha ha ha, Thập tứ trưởng lão ngươi chắc chắn chứ?
Hỏa Độc tôn giả cười nhạt một tiếng.
"Có gì không thể chắc chắn chứ?"
"Có lẽ ngươi biết đây là độc gì, có lẽ giải độc đan ngươi lấy ra quả thật hữu dụng, nhưng ngươi chắc chắn đã hoàn toàn giải độc rồi chứ, hay nói chỉ là hiện tượng tạm thời thôi?"
Hắn tin chắc là như vậy!
Ngươi không có luyện chế giải độc đan, giải độc đan ban đầu có thể giải độc sao?
Không thể nào!
"Cửu Âm Tà Độc mà thôi, mặc dù là đã thay đổi, nhưng bản trưởng lão sớm đã nghĩ đến phương pháp cải biến hiệu quả của độc rồi, Hỏa Độc tôn giả lẽ nào vẫn cứ cho rằng loại độc này của ngươi khắp thiên hạ chỉ có mình ngươi biết chứ? Không thể nào?"
Mặt Hỏa Độc tôn giả tối sầm lại.
Mọi người nghe những lời Diệp Thiên Dật nói ngược lại thầm kinh hãi.
Cửu Âm Tà Độc? Độc này thật sự lợi hại! Hắn cứ như vậy giải được rồi?
Cho dù là Cửu Âm Tà Độc bình thường, người có thể giải trên đại lục này cũng không nhiều?
"Ngược lại là đệ tử của Hỏa Độc tôn giả ngươi, xem ra tình trạng không tốt lắm."
Khóe miệng Diệp Thiên Dật hơi cong lên.
Mọi người ào ào nhìn sang.
Phù phù - - -
Đầu của Thôi Kiệt trực tiếp ngã vào trong lò luyện đan.
"Tiểu Kiệt!"
Hỏa Độc tôn giả vội vàng ôm hắn từ trong lò luyện đan ra, toàn thân cháy đen, còn thân thể của hắn là màu tím đen thật sự.
Hỏa Độc tôn giả xem mạch, sắc mặt trầm xuống.
Thẩm Thiên Luyện ở phía xa nhìn sang.
"Sắc mặt đã đen, đồng tử giãn ra, độc đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, không thể giải được nữa."