Thật ra Hỏa Độc tôn giả sợ nhất là Diệp Thiên Dật không tiếp nhận lời khiêu chiến của mình.
Mà khi hắn nghe được Diệp Thiên Dật tiếp nhận rồi, thì hắn cười thầm trong lòng.
Độc này của hắn, ở thời đại này, hắn không tin có ai có thể nghiên cứu ra được giải dược trong khoảng thời gian từ lúc trúng độc cho đến khi chết!
Hắn chắc chắn phải chết, không còn nghi ngờ gì nữa!
Ngược lại hắn muốn nhìn xem, rốt cuộc tiểu tử này có y thuật thế nào, sau khi giết được hắn rồi, mọi thứ của hắn đều sẽ thuộc về Hỏa Độc tôn giả, y thuật truyền thừa của hắn, Hỏa Độc tôn giả vẫn cảm thấy rất hứng thú với nó.
"Được! Lão phu khâm phục ngươi! Tuy rằng Thập tứ trưởng lão còn trẻ tuổi, nhưng lại có cái gan này, lão phu bội phục!"
Hỏa Độc tôn giả ôm quyền.
Sau đó Diệp Thiên Dật nhàn nhạt nói: "Độc bản trưởng lão hạ thì hãy để muội muội của bản trưởng lão đưa cho Hỏa Độc tôn giả đi, không thành vấn đề chứ?"
"Hả?"
Hỏa Độc tôn giả cau mày.
Mọi người cũng sửng sốt.
"Cứ tự nhiên!"
"Được!"
Diệp Thiên Dật nhìn về phía Tiểu Tử Nhi, Tiểu Tử Nhi vui vẻ chạy hổn hển đến bên cạnh người Diệp Thiên Dật.
"Đệt! Con bé xinh xắn quá!"
"Bé cưng của ta! Đây là tiên nữ sao? Đm sao ta muốn phạm tội quá vậy?"
"Trời ạ! Hai anh em này thật sự đỉnh quá đi, nam thì đẹp trai không chịu nổi, tiểu cô nương thì lại xinh như tinh linh vậy!"
"..."
Nhìn thấy Tiểu Tử Nhi, tất cả mọi người đều xáo xào cả lên.
Hỏa Độc tôn giả nhìn chằm chằm Tiểu Tử Nhi.
Hắn không hề quên Tam trưởng lão Thạch Dần Thành đã nói với hắn, lúc ấy là do tiểu nha đầu này đụng phải hắn một cái, cũng không biết từ khi nào đã hạ độc hắn, căn bản là không phát hiện ra! Chờ đến khi hắn nhận ra thì độc đã phát rồi.
Cũng chẳng có cách nào để xác định là có phải tiểu nha đầu này hạ độc hay là nàng chỉ là một thủ thuật che mắt.
Thế nhưng hắn có thể xác định được tính chân thực của độc.
Diệp Thiên Dật dẫn Tiểu Tử Nhi đi đến trước mặt Hỏa Độc tôn giả.
Già Thiên Bích Mãng trong tay áo hắn hung hăng thè lưỡi về phía Diệp Thiên Dật.
"Tiểu Tử Nhi."
"Ừm!"
Sau đó Tiểu Tử Nhi vươn tay.
Già Thiên Bích Mãng bên trong tay áo của Hỏa Độc tôn giả cũng chui ra, sau đó cắn một cái lên cánh tay Diệp Thiên Dật.
Vừa cắn xuống, chỗ bị cắn của Diệp Thiên Dật lập tức chuyển thành màu đen, thậm chí còn tỏa ra khí đen.
Mà Hỏa Độc tôn giả lại không có cảm giác gì cả.
Hắn thấy rất kỳ quái!
"Đi thôi."
Diệp Thiên Dật nói một câu với Tiểu Tử Nhi, Tiểu Tử Nhi gật gật đầu, sau đó chạy ra.
Sau đó, Diệp Thiên Dật và Hỏa Độc tôn giả tìm một chỗ rồi ngồi xếp bằng xuống.
"Lạ thật!"
Lúc Hỏa Độc tôn giả ngồi xuống, hắn lâm vào trong nghi hoặc.
Đây là loại độc gì? Hắn không hề phát hiện.
Hắn căn bản không tìm ra dấu hiệu trúng độc của mình, hắn cảm giác như mình vẫn đang bình thường!
Nhưng...
Hắn tin lời của Tam trưởng lão Thạch Dần Thành!
Cho nên, hắn rất tin rằng bây giờ mình đang trúng độc.
Vậy chỉ có thể là hắn vẫn chưa phát hiện ra!
Sau đó Hỏa Độc tôn giả nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Cả thân người hắn đều tím đen.
"Ha ha."
Hỏa Độc tôn giả thầm cười lạnh một tiếng.
Hắn chết chắc rồi!
Toàn bộ mọi người xung quanh toàn bộ đều đang bàn tán.
Nhìn trạng thái của Diệp Thiên Dật, hắn có thể sẽ thua mất rồi, mà nhìn trạng thái của Hỏa Độc tôn giả lại giống như một người không bị gì gì hết vậy.
"Muội muội của Thập tứ trưởng lão đã hạ độc Hỏa Độc tôn giả à? Thật sự có được không vậy?"
"Hình như là được, ta nhớ hồi trước nghe đồn độc của Tam trưởng lão Vạn Độc tông chính là do muội muội của Thập tứ trưởng lão hạ."
"Nói thật, ta còn rất mong chờ nữa chứ."
"Ha! Một tiểu bối trẻ tuổi như vậy mà dám khiêu chiến Hỏa Độc tôn giả, ta thật sự không tin, cho dù hắn có là trưởng lão của Vạn Độc tông thì sao, ngươi nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn đi, có khác gì người đã chết rồi đâu?"
"..."
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Độc của Già Thiên Bích Mãng này quả thật rất lợi hại!
Nếu vào năng lực của bản thân Diệp Thiên Dật thì việc giải độc là có thể, nhưng phỏng chừng trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể tìm thấy được những thứ cần thiết để giải độc!
Nhưng mà bây giờ có Vạn Độc Châu, ở trước mặt Vạn Độc Châu, mọi loại độc đều chỉ là đồ trang trí.
Ít nhất thì hiện tại Diệp Thiên Dật cho là vậy!
Sở dĩ hắn vẫn chưa giải độc là vì Diệp Thiên Dật đang muốn giả vờ một chút, khoa trương quá cũng không tốt.
Vạn Độc Châu này có hiệu quả thế nào, trước mắt Diệp Thiên Dật vẫn chưa nắm được, Vạn Độc Châu thật sự có chút khó nắm bắt!
Nhưng Diệp Thiên Dật có vẻ như có thể dùng Vạn Độc Châu để chứa những loại độc này, Diệp Thiên Dật cũng có thể sử dụng loại độc đó.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Tất cả mọi người đang chờ đợi một kết quả!
Tỉ thí như vậy rất tẻ nhạt, chỉ có kết quả mới có thể khiến mọi người hưng phấn hơn.
Đa số mọi người thật ra lại muốn để Hỏa Độc tôn giả thắng hơn.
Cho dù hắn rất buồn nôn, nhưng bọn họ lại không muốn Diệp Thiên Dật thắng, bởi vì nếu như thế thì bọn họ lại càng ghen tị hắn hơn.
Nói như thế nào đây, có đôi khi thiện ác không quan trọng, chính tà cũng không quan trọng, chúng ta ngang tuổi nhau, mà ngươi lại làm được những chuyện mà bọn ta cho dù thế nào cũng không làm được, vậy thì liền mong ngươi chết đi!
Đây là một loại tâm lý ghen ăn tức ở cực kì bình thường
Trong lòng mất cân bằng cực độ.
Giống như cảnh tượng bây giờ vậy!
Bọn họ biết Hỏa Độc tôn giả là người xấu, biết Diệp Thiên Dật rất không tồi, nhưng bọn họ lại mong Diệp Thiên Dật sẽ gặp chuyện không may!
Đương nhiên, phái nữ thì lại không suy nghĩ như thế.
Một lát sau...
Diệp Thiên Dật đứng lên.
Hắn lấy ra một vài dược liệu, ném vào bên trong dược đỉnh.
Giả vờ giả vịt!
Nếu như loại độc này mà hắn có thể ăn đại một đan dược là được, vậy thì thật sự quá đáng quá rồi, người thường nên nghi ngờ trên người hắn có thứ gì hay không.
"Hắn có thể giải độc sao?"
Mọi người nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.
Có vài người vẫn căng thẳng vô cùng.
Mà người căng thẳng nhất lại chính là Hỏa Độc tôn giả.
Sao lại thế này? Làm sao hắn lại không nhận ra được dấu hiệu trúng độc nào trên người mình cả? Một chút cũng không có.
Rất nhanh, Diệp Thiên Dật đã luyện chế ra được một đan dược!
"Đan dược thất giai?"
Mọi người nghi hoặc nhìn Diệp Thiên Dật.
Đan dược thất giai có thể giải được độc này?
Chủ yếu là vì đan dược bát giai, đan dược cửu giai đối với tu vi Thiên Tôn cảnh của Diệp Thiên Dật thì không luyện chế ra được, tu vi thấp quá.
Sau khi luyện chế xong, Diệp Thiên Dật ăn đan dược vào, sau đó tiếp tục ngồi xuống.
Lại thêm một lát sau, sắc mặt Diệp Thiên Dật dần hồng hào lên.
Mọi người: "..."
"Cái đệt? Không thể nào? Hắn thật sự giải được độc rồi?"
"Đan dược thất giai giải được độc của Già Thiên Bích Mãng?"
"Không phải chứ, hắn dựa vào cái gì chứ?"
"..."
Mà có vài người nhìn Diệp Thiên Dật, có chút kích động.
"Con người này, bản vương nhất định phải lôi kéo hắn cho bằng được!"
Chân văn vũ kích động mà lầm bầm.
Hạng Tứ Quý cau mày!
"Xem ra bản vương thật sự không thể giữ ngươi lại được rồi!"
Văn vương bên kia cũng không biết có tâm tư thế nào.
"Quả nhiên!"
Tô Ngữ Ninh nhìn thấy một cảnh tượng không nằm trong dự liệu của nàng.
Người đàn ông này, y thuật của hắn nhất định rất cao siêu! Hơn nữa tuyệt đối cao siêu hơn bất kì kẻ nào trong tưởng tượng.
Hôm nay, y thuật cao của hắn chắc chắn sẽ gây ra một ấn tượng cho mọi người, nhưng tuyệt đối không đạt đến trình độ rất khoa trương trong lòng mọi người.
Thế nhưng Tô Ngữ Ninh tin chắc, y thuật của hắn, e là có thể leo lên hàng ngũ đứng đầu của đại lục này!