Tiệc sinh nhật, thật ra chính là để mọi người uống chút rượu, trò chuyện, sau đó tặng quà sinh nhật cho Quý Vương đơn giản như vậy thôi!
Còn lại thì không có liên quan gì với Quý Vương.
Quý Vương cũng hiểu rõ.
Dù sao nhiều hơn chính là một quá trình.
Mọi người cũng sôi nổi đứng lên.
Sau đó Hạng Tứ Quý cười nói: "Hôm nay còn có rất nhiều bằng hữu đường xa đến đây, bản vương rất cảm động! Một chén này, bản vương mời các ngươi!"
"Quý Vương điện hạ khách sáo rồi!"
"Phải là chúng ta kính Quý Vương điện hạ mới đúng!"
Mọi người ào ào hùa theo.
Sau đó bọn họ một hơi uống cạn!
"Các vị mời ngồi!"
Sau đó mọi người ào ào ngồi xuống.
"Hôm nay, mọi người hãy trò chuyện vui vẻ, ôn lại chuyện cũ, làm quen với nhau, đều là những người rất thân cận của bản vương, bản vương cũng hi vọng các vị có thể làm quen với nhau."
Sau đó Hạng Tứ Quý nhìn về phía Vân Miễu tiên tử Phiêu Miểu phong.
"Vân Miễu tiên tử tiền bối có thể tới sinh nhật của bản vương, bản vương được sủng ái mà lo sợ."
Vân Miễu tiên tử đứng lên thản nhiên nói: "Phiêu Miểu và lệnh tôn có quan hệ thân thiết, đến đây chúc mừng cũng là việc nên làm, chỉ đáng tiếc là hôm nay lệnh tôn không tới."
Hạng Tứ Quý hành lễ một cái nói: "Việc của phụ thân ta khá là bận rộn, đúng là không có thời gian tới! Hôm khác bản vương nhất định sẽ nói với phụ thân, để đến ôn lại chuyện cũ với Phiêu Miểu Phong."
"Ừm, cũng được!"
Vân Miễu tiên tử gật đầu.
"Các vị, ăn uống thoải mái! Người đâu! Khiêu vũ, tấu nhạc."
Sau đó một đám các cô gái xinh đẹp đi lên, ở đó lắc lư.
Xong một ca khúc, các vị trò chuyện uống rượu, cũng thật sự không có ý nghĩa gì.
Nhưng Diệp Thiên Dật biết, hơn nữa rất nhiều người ở đây thật ra đều biết, đây chỉ là màn dạo đầu mà thôi, buổi tiệc chính thức lát nữa mới bắt đầu.
Diệp Thiên Dật cũng hiểu rõ, vừa vào hắn đã ra oai phủ đầu với mình, phía sau còn có nhiều hơn nữa.
Nhưng Diệp Thiên Dật không có để ý!
Có cái gì chứ?
Hắn đã quen với điều này ở đại lục Cửu Châu rồi, trò trẻ con này, hắn thật không thèm để ý đến.
Thậm chí hiện tại, Diệp Thiên Dật cũng đã lười đi nói gì làm gì rồi.
Bởi vì không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Ra vẻ?
Xin lỗi, Diệp Thiên Dật đã không còn muốn ra vẻ nữa rồi, ít nhất hắn lười ra vẻ ở nơi này, hắn phải khiêm tốn để tăng cao tu vi.
Cũng là một đạo lý rất đơn giản, Diệp Thiên Dật căn bản không muốn có cùng hiểu biết với những người này.
Lúc này, một tên đàn ông vừa cười vừa nói: "Nghe nói Mộng Nhã cô nương từ nhỏ đã học đánh đàn, chúng ta cũng vô cùng muốn thưởng thức một chút, không biết Mộng Nhã cô nương có thể thỏa mãn nguyện vọng này của chúng ta hay không?"
Tề Mộng Nhã đứng lên hành lễ một cái: "Mộng Nhã chỉ là khoa tay múa chân thôi, căn bản không thông thạo, cho nên sẽ không bêu xấu mình trước mặt các vị tiền bối."
"Nói về tài nghệ đánh đàn, lão phu ngược lại biết tài đánh đàn của một người cực kỳ xuất sắc, cả đại lục không có người nào có thể sánh bằng."
Lão giả Hoàng Thiên Các nói.
"Cửu Thiên tôn giả nói tới chính là Tô hội trưởng của Ngũ Nguyệt thương hội đúng chứ."
Vân Miễu tiên tử hỏi.
"Đúng! Chính là Tô hội trưởng, nghe nói..."
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Hạng Tứ Quý, hỏi: "Nghe nói Tô hội trưởng ở thành Liễu Châu, cũng không biết là thật hay giả."
Thật ra có vài người đến nơi này là nhắm đến Tô Ngữ Ninh.
Ngày bình thường cơ bản không có cơ hội nào để giao lưu với Tô Ngữ Ninh, nhưng thân phận của nàng rất đặc biệt và lớn mạnh, các thế lực lớn cũng tốt, cá nhân cũng được, cũng rất hy vọng có thể có chút quan hệ với Tô Ngữ Ninh.
Có thể nói như vậy, nếu Tô Ngữ Ninh đến, cơ bản hôm nay nàng chính là người có thân phận cao nhất ở đây!
Có lẽ phương diện vai vế không phải như thế, nhưng trong lòng mọi người biết rõ.
Hạng Tứ Quý uống một ngụm rượu, sau đó nói: "Nhắc tới cũng đáng tiếc, bản vương cũng có mời Tô hội trưởng đến đây, phải xem Tô hội trưởng có thời gian hay không, trước mắt thấy rằng, có thể là không có bao nhiêu thời gian, dù sao thân phận của Tô hội trưởng rất đặc biệt, cũng có thể hiểu được."
"Nếu như vậy thì thật là đáng tiếc."
Mấy vị hoàng tử khác, bao gồm vị công chúa kia cũng thở dài một hơi.
Tô Ngữ Ninh không đến, đó mới là chuyện rất bình thường, nàng đến nơi này căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì, trừ phi nàng có ý với Hạng Tứ Quý, hoặc là có ý muốn ủng hộ Hạng Tứ Quý làm tân đế.
Tô gia bảo không nhất định ủng hộ, nhưng Tô Ngữ Ninh nếu như chỉ đại diện cho Ngũ Nguyệt thương hội, nàng hoàn toàn có thể ủng hộ một vị nào đó! Cho dù cuối cùng vị đó không trở thành tân đế, đối với Tô Ngữ Ninh mà nói cũng không có tổn thất gì lớn!
Bởi vì Ngũ Nguyệt thương hội của nàng là một sự tồn tại đặc biệt, cho dù người khác trở thành tân đế, cũng sẽ hy vọng có thể hợp tác với Tô Ngữ Ninh của Ngũ Nguyệt thương hội, mà không liên quan gì đến Tô gia bảo.
Ngay tại lúc này, có một người đi vào.
"Ngũ Nguyệt thương hội đến để chúc mừng Quý Vương điện hạ sinh nhật vui vẻ."
Nghe thấy âm thanh này, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người!
"Cái gì?"
Ánh mắt của bọn hắn đồng thời nhìn về phía cửa!
Chân Văn Vũ, Phỉ Văn, công chúa Phỉ Nguyệt Nhi cũng đều nhíu mày nhìn về phía cửa!
"Không phải là Tô hội trưởng đến chứ?"
"Hay là nói, chỉ là Tô hội trưởng phái một người đến để đưa quà mừng?"
Ý nghĩa mà hai người này đại diện hoàn toàn không giống nhau, nếu như Tô hội trưởng hôm nay tới đây, như vậy...
Ở đây có vài người có thể ủng hộ ai còn có chút do dự, nhưng bởi vì nàng tới, có thể bọn họ sẽ chọn Hạng Tứ Quý!
Đây cũng là suy nghĩ của Hạng Tứ Quý, cho dù Tô Ngữ Ninh không ủng hộ hắn, nhưng tối nay nàng có thể tới, tuyệt đối là một sự công kích rất lớn đối với những người khác!
Diệp Thiên Dật cũng nhìn về phía cửa.
Một cô gái rất xinh đẹp, rất có khí chất nữ tử dáng người uyển chuyển mang theo một nha hoàn từ từ tiến vào trong đại điện.
Đương nhiên là Diệp Thiên Dật không nhận ra nàng, dù sao nàng cũng mang mạng che mặt.
Tê - - -
Vậy mà những người khác cho dù không nhận ra chắc cũng biết đây chắc chắn là Tô Ngữ Ninh.
"Tô Ngữ Ninh của Ngũ Nguyệt thương hội đến chúc mừng Quý Vương điện hạ sinh nhật vui vẻ."
Tô Ngữ Ninh hơi hành lễ thản nhiên nói.
"Tô hội trưởng quá khách sáo rồi, thật sự là quá khách sáo!"
Hạng Tứ Quý cũng có một cảm giác được sủng ái mà lo sợ, hắn vội vàng đứng lên đi về phía Tô Ngữ Ninh.
"Tô hội trưởng có thể đến, đã là phúc ba đời của bản vương rồi, ta đã sắp xếp vị trí cho Tô hội trưởng rồi, Tô hội trưởng mời!"
Tô Ngữ Ninh gật đầu: "Đa tạ!"
Sau đó trong ánh mắt của mọi người, Tô Ngữ Ninh và nha hoàn của nàng ngồi ở vị trí trên cùng, cũng là chỗ ngồi bên cạnh Hạng Tứ Quý.
Mà một bên khác chỗ ngồi này là Thiên Sư của hoàng thất hắn, còn có những người như Vân Miễu tiên tử Phiêu Miểu phong thế lực Thần cấp nữa.
Tô Ngữ Ninh ngồi ở đó, sau đó một đám người ở đó nói chuyện, nịnh hót nàng.
"Tô hội trưởng vừa xong việc sao?"
Thiên Sư hỏi.
"Thì ra là Thiên Sư tiền bối!"
Tô Ngữ Ninh hơi hành lễ một cái, sau đó gật đầu; "Đúng! Vừa rồi mới làm xong, hơi trễ một chút."
"Ha ha ha, không quan trọng không quan trọng."
Hạng Tứ Quý cười một tiếng.
Tâm trạng của hắn vô cùng tốt.
Sau đó ánh mắt của Tô Ngữ Ninh nhìn về phía Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi ngồi ở phía sau.
"Vị kia là Thập tứ trưởng lão của Vạn Độc tông đúng không?"
Tô Ngữ Ninh hỏi một tiếng.