Đáng chết!
Hắn biết Chân Văn Vũ chắc chắn sẽ nắm bắt cơ hội này.
Bây giờ Hạng Tứ Quý còn nói được gì nữa?
"Hahaha."
Hạng Tứ Quý cười, sau đó nói: "Bản vương và Diệp Thiên Dật là bạn tốt, mà Diệp Thiên Dật ngồi đây khá thoải mái, cũng yên tĩnh, bản vương đương nhiên cũng muốn tuân theo ý kiến của hắn."
Mà Tô Ngữ Ninh lại không để ý bọn họ đang nói cái gì.
Hạng Tứ Quý lén lút đưa mắt ra hiệu với một lão giả.
Hắn không thể để mấy vị hoàng tử này nắm bắt được cơ hội.
"Quý vương điện hạ, đây là chút tâm ý nho nhỏ của lão phu, xin Quý vương điện hạ nhận cho."
Lão giả kia nhìn thấy ánh mắt gia hiệu từ Hạng Tứ Quý, sau đó đứng lên và nói.
Hắn nhất định phải chuyển chủ đề.
Vậy là thực sự thành công rồi.
Có người chuyển chủ đề như vậy, những người khác cũng thuận thế từng người từng người một lên đưa quà cho hắn.
Một bên khác, Diệp Thiên Dật đang nói chuyện cùng với Tô Ngữ Ninh.
"Ta quen cô nương sao?"
Diệp Thiên Dật hiếu kỳ hỏi.
Có chút quen mặt, nhưng Diệp Thiên Dật thực sự không nghĩ đến lần đó, trước đây, ở đoàn xe ngựa đã từng gặp nàng, Diệp Thiên Dật cứ nghĩ hắn với nàng chỉ là tình cờ gặp nhau.
"Diệp công tử đúng là người dễ quên."
Tô Ngữ Ninh nhìn Diệp Thiên Dật yêu kiều cười.
Diệp Thiên Dật: "..."
Đợi đã, giọng điệu này, giọng điệu và thần thái của nàng bây giờ...
"Chiếc áo yếm của tiểu nữ vẫn đang nằm trong tay công tử đó, Diệp công tử không định trả lại ta hay sao?"
Diệp Thiên Dật: ???
Vãi!!
Không phải chứ?
"Khụ khụ."
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.
"Hoá ra là Tô cô nương, ta lại cứ tưởng là ai chứ."
Diệp Thiên Dật ngại ngùng nói.
Yếm của nàng quả thực bị hắn trộm mất, hắn dùng găng tay Đạo Thần trộm đi.
Chẳng ngờ được, vậy mà cô gái này lại có thể biết ta là người đã trộm nó?
Không thể như vậy, theo lý mà nói, nàng đáng nhẽ phải nghĩ rằng là do bản thân đánh rơi, hoặc là quên ở đâu đó mới đúng chứ? Nàng chắc là đang gài ta?
"Tô cô nương, ngươi có lẽ hiểu lầm gì đó rồi, chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau, cũng chẳng có quan hệ đặc biệt nào, áo yếm của Tô cô nương làm sao có thể nằm trong tay ta được chứ? Ngươi hiểu lầm rồi."
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng rồi vội vàng nói.
Tiểu Tử Nhi không hiểu bọn họ đang nói gì, nàng đang ăn uống rất vui vẻ.
Tô Ngữ Ninh mỉm cười nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Chắc là Diệp công tử hiểu lầm gì rồi, chiếc áo yếm của tiểu nữ trong tay Diệp công tử không phải đang ở bên trong nhẫn không gian hay sao, mà áo yếm của tiểu nữ mặc ở trên người, Diệp công tử nói xem, áo yếm ở trên người tiểu nữ đột nhiên biến mất, vậy tại sao lại có thể mất được?"
Diệp Thiên Dật: "..."
Khóe miệng Tô Ngữ Ninh hơi nhếch lên.
Oa! Cái cô nàng này.
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.
"Nhưng Tô cô nương, ngươi có hiểu lầm gì không vậy? Ta chưa từng chạm vào Tô cô nương, chưa chạm vào thì làm sao có thể trộm đi áo yếm của Tô cô nương chứ? Điều này cũng không thực tế chút nào."
"Nhưng nếu dùng găng tay Đạo Thần thì điều này trở nên thực tế rồi."
Tô Ngữ Ninh mỉm cười, nói.
Diệp Thiên Dật: "..."
Nữ nhân này vậy mà lại biết đến găng tay Đạo Thần sao?
Được rồi, vậy thì hắn giải thích cũng bằng không.
"Tô cô nương vậy mà lại biết đến găng tay Đạo Thần sao?"
Diệp Thiên Dật ngạc nhiên hỏi.
Đến hắn cũng không biết quá rõ về găng tay Đạo Thần.
"Găng tay Đạo Thần là của một người bạn cũ của một vị trưởng bối của tiểu nữ, đó là Đạo Thần tiền bối, khả năng của nó vô cùng mạnh, mà Đạo Thần tiền bối cũng vì có chiếc găng tay Đạo Thần này mới như hổ mọc thêm cánh, luận về khả năng ăn cắp thì không ai có thể sánh kịp, nhưng nhiều năm về trước, găng tay Đạo Thần của Đạo Thần tiền bối đã bị trộm mất, đến tận bây giờ vẫn chưa có chút tin tức gì, Đạo Thần tiền bối chưa hề tìm thấy vị cường giả có thể trộm được găng tay Đạo Thần ngay cả khi đôi găng đó đang nằm trong tay ông ấy."
Diệp Thiên Dật: "..."
Mẹ kiếp!
Găng tay Đạo Thần này không phải là bị thương nhân Kim Tệ trộm mất hay sao?
"Chỉ là không ngờ được thứ này vậy mà lại xuất hiện trong tay ngươi."
Diệp Thiên Dật xoa đầu mũi.
"Là ta vô tình có được nó."
Tô Ngữ Ninh cười rất dễ thương.
"Tiểu nữ không trách cứ gì đâu, Diệp công tử đừng vì chuyện này mà lo lắng, chỉ cần không phải Diệp công tử tự mình để lộ, tiểu nữ cũng tuyệt đối không nói ra cho người khác biết, bao gồm cả Đạo Thần tiền bối."
"Vậy thì xin đa tạ Tô cô nương."
Diệp Thiên Dật uống một ngụm rượu, hiếu kỳ hỏi: "Tại sao Tô cô nương lại làm như vậy?"
"Chẳng lẽ trong lòng Diệp công tử không hiểu sao?"
Tô Ngữ Ninh khóe miệng khẽ cười và nhìn Diệp Thiên Dật.
Sau đó Tô Ngữ Ninh nói: "Hàn Thuỷ Ninh Tức Đan là một loại Cửu giai đan dược đỉnh cấp mà trên đại lục này cơ bản không ai biết luyện chế, vì nó mà tiểu nữ đã huy động toàn bộ Tô gia bảo, trong hơn 20 năm đều không thu được chút thành quả nào, mà Diệp công tử lại lấy ra Hàn Thuỷ Ninh Tức Đan để cứu ta một mạng, ơn cứu mạng này ta vẫn chưa báo đáp."
Diệp Thiên Dật: "..."
Hắn biết Hàn Thuỷ Ninh Tức Đan là một loại đan dược rất lợi hại, nhưng ở đây cơ bản đã thất truyền rồi, là vì Diệp Thiên Dật không nghĩ đến mà thôi!
Tô gia còn không tìm được Hàn Thuỷ Ninh Tức Đan, vậy thì cơ bản có thể chứng minh trên đại lục này nó thực sự đã hoàn toàn không còn xuất hiện nữa rồi.
"Dẫu sao ta cũng là một y sĩ, y đức là tố chất cơ bản của một y sĩ, nếu đã may mắn có được bản lĩnh này và Hàn Thuỷ Ninh Tức Đan, vậy thì tại sao lại không sử dụng nó chứ?"
Diệp Thiên Dật nhấp một ngụm rượu và nói.
"Diệp công tử nói đúng vậy, nhưng không cần bất kỳ sự báo đáp nào đã lấy ra Cửu giai đan dược thì tiểu nữ không thể hiểu nổi, ít nhất cũng cần báo đáp chứ? Cho dù chỉ là Cửu giai đan dược bình thường, nhưng giá trị của nó cũng không gì sánh bằng được, có thể thay nó bằng rất nhiều thứ khác, vậy tại sao Diệp công tử không cần chứ?"
Đây là điều mà Tô Ngữ Ninh không thể hiểu được, đến tận bây giờ cũng vẫn không hiểu.
"Ta nhận được thứ đó rồi."
"Chẳng lẽ Diệp công tử nói đó là áo yếm của tiểu nữ hay sao?"
Tô Ngữ Ninh cười một cách đáng yêu.
Một bên khác, có một vài người đang theo dõi Tô Ngữ Ninh và Diệp Thiên Dật, nhìn thấy bọn họ dường như nói chuyện với nhau rất vui, từng người một đều tỏ ra khó hiểu.
Dựa vào cái gì chứ?
"Không! Lúc đó có người truy sát ta, nếu không nhờ đoàn xe của Tô cô nương thì ta đã gặp chuyện lớn rồi, vì vậy chúng ta cũng xem như bù lại cho nhau."
Tô Ngữ Ninh sớm đã nghĩ đến điều này, nhưng trong những trường hợp bình thường, theo tính nết của các võ giả trên đại lục này thì bọn họ sẽ không làm như vậy.
Trừ khi phẩm chất của người này thực sự phải vô cùng tốt, vì vốn dĩ hắn căn bản không phải trả cái giá nào cả, nhưng hắn vẫn phải trả giá.
"Nhưng dù có nói thế nào, ơn cứu mạng của ngươi, ta suốt đời không quên! Diệp công tử có từng nghĩ đến sẽ gia nhập Ngũ Nguyệt thương hội hay không? Tiểu nữ có thể cho Diệp công tử một vị trí dưới một người trên vạn người."
Diệp Thiên Dật: "..."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cười.
"Tô hội trưởng, chỉ đơn thuần là do ta đã cứu ngươi, nhưng khi ta ngồi lên vị trí đó lại không có được bản lĩnh đó, lâu dần Tô hội trường sẽ cảm thấy khá phản cảm, vẫn là thôi vậy."
Tô Ngữ Ninh cười.
"Ta vẫn thích Diệp công tử gọi ta là Tô cô nương cơ."
"Vẫn là thôi đi, Tô hội trưởng thân phận cao quý, ta không dám!"
Diệp Thiên Dật cười.