Hơn nữa Diệp Thiên Dật suy nghĩ một chút.
Ẩn giấu tu vi, vậy có thể tìm một người cảnh giới cao hơn đúng hay không? Vì sao lại tìm một người bình thường như thế chứ?
Vậy chính là bởi vì không quen.
"Ngươi có thể bảo vệ mạng sống cho ta?"
Lô Minh Vĩ ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật.
Ánh mắt của hắn dao động.
"Cho dù là Thẩm Xuân Thu và Thạch Dần Thành, bản trưởng lão để ngươi ở Vạn Độc tông cũng có thể bảo vệ mạng sống cho ngươi, ngươi muốn đi, bản trưởng lão cũng có cách để đưa ngươi đi một cách an toàn, ít nhất ở tông môn, chúng ta cùng cấp với nhau."
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
Lô Minh Vĩ do dự hết lần này đến lần khác, hắn biết cái nào tốt hơn!
"Hơn nữa ngươi phải biết rằng, bản trưởng lão đã biết đại khái mục đích của ngươi, vậy ngươi sẽ không thể thành công, mà một khi ngươi thất bại, vì giữ bí mật, ngươi nhất định cũng sẽ bị diệt khẩu, hoặc là nói cho dù ngươi làm được rồi, ngươi cho rằng ngươi có thể sống sao? Tin tưởng bọn họ hay tin tưởng bản trưởng lão, ta nghĩ trong lòng ngươi chắc chắn có dự định."
Thật ra hắn làm sao không biết chứ? Chỉ là đánh cược một ván thôi.
Nhưng cược bọn họ hay là cược Diệp Thiên Dật... ...
Quả thật sự lựa chọn này rất dễ chọn!
Diệp Thiên Dật, tu vi không cao bằng hắn, còn là người cùng tuổi, cảm giác là an toàn hơn, mà lão đầu kia, vừa nhìn đã thấy nguy hiểm hơn, đến trưởng lão đồng môn cũng muốn giết, ngươi nói xem người nào nguy hiểm hơn chứ?
Hơn nữa, viên đan dược cửu giai đơn thuần này, giá trị của nó thì không cần nói cũng biết, huống chi còn có cái khác.
"Ta chọn ngươi."
Lô Minh Vĩ nhìn Diệp Thiên Dật nói.
"Hành động sáng suốt."
Khoé miệng Diệp Thiên Dật hơi cong lên.
"Hi vọng Diệp trưởng lão đừng để ta thất vọng."
"Đan dược cửu giai đều đưa ngươi rồi ngươi còn chưa tin sao?"
"Ta tin! Đã lựa chọn rồi thì ta sẽ tin!"
Sau đó Lô Minh Vĩ nói: "Là nhị trưởng lão Thẩm Xuân Thu của Vạn Độc tông."
Diệp Thiên Dật cũng không ngạc nhiên.
"Ngươi không ngạc nhiên sao?"
Diệp Thiên Dật nói; "Có gì phải kinh ngạc chứ? Trong lòng ta biết rõ, chỉ có điều muốn xác định thêm một chút mà thôi."
"Vậy ta cần phải làm gì?"
Lô Minh Vĩ hỏi.
Thật ra trong lòng Diệp Thiên Dật rất bội phục người này.
Hắn là một loại người chơi liều không sợ chết.
Rõ ràng biết rằng nếu giúp hắn sẽ đắc tội với Thẩm Xuân Thu, nhưng hắn vẫn dám.
Rõ ràng biết rằng sau khi giúp đỡ Thẩm Xuân Thu, sau khi chuyện thành công hắn có thể bị diệt khẩu, nhưng hắn vẫn nguyện ý thử.
Hắn có một tư tưởng muốn trở nên mạnh mẽ hơn.
Người như vậy, nếu cho hắn cơ hội, thì có thể thành đại sự.
Mặc dù nói hắn phản bội Thẩm Xuân Thu, không hoàn thành lời hứa của mình, thất tín bội nghĩa, nhưng không câbf chính nghĩa, hắn cũng chỉ cần sống sót thôi.
"Ngươi chỉ cần phối hợp với ta diễn một màn, sau đó nói ra sự thật ở trước mặt tất cả mọi người là được, yên tâm, ta bảo đảm ngươi sẽ được an toàn."
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Ta tin tưởng ngươi!"
Lô Minh Vĩ nhìn Diệp Thiên Dật nói.
Sau đó bóng dáng hai người kéo ra mấy chục mét.
Người bên ngoài cũng không nhìn ra manh mối gì.
Trước khi chiến đấu nói chuyện một chút không có vấn đề gì.
Sau đó khí thế trên người của hai người bọn họ đồng thời bạo phát ra.
Toàn bộ đều là tu vi Thánh Quân cảnh thập giai.
"Diệp trưởng lão cẩn thận!"
Sau đó tay phải của Lô Minh Vĩ hóa thành móng vuốt của chim ưng, phóng tới Diệp Thiên Dật.
Chân phải của Diệp Thiên Dật vừa dùng lực, dưới chân mặt đất đột nhiên sụp đổ, hắn cũng xông về phía Lô Minh Vĩ.
Bùm - - -
Sức mạnh của hai người va chạm vào nhau, sức mạnh trong nháy mắt đó đã làm nổ tung toàn bộ mặt đất xung quanh.
Xem ra đúng là rất lợi hại, nhưng so với những cảnh giới cao hơn kia đúng là kém xa về phương diện thị giác.
"Cửu Long Phần Thiên!"
Ngâm - - -
Vài tiếng kêu của rồng truyền đến, Diệp Thiên Dật phóng thích ra chín con rồng lửa, bộc phát ra sức mạnh rung động lòng người xông về phía Lô Minh Vĩ.
"Vẫn là Thập tứ trưởng lão lợi hại, phẩm cấp của võ kỹ này không thấp."
"Không thấp nhưng cũng không phải đặc biệt cao, nhưng loại võ kỹ này nói chung là vượt qua phẩm cấp của chính nó, xem ra Thập tứ trưởng lão cũng rất muốn chứng minh bản thân trước mặt tất cả mọi người."
Mọi người nghị luận ầm ĩ.
Thẩm Xuân Thu và Thạch Dần Thành còn không nhìn ra điều gì, dù sao ngay từ đầu Lô Minh Vĩ có đánh có trả với hắn thậm chí rơi vào thế yếu cũng không có vấn đề gì, chỉ cần một đòn bất ngờ thì trực tiếp khiến Diệp Thiên Dật toi mạng chỉ với một đòn là được rồi.
Hai người đang chiến đấu, đánh qua đánh lại, nhưng vẫn là Diệp Thiên Dật chiếm ưu thế lớn hơn.
"Chắc là sắp được rồi."
Thẩm Xuân Thu nhìn thế cuộc, bây giờ Lô Minh Vĩ này cần phải tìm cơ hội.
Quả thật đúng là đúng vậy, một chiêu Vạn Thế Thiên Lôi Kiếp của Diệp Thiên Dật, Lô Minh Vĩ kia cũng là một chiêu với sức mạnh rất lớn, lôi và hỏa đều đang tụ lực, có thể thấy được một chiêu này là chiêu cuối cùng của bọn họ rồi, người nào thắng thì sẽ thắng!
"Thập tứ trưởng lão này thật lợi hại, hắn đã phóng thích ra ba loại thuộc tính hỏa, lôi và không gian! Hắn vậy mà là ba thuộc tính!"
"Ba thuộc tính, trong đó còn bao hàm thuộc tính không gian, quả thật lợi hại, chỉ là lão phu vẫn thật sự không hiểu lắm, nếu như vậy chứng minh thiên phú của hắn đúng là rất mạnh, tại sao tu vi lại thấp như thế chứ?"
"Chẳng lẽ là đến từ đại lục Cửu Châu?"
Tất cả mọi người bọn họ có thể nghĩ tới chính là khả năng này, người đến từ đại lục Cửu Châu.
Nhưng trong mắt bọn hắn người đến từ đại lục Cửu Châu cũng không có gì đặc biệt, chỉ là thiên phú không tệ mà thôi.
"Một chiêu này đã có thể quyết định thắng thua, xem ra vẫn là sức mạnh của Thập tứ trưởng lão nghiền ép hơn."
"Quả thật là nghiền ép, nhưng cũng nhờ vào phẩm cấp võ kỹ!"
Ánh mắt của bọn hắn nhìn sang.
Hai sức mạnh được phóng thích ra hoàn toàn, hai người cùng phóng tới đối phương.
Thế nhưng vào ngay lúc này, cho dù bọn họ không cảm giác được uy thế bên trong, nhưng về phương diện thị giác, bọn họ cũng có thể nhìn ra được, sức mạnh của Lô Minh Vĩ chớp mắt được tăng lên hơn mười lần!
Khóe miệng của Thẩm Xuân Thu và Thạch Dần Thành lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
"Cái gì!?"
Rất nhiều người nhịn không được đều đứng lên!
"Không hay rồi! Xảy ra chuyện rồi!"
Tô Ngữ Ninh cũng đứng lên.
"Thiên Đạo cảnh, ít nhất là uy thế của Thiên Đạo cảnh bát giai, hắn vẫn luôn ẩn giấu tu vi, là vì một đòn này? Một đòn của Thánh Quân cảnh đột nhiên biến thành một đòn của Thiên Đạo cảnh cao giai, một đòn này, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ gì."
Tô Ngữ Ninh nhíu chặt mày nhìn cảnh tượng đó!
"Không được! Người kia cứ luôn ẩn núp, mục đích của hắn chính là muốn giết Diệp trưởng lão!"
Trong lòng Tề Hướng Dương cũng ngạc nhiên.
Nhưng bọn họ ai cũng không kịp ngăn cản kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Thiên Dật bị luồng sức mạnh đáng sợ kia nuốt chửng!
"Xong rồi!"
Tất cả mọi người nhìn tình cảnh này!
Hạng Tứ Quý người ngây người.
Chết rồi chết rồi!
Mặc dù hắn cũng muốn để Diệp Thiên Dật chết, nhưng tạm thời bây giờ hắn không muốn, càng không muốn để hắn chết tại chính buổi tiệc sinh nhật của mình, nếu hắn xảy ra chuyện, Tô Ngữ Ninh chắc chắn có thể sẽ không hợp tác với hắn!
"Diệp công tử!"
Tề Mộng Nhã nhịn không được kêu lên một tiếng.
"Nhanh!"
Soạt - - -
Sau đó một đám cao thủ ào ào tiến vào bên trong tiểu thế giới kia.
"Bắt hắn lại!"
Hạng Tứ Quý quát lớn một tiếng.
Vài người trong nháy mắt đã khống chế Lô Minh Vĩ ở đó!
"Lần này, tiểu tử này thật đáng chết."
Thẩm Xuân Thu nhìn bụi bặm trước mắt, trong lòng cười giễu một tiếng.
"Khụ khụ - - - "
Lúc này, tiếng ho khan bên trong truyền ra.
Đôi mắt đẹp của Tô Ngữ Ninh sáng lên.