Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2194: CHƯƠNG 2193: ĐÃ SƠ Ý RỒI

Diệp Thiên Dật thực sự phục người phụ nữ này rồi.

Thân phận của ngươi cao quý và lợi hại như vậy, tại sao cứ suốt ngày vây quanh hắn để làm gì?

Ngươi nói xem, nếu mà ở đại lục Cửu Châu ở bên ngoài, Diệp Thiên Dật lại thích hơn, vì ít nhất dù có như thế nào thì cũng có thể được ở bên nhau, nhưng ở đây, cho dù ngươi có đẹp thì Diệp Thiên Dật cũng không thể làm gì được, vì Diệp Thiên Dật đã định trước phải rời khỏi nơi đây.

Nếu hắn có tình cảm với người ở đây rồi sau đó mới rời đi, không bao giờ quay lại nữa, vậy thì hắn không phải tên đểu thì là cái gì?

Đáng ghét thật.

Khó chịu quá.

Cứ hễ nghĩ đến bản thân bao nhiêu năm không được... ?

Hu hu hu!

Cứ nghĩ đến đây, Diệp Thiên Dật lại thấy tủi thân trong lòng.

Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Trả! Ta chắc chắn sẽ trả, đợi lần sau ta sẽ đặc biệt tìm người mang đến trả cho Tô cô nương, dẫu sao ta cũng phải tìm người giặt thứ này cho sạch xong mới mang trả lại cho Tô cô nương được."

"Chẳng lẽ Diệp công tử lén lút làm gì đó rồi đúng không? Tại sao lại phải cần giặt sạch?"

Tô Ngữ Ninh mỉm cười.

Diệp Thiên Dật: "..."

Ôi trời ơi!

Trong lòng Diệp Thiên Dật không được thoải mái lắm.

Nếu mà là ở bên ngoài, Diệp Thiên Dật sớm đã động thủ rồi.

Cứ phải biến hắn trở thành một tên đểu như vậy sao?

Nữ nhân này cứ liên tiếp quyến rũ hắn.

"Hơn nữa, tiểu nữ hy vọng Diệp công tử tự mình mang tới."

Diệp Thiên Dật: "..."

Nói thật, chiếc áo này đã bị Diệp Thiên Dật vứt đi từ lâu rồi, ai rảnh mà cứ để áo yếm của nữ nhân ở bên trong nhẫn Không gian làm gì, cho nên bây giờ Diệp Thiên Dật mới không đưa cho nàng, hắn nghĩ chắc mấy ngày nữa nàng sẽ quên thôi.

"Được! Được thôi! Lúc đó bản trưởng lão chắc chắn sẽ gửi trả Tô cô nương."

Tô Ngữ Ninh mỉm cười gật đầu.

"Có thể bắt tay được không?"

"Được!"

Sau đó Tô Ngữ Ninh đưa tay ra.

"Lần này Diệp công tử chắc sẽ không dùng găng tay Đạo Thần nữa đúng không?"

Diệp Thiên Dật: "..."

"Không đâu."

Sau đó hai người bắt tay nhau.

Tô Ngữ Ninh còn âm thầm cào vào lòng bàn tay của Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật: "..."

A!

"Vậy Tô hội trường, lần sau chúng ta gặp nhau trên giường."

Diệp Thiên Dật cười đểu, nói.

"Hả? Trên giường?"

Tô Ngữ Ninh chau mày.

"Hả? Ta nói là vết thương, lần sau, nếu Tô cô nương có bị thương thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm ta."

"Ừm, tất nhiên là được."

Tô Ngữ Ninh mỉm cười gật đầu.

"Vậy ta xin cáo từ."

"Tạm biệt tỷ tỷ xinh đẹp."

Tiểu Tử Nhi vẫy tay một cách đáng yêu.

"Người đâu."

Tô Ngữ Ninh thản nhiên nói một câu.

Sau đó, một nam tử xuất hiện đằng sau nàng.

"Tiểu thư."

"Phái người âm thầm bảo vệ Diệp trưởng lão trở về Vạn Độc tông."

"Vâng."

Sau đó, người đó liền biến mất.

"Tiểu thư, hẳn là tiểu thư muốn lôi kéo vị Diệp trưởng lão kia đúng không?"

Nha hoàn cung kính hành lễ, hỏi.

"Đúng, nhưng không dễ lôi kéo được hắn đâu, so với việc lôi kéo hắn, bản tôn hy vọng có thể hiểu về hắn nhiều hơn."

Tô Ngữ Ninh do dự.

Hắn tuyệt đối không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, trên thực tế quả thực là như vậy.

Như việc xảy ra tối nay với Thẩm Xuân Thu vậy, ai cũng có thể nhìn ra Thạch Dần Thành là một trong số những hắc thủ, nhưng hắn thậm chí còn không nhằm vào Thạch Dần Thành, với thủ đoạn này không phải ai cũng nghĩ ra được.

"Nhưng hắn đối với tiểu thư vô lễ như vậy, mở miệng ra toàn là những lời bẩn thỉu..."

Khóe miệng Tô Ngữ Ninh khẽ nhếch lên: "Vậy mới thú vị chứ."

Đám nam nhân đó, người nào gặp nàng mà không cung cung kính kính chứ? Cho dù thân phận của nàng có cao quý đến ức nào, những kẻ yêu thích nàng lúc nào cũng tỏ ra lịch thiệp, ấm áp trước mặt nàng.

Mà hắn thì...

Tô Ngữ Ninh không hiểu tại sao lại có loại cảm giác này, người này đúng là một tên háo sắc, hắn đang rất khó khăn để giả vờ mình là người trung thực.

Thú vị ở chỗ, có những lúc hắn lại không giả vờ nữa, nhưng may là vì những lúc hắn không diễn lại khiến Tô Ngữ Ninh cảm thấy, cái kiểu giả vờ là một quý ông của hắn thực ra không hề giống với những kẻ đạo đức giả kia, thực ra hắn cũng không thực sự giả vờ mình là một quý ông, biểu hiện ra ngoài của hắn chẳng giống một quý ông chút nào.

Dù sao hắn cũng khiến Tô Ngữ Ninh cảm thấy mặc dù có lúc hắn vừa hành lễ vừa xưng hô rất khách sáo, nhưng mấy thứ này đều không quan trọng, hắn cũng không vì giả dối mà thể hiện ra những điều này, đây là điểm khiến Tô Ngữ Ninh vô cùng thoải mái.

"Vạn Độc tông không phải đang muốn thu nhận đệ tử hay sao? Tiểu Nguyệt, ngươi đi gọi tiểu Mộ Dung đến đây, bảo nàng ấy giúp bản tôn một chuyện, đi đến Vạn Độc tông một chuyến, đến làm đệ tử của vị Diệp trưởng lão đó, đến để tìm hiểu về hắn."

"Vâng, tiểu thư."...

Ngoài thành Liễu Châu.

Diệp Thiên Dật đang kéo Tiểu Tử Nhi vội vàng trở về.

Sắc trời đã tối, bên ngoài thường xuyên có yêu ma quấy phá, cho nên, có thể nói trừ những nơi có cảnh giới cao ra, bách tính sẽ không xuất thành vào buổi tối.

"Tiểu Tử Nhi, ăn no chưa?"

Diệp Thiên Dật kéo tay Tiểu Tử Nhi hỏi.

"Dạ, ăn no rồi."

Đúng là một nha đầu đáng yêu.

"Vậy thì tốt, chúng ta về thôi, ngươi nhớ nha, lúc về không được đến chỗ các trưởng lão trộm đồ nữa đâu đấy."

Tiểu Tử Nhi cúi đầu.

"Tiểu Tử Nhi biết rồi."

Nói xong, hắn lấy một đống đan dược từ trong túi nhét vào miệng.

"Ta đưa ngươi mấy thứ này."

Diệp Thiên Dật nói.

"Dạ."

Đúng lúc này, Diệp Thiên Dật chau mày.

"Các vị trốn cũng lâu rồi đúng không? Có thể đi ra rồi."

"Mở trận."

Xoạt-

Nháy mắt một luồng linh lực từ đâu phát ra, sau đó, một trận pháp bao vây quanh Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi.

"Đại ca ca, có người xấu."

Tiểu Tử Nhi kéo vạt áo của Diệp Thiên Dật.

Ánh mắt Diệp Thiên Dật lướt quanh bốn phía.

Có một nhóm người đang mai phục bọn họ.

Đây chắc chắn là một thế lực!

"Có vẻ các vị đợi cũng lâu rồi, quả là vất vả."

Diệp Thiên Dật cười và nói.

Bọn họ đều che mặt, hắn cũng không biết bọn họ là ai.

"Không cần nói nhiều với hắn, trực tiếp động thủ."

Vương Chiến Lãnh hét lên một tiếng.

"Vâng, Tông chủ!"

Diệp Thiên Dật không thể ngờ, hắn lại gặp phải người của Liệt Dương tông ở một nơi xa xôi như thành Trường Thiên.

Trong bóng tối, không cảm nhận được bọn họ đang trốn ở đây, mắt nhìn thấy cảnh tượng này.

"Chẳng lẽ chuyện đó đã bị những kẻ khác biết?"

Hắn cau mày!

Mấy ngày nay hắn dành không ít thời gian để điều tra về Diệp Thiên Dật, trước khi đến hơn chục nghìn môn phái, nói thật, hắn thực ra cũng chưa từng gây thù với ai, hiện nay, hắn bị không ít cường giả bao vây tại đây, bọn họ lại còn sớm đã có mưu tính từ trước, tất nhiên cũng không phải là một thế lực yếu kém.

Tuy nhiên, vậy mà lại không có Bán Thần.

"Không thể như vậy, chuyện này bọn họ đáng nhẽ phải không biết chứ, chắc chắn là có nguyên nhân khác."

Không nghe thấy thì chắc chắn sẽ không ra tay, hắn đang chờ cơ hội tốt để ra tay!

"Quá lơ là rồi."

Diệp Thiên Dật thầm thở dài trong lòng.

Chuyện này đã không còn là chuyện bên ngoài nữa, gặp phải chuyện này, đối với Diệp Thiên Dật mà nói cũng là một đòn trí mạng.

Quả thực hắn quá lơ là.

Hắn cũng phải làm quen với điều này.

Vậy thì giờ đây, tấm thẻ Vô địch đó không thể giữ lại được nữa.

Cũng hết cách, đây là vấn để của bản thân Diệp Thiên Dật, hiện tại chỉ có Thánh Vương cảnh, mà hắn lại đứng ở một nơi vốn dĩ cho dù ngươi là ai cũng không chắc có thể đứng ở một nơi cao như Thánh Vương cảnh, điều này còn khoa trương hơn vị trí mà hắn vừa mới đạt được trước đó!

Cho nên, những nguy hiểm mà Diệp Thiên Dật gặp phải đều khiến hắn không thể nào mà tưởng tượng nổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!