Sát hạch ở địa điểm thí luyện đã bắt đầu!
Tất cả mọi người đều phân tán ra, đi làm những việc trên thực tế là làm culi cho Vạn Độc tông.
Nhưng rất nhiều người bọn họ lại hồn nhiên không biết gì!
Cho dù có người biết mục đích thật sự của sát hạch này là để bày ra phẩm cách của chính mình, bọn họ cũng sẽ không nói ra, nói ra thì không có lợi cho mình, ngược lại khiến người khác chú ý, tăng thêm sự cạnh tranh cho mình?...
Chẳng mấy chốc đã hai mươi lăm ngày trôi qua như vậy rồi.
Diệp Thiên Dật đã luyện chế ra không ít Huyền Thiên Độc Khí. .
"Hô! Cuối cùng cũng sắp xong rồi."
Diệp Thiên Dật thở phào một hơi đứng lên.
"Có những thứ này, chắc cũng được rồi, mặc dù đối phó với Thái Cổ Thần Vương cảnh có hơi khó khăn, nhưng chắc chắn bảo vệ được tính mạng là đủ rồi, có vài Huyền Thiên Độc Khí lợi hại hơn vẫn là không dễ dàng như vậy."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng, thu dọn những đồ kia vào.
"Đoán chừng cũng được rồi, nên ra ngoài rồi."
Sau đó Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.
Két - - -
Diệp Thiên Dật đẩy cánh cửa phòng ra, lần đầu đi vào trong sân.
"Cuối cùng Thập tứ trưởng lão đã ra ngoài rồi."
Người của Vạn Độc tông bên ngoài cũng thấy được Diệp Thiên Dật.
"Thập ngũ trưởng lão, ngươi và Thập tứ trưởng lão đều là những người trẻ tuổi, các ngươi giao lưu trao đổi với nhau nhiều hơn, vừa hay Nhạc Vương phong và Tiên Vương phong của các ngươi đều cùng một chỗ."
Thẩm Thiên Luyện đã trở về nhìn Ly Tiên Nhi ở bên cạnh cách đó không xa.
Ly Tiên Nhi mặc một bộ váy trắng mang mạng che mặt, đoan trang ngồi ở đằng kia gật đầu.
Đôi mắt đẹp của nàng ngược lại là đang chú ý đến Diệp Thiên Dật trong màn ảnh.
Người này, quả thật lúc đó lần đầu tiên nàng gặp hắn đã hơi cảm thấy đặc biệt rồi!
Hắn rất đẹp trai, thậm chí đẹp trai đến mức có chút không hợp thói thường.
Dựa theo cách suy nghĩ nhìn người bình thường, nàng cảm giác người này không tầm thường!
Trên thực tế nàng cũng biết người này không tầm thường, dù sao hắn cũng thành công ứng tuyển chức vị trưởng lão của Vạn Độc tông.
Có điều nàng cũng không quá để ý. ...
"Kình Phu huynh, ngươi được bao nhiêu điểm tích lũy rồi?"
Uông Bác tới gần Vương Kình Phu.
"Haizz, quá ít, gần hai nghìn, Uông huynh thì sao?"
"Uhh."
Uông Bác mỉm cười trong lòng, nói: "Cũng hơn năm nghìn thôi."
"Cái gì?"
Nghe thấy lời của Uông Bác, Vương Kình Phu hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
"Uông huynh, ngươi hoàn thành được nhiệm vụ gì lợi hại sao? Làm sao nhiều điểm tích lũy như vậy?"
Vương Kình Phu hơi không hiểu!
Thời gian gần một tháng này, hắn một lòng một dạ đi làm nhiệm vụ, cũng hình như chưa từng nghe qua, những công việc cực nhọc gì hắn đều làm hết, hắn cho rằng điểm tích lũy của mình cho dù không phải cao nhất nhưng ít ra cũng không tính là đặc biệt ít.
Ngược lại, Uông Bác này, hắn cho rằng cũng không làm bao nhiêu, làm sao điểm tích lũy của hắn nhiều hơn mình nhiều vậy?
Uông Bác cười, nói: "Kình Phu huynh thật sự không biết sao?"
Vương Kình Phu lắc đầu: "Nhờ Uông huynh chỉ giáo."
Sau đó Uông Bác nói: "Những điểm tích lũy này sao, thật ra ta phát hiện ra một nhiệm vụ ẩn giấu, là nhiệm vụ ẩn giấu của thôn trưởng, sau khi hoàn thành trực tiếp đạt được điểm tích lũy cao, nhiệm vụ này ta thấy hình như chỉ một mình ta phát hiện ra."
Mắt của Vương Kình Phu sáng lên.
"Là nhiệm vụ ẩn giấu gì?"
Uông Bác ho khan một tiếng.
"Xin nhờ Uông huynh chỉ giáo!"
"Được thôi, vậy bản thiếu sẽ nói cho ngươi."
Uông Bác dừng một chút, sau đó nói: "Là như vậy, thôn trưởng thật ra ở trong thôn có một tình nhân! Ta vô tình phát hiện ra, ta cũng không biết đây là tình nhân bên ngoài thật hay là để thiết lập nhiệm vụ đặc biệt cho chúng ta nữa, sau đó ta đi tìm để nói việc này với thôn trưởng, ngươi đoán xem thế nào? Hắn bị trúng tim đen rồi, ta không làm gì cả hắn cũng cho ta rất nhiều điểm tích lũy để ta giữ bí mật tuyệt đối cho hắn."
Mắt của Vương Kình Phu sáng lên.
"Còn có thể như thế sao."
Uông Bác gật đầu: "Đúng vậy, ngươi có thể đi thử xem, nhưng ngươi tuyệt đối không được lộ ra."
"Rõ rồi! Vậy ta đi thử xem sao! Đa tạ Uông huynh!"
Uông Bác nhìn theo bóng dáng của Vương Kình Phu, khóe miệng của hắn hơi cong lên!
Hơn năm nghìn điểm tích lũy?
Đương nhiên hắn không có nhiều như vậy!
Thực tế hắn còn không nhiều bằng Vương Kình Phu nữa!
Nhưng hắn biết, điểm tích lũy bao nhiêu cũng không quan trọng, một tháng này hắn chỉ cần biểu hiện ra nhân phẩm của mình là được rồi, đến lúc đó nhất định sẽ tăng thêm điểm cho hắn.
Còn Vương Kình Phu, là võ giả đến từ bên ngoài cùng với hắn, cũng là đối thủ rất lớn của hắn, hắn muốn hạ gục hắn.
Nhân phẩm là nhiệm vụ cuối cùng, nhưng người biết cũng không biết, có người bởi vì tranh giành nhiệm vụ cũng sử dụng hết khả năng của mình, thắng về điểm nhưng thua về nhân phẩm.
Đương nhiên là hắn không để Vương Kình Phu làm chuyện này rồi! Là hắn bịa ra đó.
Đến lúc đó Vương Kình Phu sẽ rơi vào tội danh uy hiếp thôn trưởng, ngươi nói xem, hắn còn có thể được Vạn Độc tông trọng dụng sao?
Đến lúc đó Vương Kình Phu sẽ đến chất vấn hắn, vậy hắn chỉ cần nói một câu có thể đó là nhiệm vụ duy nhất là được rồi, hắn cũng không biết, hắn cũng không phải là cố ý.
"Ha, cuối cùng ngươi nhiều nhất cũng chỉ có thể làm một đệ tử nội môn thôi."
Uông Bác lạnh lùng cười.
Vương Kình Phu này có bản lĩnh làm đệ tử trưởng lão, dù sao cũng là người đến từ đại lục Cửu Châu, nhưng nếu hắn làm chuyện này, thì hắn bỏ đi rồi!
Đến lúc đó Uông Bác hắn là một người đến từ đại lục Cửu Châu duy nhất được trọng dụng.
Về phần những người ưu tú khác so sánh với Uông Bác hắn, Uông Bác không để ý đến!
Đoán chừng cũng không có nhiều.
Vương Kình Phu ngân nga một bài hát đi về phía thôn trưởng.
Tâm trạng của hắn rất tốt, nếu hoàn thành nhiệm vụ này, điểm tích lũy của hắn chắc chắn là đứng đầu, đến lúc đó chính là trình độ của đệ tử trưởng lão.
Ngay lúc này, sự chú ý của Vương Kình Phu đột nhiên bị thu hút bởi một tờ giấy ở trên cửa.
"Ừm? Nơi này trước đây chẳng phải nói là bỏ trống sao? Không có người sao? Ta nhớ trước đây nơi này cũng không có tờ giấy này mà."
Vương Kình Phu gãi đầu một cái.
Trên tờ giấy viết gọn gàng ba chữ "điểm nhiệm vụ".
Có mấy người từ bên trong đi ra.
"Huynh đệ, bên trong có chuyện gì vậy?"
Vương Kình Phu tò mò hỏi một câu.
"Không biết, trước kia không có mở, đột nhiên mở ra, nhất là mấy ngày sau cùng, cảm giác chắc là một nhiệm vụ để đạt được nhiều điểm, sau khi đi vào phải trả lời một câu hỏi, nhưng mấy người chúng ta đều trả lời sai rồi, cũng sẽ không thể tiếp tục tiến vào trong."
Nói xong bọn họ liền đi ra.
Vương Kình Phu cũng không nhất thời vội vàng, cũng đẩy cửa ra đi vào.
Có một nhắc nhở.
"Không được tiến vào bất kỳ một căn phòng nào, nếu không trực tiếp sẽ bị trục xuất khỏi tông môn, sau khi trả lời chính xác câu hỏi thì có thể vào".
Đây chắc không phải là nhiệm vụ, chắc chắn là nhắc nhở.
Phía trên có một câu hỏi.
"Xin hỏi, đánh con gái thì phải dùng vũ khí gì?"
Vương Kình Phu sửng sốt một chút.
Đánh con gái phải dùng vũ khí gì?
Tại sao có thể có câu hỏi không hợp thói thường như thế.
Nhưng câu hỏi này rất đơn giản.
Vì sao những người kia đều trả lời không được chứ?
Không phải là nắm đấm sao?
Sau đó Vương Kình Phu cầm bút viết lên tờ giấy kia hai chữ nắm đấm.
Soạt - - -
Sau đó, cánh cửa căn nhà trước mặt hắn mở ra.
Trả lời chính xác.
"Câu hỏi đơn giản biết bao, tại sao những người kia không trả lời được chứ?"
Vương Kình Phu cũng không nghĩ nhiều sau đó bước vào phòng.