Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2207: CHƯƠNG 2206: BỊ LỪA RỒI

Uông Bác hào hứng vội vàng đi tới bên ngoài sân của thôn trưởng.

"Không ngờ được trên đời còn có chuyện trùng hợp như thế, cũng là ly kỳ."

Trong lòng Uông Bác trầm ngâm.

Hắn biết cuối cùng vẫn là nhìn sắc mặt của Vạn Độc tông để quyết định cấp bậc đệ tử, nhưng điểm tích lũy trong tay ngươi càng nhiều đương nhiên cũng là càng tốt rồi.

Mà chuyện này rõ ràng không thể nào là chuyện có trong thực tế được, đương nhiên cũng chỉ là ở trong tiểu thôn này, nội dung của nhiệm vụ ẩn giấu.

Cốc cốc côc - - -

Uông Bác gõ cửa phòng của thôn trưởng.

"Vào đi."

Giọng nói của thôn trưởng từ bên trong truyền ra, sau đó Uông Bác đẩy cửa ra đi vào.

"Thì ra là Uông thiếu hiệp, Uông thiếu hiệp có chuyện gì sao?"

Thôn trưởng rót cho Uông Bác một chén trà mỉm cười hỏi.

"Đương nhiên cũng là vì nhiệm vụ mà đến."

Uông Bác nói.

"Nhiệm vụ sao, ngươi không phải đã làm mấy cái rồi sao? Bản thôn trưởng đều biết ngươi, cũng không có những nhiệm vụ khác."

Thôn trưởng ngồi xuống thản nhiên nói.

Uông Bác hắng giọng, sau đó nói: "Thật ra ta biết một bí mật của thôn trưởng."

"Ồ?"

Lông mày thôn trưởng nhíu lại.

"Là bí mật gì? Nói ta nghe coi."

Sau đó Uông Bác nhỏ giọng ghé sát bên tai thôn trưởng nói một câu: "Thật ra ta biết thôn trưởng ngoại trừ thôn trưởng phu nhân, thì bên ngoài còn có một tình nhân."

Lúc hắn nói xong, thôn trưởng ngây ngẩn cả người.

"Ngươi có ý gì chứ?"

Hàng lông mày già nua của thôn trưởng nhíu lại nhìn Uông Bác hỏi.

"Cũng không có ý gì."

Uông Bác cười.

"Ai nói với ngươi?"

Thôn trưởng lại hỏi một câu.

"Chính là một người bạn, một người bạn vừa mới quen biết ở chỗ này của thôn trưởng."

Uông Bác nghĩ tiện thể còn có thể khiến cho thiện cảm của thôn trưởng đối với

Vương Kình Phu kia thấp đi một chút.

Nhưng hắn ta không thể hiểu được nếu đặt lời nói này vào vị trí của thôn trưởng.

Điều duy nhất mà thôn trưởng có thể hiểu rõ chính là, người này đang uy hiếp hắn, đồng thời hắn cũng không quan tâm thủ đoạn uy hiếp, thậm chí ngay cả lý do cũng lười chẳng muốn bịa đặt ra.

Trước đó cũng không có ai nói qua điều này.

Nhưng, thôn trưởng thật sự có một tình nhân! Người tình nhân này thực tế là một nha hoàn của nhà họ Thẩm, nhưng thuộc dạng nha hoàn có chức vị rất cao, trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp.

Đây chính là một bí mật, một bí mật không có người thứ ba biết được, hắn không hiểu, dựa vào đâu mà có người biết chứ!

Chẳng lẽ là nàng tiết lộ ra ngoài?

Điều này tuyệt không có khả năng!

"Ngươi muốn như thế nào?"

Sau đó thôn trưởng hỏi một câu.

"Ồ, cũng không có gì, chính là ít nhất ta cũng phải có thể có được một vài thứ gì đó chứ? Bằng không mà nói, ây dza, ta cũng không chắc nhỡ đâu ngủ một giấc dậy sẽ mê sảng mà nói hết ra, nếu nhỡ đâu trong lúc mê sảng nói ra sự thật gì đó..."

Uông Bác uy hiếp nói.

Trong mắt Uông Bác, điều này cũng không có gì, đây là một nhiệm vụ ẩn giấu đã thành công mà chỉ ở đây mới có!

Ánh mắt thôn trưởng ngưng tụ.

"Ầm!"

Sau đó hắn tức giận đánh một chưởng xuống mặt bàn.

Uông Bác đứng ở đó giật nảy mình.

Tình huống gì đây?

Vương Kình Phu cũng đã trải qua tình huống như vậy sao?

"Bản thôn trưởng cũng không biết ngươi từ đâu nghe được những lời nói vô căn cứ này, nếu như ngươi còn bịa đặt đồn nhảm, cẩn thận bản thôn trưởng không khách sáo với ngươi."

Thôn trưởng chỉ Uông Bác tức giận nói.

Uông Bác sửng sốt một chút.

Có điều rất nhanh hắn đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

Suy nghĩ một chút đây cũng là sự quật cường cuối cùng mà thôn trưởng không nguyện ý thừa nhận, cũng rất bình thường.

"Thôn trưởng bớt giận! Vãn bối không có ý đó!"

Uông Bác cúi đầu hành lễ một cái, sau đó nói: "Nếu thôn trưởng không có chuyện này đương nhiên cũng sẽ không cần lo lắng điều gì, đó là do vãn bối tin vào những lời đồn đại kia, ta nghĩ bất kỳ người nào khác bên ngoài nghe được cũng cũng sẽ không tin đâu, vậy vãn bối cáo từ."

Ý của câu nói này rất rõ ràng, nếu ngươi đã không sợ, vậy những người bên ngoài đều biết thì ngươi cũng đâu sợ đâu, quả thật hắn chính là đang uy hiếp thôn trưởng rằng người bên ngoài đều sẽ biết hết.

Thôn trưởng tức giận đến mức hít thở liên tục.

Hắn lại bị một đệ tử tham gia sát hạch dùng phương thức như vậy để uy hiếp!

Nhưng mấu chốt là, hắn thật sự có việc này!

Thế nhưng, hắn không muốn thỏa hiệp, hắn cũng không nguyện ý thỏa hiệp!

Bởi vì thôn trưởng biết rõ, hắn không có nói cho bất cứ ai, cô gái kia cũng không dám nói cho bất cứ ai! Tuyệt đối không dám! Vậy làm sao mà hắn biết được? Bất luận làm sao mà biết được, hắn cũng muốn liều mạng với người trẻ tuổi trước mắt này!

Nếu thật sự thỏa hiệp, vậy mới thật sự là bị nắm điểm yếu rồi!

"Thật là vô lễ! Cút ra ngoài!"

Thôn trưởng chỉ vào cửa gào thét một tiếng.

Uông Bác: ???

Cái gì?

Thái độ của hắn vậy mà không đột nhiên diu đi? Ngược lại là càng thêm phẫn nộ và cứng rắn?

Điều này không nên chứ.

Uông Bác hơi không hiểu.

Chẳng lẽ muốn sau khi mình rời đi, khoảnh khắc bước ra khỏi cửa hắn mới chịu thua sao?

"Được! Nếu thôn trưởng đã không thèm để ý, vậy vãn bối cũng không cần để ý nữa."

Uông Bác nói xong ôm quyền sau đó bước ra khỏi cửa phòng.

Bên trong phòng, thôn trưởng không ngừng thở hổn hển, xem ra vô cùng tức giận.

Còn Uông Bác cố ý đi rất chậm, chính là đang đợi thôn trưởng giữ hắn lại.

Nhưng lại không có.

"Cút!"

Thôn trưởng chỉ ngoài cửa lại gào lên giận dữ.

Uông Bác chau mày, sau đó hắn hoàn toàn rời khỏi sân của thôn trưởng.

Mãi cho đến lúc này, hắn vẫn không nghe được thôn trưởng giữ hắn lại.

"Tại sao có thể như vậy?"

Uông Bác chau mày.

"Chẳng lẽ lại đây là nhiệm vụ ẩn giấu duy nhất? Hay là nói, bởi vì Vương Kình Phu đã làm chuyện này, lúc ta lại đến làm, thôn trưởng kia thực sự chịu không nỗi sự uy hiếp, giận tím mặt rồi?"

Uông Bác không hiểu.

Khả năng này không cao.

Nếu là nhiệm vụ ẩn giấu, tại sao lại là như thế chứ?

Thật sự là kì lạ.

Hắn phải đi hỏi Vương Kình Phu để biết chi tiết.

Còn phía thôn trưởng phải vịn vào bàn thật không dễ dàng gì mới ngồi xuống được, mới lắng lại cơn tức giận của mình.

Không được!

Hắn không thể để người này ở lại Vạn Độc tông được.

Bằng không mà nói cuối cùng sẽ là một tai hoạ ngầm!

Hắn cũng chỉ là một người không có địa vị gì ở nhà họ Thẩm, một người tương đối bình thường, cho dù hắn loan truyền ra ngoài, người khác thậm chí cũng không biết hắn là ai, hơn nữa hắn truyền ra ngoài cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Nhất định phải làm cho hắn cút đi.

Sau đó thôn trưởng lấy ra một thứ tương tự như cái la bàn.

"Tông chủ!"

Trong la bàn truyền đến giọng nói của Thẩm Thiên Luyện.

"Có chuyện gì không?"

Thẩm Thiên Luyện hỏi.

"Là như vậy, trong thôn xuất hiện một tiểu bối tính cách cực kỳ đê tiện."

Thôn trưởng nói.

"Ồ? Đê tiện như thế nào?" Thẩm Thiên Luyện hỏi một tiếng.

Sau đó thôn trưởng liền đem chuyện Uông Bác uy hiếp hắn nói cho Thẩm Thiên Luyện.

"Còn có chuyện này sao?"

Thẩm Thiên Luyện và một đám trưởng lão trong đại điện tất cả đều giật mình.

"Đúng vậy! Người này cũng không biết từ đâu nghe được một tin không có thật như thế, có lẽ cũng là suy nghĩ của chính hắn, chuyện này là gì cũng không quan trọng, thật giả thật ra lão già ta cũng cảm thấy cũng không quan trọng, quan trọng là, vậy mà hắn lại có suy nghĩ như vậy rất không hợp thói thường! Tích cách của người này sao mà xấu xa quá."

Tất cả trưởng lão cũng gật đầu: "Đúng vậy, dùng thủ đoạn uy hiếp người khác để đạt được mục đích nào đó, thì vô cùng xấu xa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!