Vương Kình Phu trong mắt những đệ tử kia, hắn thật sự là một người vô cùng trong sáng, một người bình thường.
Ngoại trừ việc hắn đến từ đại lục Cửu Châu, còn có điều gì đáng để chú ý chứ? Yêu Tộc?
Dáng dấp không đẹp trai, thực lực không mạnh, lại không có điểm xuất sắc, thành tích sát hạch cũng đều rất bình thường, thậm chí còn rất thật thà chất phác, càng thật thà chất phác cảm thấy càng dễ bắt nạt.
Cho nên hắn chính là một đệ tử rất bình thường.
Nhưng mà một người như vậy, hắn được Thẩm Thiên Luyện nhắc đến đầu tiên, thậm chí dường như sắp trở thành đệ tử trưởng lão, đám người kia không hiểu.
Xem ra cũng chỉ là bởi vì hắn đến từ đại lục Cửu Châu.
"Biểu hiện của ngươi rất tốt, điểm tích lũy cũng đè bẹp tất cả mọi người, thậm chí nhiều hơn bốn nghìn điểm so với người đứng thứ hai!"
Thẩm Thiên Luyện nhìn Vương Kình Phu nói.
Nguyên nhân, cả đám bọn hắn đều biết, cũng không cần nói, lại càng không cần giải thích, chỉ là những đệ tử khác không hiểu rõ tình hình, chỉ nghe được điều này đã cảm thấy rất kinh ngạc rồi!
Dựa vào cái gì, rốt cuộc hắn đã làm gì mà có thể nhiều hơn bốn nghìn điểm tích lũy chứ? Thậm chí nhiều hơn người xếp thứ hai bốn nghìn điểm.
"Thành tích sát hạch trước đây của ngươi chỉ có thể nói cũng không xem là xuất chúng, dựa theo thành tích sát hạch trước, thậm chí trình độ của ngươi chỉ ở mức trung bình, nhưng dù sao ngươi là người đến từ đại lục Cửu Châu, cảnh giới về không, khi biết được trên thực tế ngươi mới đến đây chưa tới hai tháng cảnh giới có thể lên đến Thiên Tôn cảnh, tông môn cảm thấy ngươi là một đệ tử có khả năng thiên phú cực cao, cộng thêm tính cách của ngươi rất tốt, điểm tích lũy cao, tông môn cho rằng ngươi là đáng được ngồi vào chức vị đệ tử trưởng lão để bồi dưỡng ngươi."
Đám người kia sau khi nghe vậy cũng cảm thấy không có vấn đề gì.
Quả thật không tệ, sát hạch trước hắn bình thường không có gì đặc sắc, nhưng nghĩ kĩ lại, điểm tích lũy lại cao, hơn nữa hắn mới đến đây chưa tới hai tháng đã có Thiên Tôn cảnh, vậy cho thấy khả năng thiên phú của hắn rất cao, thiên phú cao đánh giết yêu thú để tăng lên cảnh giới mới nhanh, về tình về lý đáng để quan sát.
"Đa tạ tông chủ!"
Vương Kình Phu ôm quyền nói.
"Ừm, Thập tứ trưởng lão, ngươi có nguyện ý thu nhận hắn làm đệ tử trưởng lão của ngươi hay không?"
Thẩm Thiên Luyện nhìn về phía Diệp Thiên Dật hỏi.
Thẩm Thiên Luyện cũng không biết Diệp Thiên Dật và Vương Kình Phu có quan hệ gì, Tam trưởng lão Thạch Dần Thành đương nhiên cũng không nói hình như Diệp Thiên Dật xem trọng hắn, Thẩm Thiên Luyện hỏi Diệp Thiên Dật thuần túy là bởi vì hắn biết, những trưởng lão còn lại kia chắc chắn không muốn dẫn dắt hắn.
Bởi vì thật sự những phương diện khác của hắn đều rất bình thường không có gì đặc sắc.
Hơn nữa, cũng bởi vì những điều này, Thẩm Thiên Luyện cũng không cho rằng Vương Kình Phu có thể có tương lai gì!
Hắn cũng không phải là một thiên tài theo đúng nghĩa, bao gồm hắn nói hắn đến đây không tới hai tháng, quả thật trong lòng Thẩm Thiên Luyện bao gồm rất nhiều người cũng không tin.
Thế nhưng ngươi không tin cũng không thể trực tiếp chất vấn hắn? Bởi vì ngươi thật không có cách nào, ngươi chỉ có thể nhìn xem biểu hiện của hắn sau khi được thông qua thôi.
Mà một người như vậy thì giao cho Diệp Thiên Dật, bởi vì Diệp Thiên Dật cũng không phải một cường giả trình độ cao, hắn cũng là một người trẻ tuổi, ngược lại đơn giản mà nói chính là những thứ phiền toái mà những người bọn hắn không quan tâm đến nên ném cho Diệp Thiên Dật là được rồi.
Chỉ nói là đúng lúc Diệp Thiên Dật ở chính giữa, bởi vì nếu như Thẩm Thiên Luyện không giao hắn cho Diệp Thiên Dật, Diệp Thiên Dật chắc chắn cũng sẽ chủ động muốn.
"Được, không có vấn đề."
Diệp Thiên Dật gật đầu nói.
Thẩm Thiên Luyện vui mừng trong lòng.
Rốt cuộc ngươi vẫn còn là một cậu nhóc trẻ tuổi mà thôi.
Ngươi nói xem, giao Vương Kình Phu cho bất kỳ một trưởng lão nào, bọn hắn ai mà không từ chối chứ?
Diệp Thiên Dật rất quan trọng đối với Vạn Độc tông, nhất là còn có phía Tô Ngữ Ninh, nhưng nó cũng giới hạn ở điều này, đối với bản thân Diệp Thiên Dật, quả thật bọn hắn vẫn không phải rất đồng ý, dù sao cảnh giới thấp lại trẻ tuổi.
"Đa tạ tông chủ, đa tạ Thập tứ trưởng lão!"
Vương Kình Phu vui mừng!
Quá sung sướng rồi!
Tới đại lục còn có thể lăn lộn cùng với Tiên Nhân, trời ạ, thật sự sung sướng gấp bội rồi.
"Ừm, đến đây đi."
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Vâng"
Sau đó Vương Kình Phu vội vàng chạy tới đứng phía sau Diệp Thiên Dật.
Ly Tiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật thêm một cái, bởi vì nàng cũng nhìn ra được suy tính trong lòng của những người trong tông môn này, chỉ là có hơi kỳ lạ, Thập tứ trưởng lão tại sao phải đồng ý chứ? Chẳng lẽ hắn nhìn không ra đây thật ra là một phiền toái sao? Phí sức mà lại không có kết quả tốt.
Nhưng nàng cũng chỉ suy nghĩ một chút thôi.
"Vị tiếp theo, Vạn Thiên Vũ."
Thẩm Thiên Luyện nhìn về phía Vạn Thiên Vũ nói một câu.
Vạn Thiên Vũ tiến đến hành lễ một cái.
"Bái kiến tông chủ, các vị trưởng lão."
Vạn Thiên Vũ mới là nhân vật rất lợi hại được công nhận.
Những cái khác hắn không cần làm, hắn chỉ cần ở trước mặt mọi người thể hiện ra tử sắc mãn thiên phú là được rồi!
Bởi vì thậm chí trong mắt những người này, tử sắc mãn thiên phú tương tự với thiên phú cấp bậc trong truyền thuyết, cả Vạn Độc tông cũng không có một đệ tử tử sắc mãn thiên phú nào, vậy hắn được ngưỡng mộ cỡ nào chứ?
"Ừm, tử sắc mãn thiên phú, thiên phú rất cao, các nội dung khác của sát hạch cũng đều là thượng thừa, trước mắt mà nói, ngươi được coi là một đệ tử hàng đầu trong các thế hệ của Vạn Độc tông."
Thẩm Thiên Luyện hài lòng gật đầu, đúng là lời nói xuất phát từ tấm lòng.
"Đa tạ tông chủ tán thưởng!"
Vạn Thiên Vũ ôm quyền nói.
Trong lòng của hắn không có chút rung động nào, bởi vì trong mắt hắn, lời khen ngợi của người này đến cái đánh rắm cũng không bằng, hơn nữa hắn đã nghe qua quá nhiều lời khen ngợi rồi.
"Ừm, ngược lại ngươi cũng không nên quá kiêu ngạo, kiêu ngạo khiến con người lui bước, từ từ tu luyện, chuyện sau này đều không thể nói chính xác được, ai cười đến cuối cùng mới là người cười tốt nhất, không thể buông thả được."
"Đệ tử hiểu rõ!"
Vạn Thiên Vũ hành lễ nói.
"Ừm, bản tông chủ dự định sẽ đích thân bồi dưỡng ngươi, sau này ngươi sẽ đi theo bản tông chủ."
Thẩm Thiên luyện nói.
Có sự so sánh này vậy có thể nhìn ra được, để Diệp Thiên Dật bồi dưỡng Vương Kình Phu rốt cuộc không coi trọng hắn cỡ nào.
Nhưng mà cũng không vấn đề gì, dù sao tất cả mọi người đều là trưởng lão, tông chủ cũng được coi là trưởng lão, chỉ nói là được tông chủ đích thân bồi dưỡng, vậy đúng là ưu tú, cũng không cần suy nghĩ nhiều.
Lúc này Vạn Thiên Vũ ôm quyền nói: "Tông chủ, quả thật trong lòng đệ tử có người chọn rồi, xin tông chủ thành toàn."
"Ồ? Ngươi muốn theo vị nào trưởng lão?"
Vạn Thiên Vũ nhìn về phía Ly Tiên Nhi, sau đó nói với Thẩm Thiên luyện: "Thập ngũ trưởng lão."
"Hửm?"
Woaaaa — —
Phía dưới xôn xao.
"Chắc hắn không phải vì dung mạo xinh đẹp của Thập ngũ trưởng lão mới..."
"Vậy ngoại trừ điều này còn có thể có những điều khác sao? Luận về cảnh giới, kinh nghiệm, địa vị, sự từng trải vvv, dù sao Thập ngũ trưởng lão chỉ là một người trẻ tuổi, không thể nào so sánh với tông chủ, vậy chỉ có dung mạo xinh đẹp thôi."
"..."
Biểu cảm và ánh mắt của Ly Tiên Nhi không có bất kỳ thay đổi nào, ngược lại Diệp Thiên Dật nhìn nàng một cái.
Vạn Thiên Vũ biết lời mình nói ra chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn, sau đó hắn vội vàng nói: "Đệ tử dường như không có chút nghiên cứu nào về phương diện y thuật, đến Vạn Độc tông thật ra chủ yếu chính là vì độc thuật và y thuật, trước đây nhìn thấy Thập ngũ trưởng lão tham gia sát hạch kinh đến mức kinh thiên động địa, nói thật khoảnh khắc đó liền cảm giác thật sự rất lợi hại, ta đã hoàn toàn bị thuyết phục, cho dù có những người khác y thuật mạnh hơn Thập ngũ trưởng lão, đệ tử quả thật cũng sẽ lựa chọn Thập ngũ trưởng lão."
Sau đó Thẩm Thiên Luyện nhìn về phía Ly Tiên Nhi.
"Thập ngũ trưởng lão, ý của ngươi thế nào?"