Trần Mạch cũng không ngờ người này vậy mà thái độ lại lạnh lùng như thế.
Là nguyên nhân gì chứ?
Là bởi vì quen biết với Tử Yên Nhiên, nhưng mà nhìn thấy cảnh này trong lòng của hắn khó chịu hay là nói tính cách của hắn chính là như thế?
Trần Mạch cũng không thể quá xác định.
"Huynh đài, sau này chúng ta đều phải cùng nhau vào Vận Mệnh Chi Tháp chiến đấu, chúng ta làm quen với nhau cũng không phải là chuyện xấu."
Trần Mạch mỉm cười nói.
"Làm quen với nhau rồi thì lúc gặp nguy hiểm có thể anh dũng đứng ra sao? Làm quen với nhau rồi thì có thể yên tâm đem sau lưng của mình giao cho ngươi sao? Không thể đúng không? Cho nên, vậy có gì khác với bất cứ ai ở đây chứ? Nếu không có thì cần gì chứ?"
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Vậy sau khi chúng ta làm quen, trở về cũng có thể trở thành bạn bè, có điều gì cần giúp đỡ thì sẽ giúp đỡ nhau."
"Vậy thì có thể giúp đỡ rồi sao? Ngược lại ta cũng không biết ta có phải là lòng dạ hẹp hòi hay không, có người chỉ là đơn thuần quen biết muốn ta giúp đỡ, ta thật sự chưa chắc sẽ giúp."
Diệp Thiên Dật nhún vai nói.
"Ha ha ha."
Trần Mạch cười, sau đó nói: "Được, bản thiếu cũng hiểu rồi, huynh đài không muốn làm quen với bản thiếu, cũng là do bản thiếu tự mình đa tình, làm phiền rồi."
Nói xong hắn cũng đi khỏi.
"Ha ha ha, vị huynh đài kia xem ra cũng không dễ ở, muốn làm quen với hắn mà hắn không nể mặt."
Trần Mạch cười nói với Tử Yên Nhiên.
Trong lòng Tử Yên Nhiên hồi hộp.
Hắn chắc chắn là tức giận rồi.
"Nhưng ta cảm thấy hắn hằn là quen biết nàng đúng không? Vừa nãy ta thấy hắn nhìn nàng."
Tử Yên Nhiên không nói gì, sau đó liền đi khỏi.
Bên kia, gương mặt Vương Hải Thanh đầy kinh ngạc nhìn Diệp Thiên Dật.
"Huynh đài, vừa rồi ngươi có ý gì vậy? Vì sao còn từ chối sự lấy lòng của Trần Mạch chứ? Hơn nữa vì sao hắn muốn qua lấy lòng ngươi chứ? Ngươi có phải là đại lão ẩn giấu hay không vậy?"
Diệp Thiên Dật cười, nói: "Ngươi cho rằng đó là lấy lòng sao?"
Vương Hải Thanh gãi đầu.
"Ta hiểu rồi."
"Nhưng mà ... ..."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Ít nhất cũng là bạn bè đúng không? Vậy gặp mặt thì có sao, Diệp Thiên Dật hắn sợ gì chứ.
Sau đó Diệp Thiên Dật quay người đi qua.
Tử Yên Nhiên đương nhiên cũng nhìn thấy Diệp Thiên Dật đi tới, nàng đứng dậy nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Đã lâu không gặp."
Diệp Thiên Dật mỉm cười nhìn nàng.
"Ừm, đúng vậy."
Tử Yên Nhiên gật đầu một cái.
Trần Mạch đứng ở đằng kia, mắt nhìn Diệp Thiên Dật.
Quả nhiên!
Bọn hắn quả nhiên là quen biết nhau!
"Làm sao nhìn thấy ta cũng không đến chào hỏi? Không phải là không nhận ra ta chứ?"
Diệp Thiên Dật cười hỏi.
"Không có, không đến mức như vậy, chỉ là cảm thấy cũng không có gì cần thiết."
Tử Yên Nhiên thản nhiên nói.
Diệp Thiên Dật dừng một chút.
"Được, vậy thì không làm phiền nữa."
Diệp Thiên Dật gật đầu một cái sau đó đi khỏi.
Chết tiệt!
Thật là khó chịu!
Diệp Thiên Dật hắn lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy, thật là khó chịu.
Mặc dù nói rằng đã nhiều năm như vậy không gặp, cũng không có bất kỳ liên hệ nào, nàng không phải là vợ của mình, cho dù là bạn gái, quả thật cũng có tư cách tìm bạn trai, thậm chí nói những lời này cũng không thành vấn đề!
Nhưng mà chuyện xảy ra với Diệp Thiên Dật hắn, hắn lại rất khó chịu!
Con mẹ nó!
Thật khó chịu!
Tử Yên Nhiên nhìn theo bóng lưng của Diệp Thiên Dật, trong đôi mắt đẹp của nàng cũng không biết đang suy nghĩ gì.
"Yên Nhiên, quả nhiên nàng biết hắn."
Đôi mắt Trần Mạch ngưng lại nói.
Tử Yên Nhiên, cũng được xưng là Thánh nữ Tử Nặc, cho nên những người thân thiết hơn sẽ gọi nàng là Nặc Nặc.
"Không quen, nói hay không đều như nhau, có gì cần thiết đâu?"
Sau đó Tử Yên Nhiên ngồi xuống nhấp một ngụm trà.
"Nhưng nàng như vậy sẽ khiến ta suy nghĩ nhiều."
Tử Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
"Chàng suy nghĩ nhiều sao? Chàng có gì mà suy nghĩ nhiều chứ? Chẳng lẽ chàng vẫn nghĩ giữa ta và hắn đã từng có chuyện gì sao?"
"Ha ha ha, vậy thì không phải, dù sao nàng vẫn còn thủ cung sa, chứng minh sự trong sạch của nàng, chỉ là sau này cũng đừng nên che giấu chuyện này nữa, quen biết thì quen biết."
"Quen biết không có nghĩa là muốn nói chuyện, dù sao cũng không thân."
Tử Yên Nhiên thản nhiên nói.
"Ha ha ha, cũng đúng, cũng đúng."
Trần Mạch cười ha hả nói.
Không quen sao?
Vậy vừa rồi ánh mắt Tử Yên Nhiên thậm chí nhìn hắn có hơi thất thần, điều này cũng không giống biểu hiện không quen.
Hơn nữa, người này quả thật nhìn đẹp trai đến mức không hợp thói thường, phụ nữ hẳn là không thể chống cự lại được sự đẹp trai của hắn? Ít nhất chắc là xem ra cũng hơi quen đúng chứ?
Không hiểu.
Nhưng mà hắn phải chú ý một chút.
"Các vị, bây giờ chúng ta xuất phát đi tới bình nguyên Nam Phong tụ họp cùng với những đoàn võ giả khác và còn có một vài cường giả của Thiên Lâu nữa, sau đó chúng ta cùng nhau đi tới Vận Mệnh Chi Tháp."
Thiên Hải Tôn Giả nói một câu!
"Được!"
Sau đó bọn hắn cùng nhau bắt đầu hành trình.
Nửa ngày sau, trời đã tối, bọn hắn đi tới một vùng bình nguyên hoàn toàn trống trải.
Trên bình nguyên này, khắp nơi đều là ánh sáng của những bó đuốc, ngược lại là thắp sáng lên trong đêm.
Diệp Thiên Dật đại khái nhìn lướt qua, người thật sự không ít, bọn hắn trên cơ bản là tụ họp lại thành nhóm ở một vài vị trí, đợi tất cả mọi người đến.
Buồn bực.
Diệp Thiên Dật vẫn chưa thoát ra khỏi sự buồn bực về chuyện của Tử Yên Nhiên.
Dù sao chính là khó chịu.
"Ha ha ha, các huynh đệ lại đến rồi, đội ngũ của chúng ta lại lớn mạnh rồi."
"Ở đây cộng lại chắc tầm có bảy, tám vạn người đúng chứ? Để ta nhớ lần trước tiến công chiếm đóng Vận Mệnh Chi Tháp là bao nhiêu người đến?"
"Có mười mấy vạn, nhưng lần này bọn người chúng ta đã đông đủ đoán chừng cũng không ít hơn con số này, nhiệm vụ lần này của chúng ta chính là tiến công chiếm đóng đến tám mươi tầng là được, nếu thật sự không được thì sau khi kết thúc bảy mươi chín tầng thì tầng thứ tám mươi chờ lần sau, cụ thể xem tình trạng lúc đó."
"..."
"Các vị, nếu như không có nguyên nhân gì đặc biệt, chúng ta tạm thời xếp hàng theo đoàn võ giả tương ứng, tất cả mọi người đều là các huynh đệ đến từ đại lục Cửu Châu, tuyệt đối không nên gây ra xung đột gì, đừng làm ảnh hưởng tới hòa khí."
Thiên Hải Tôn Giả nói với gần nghìn người bên phía Diệp Thiên Dật.
"Thiên Hải Tôn Giả yên tâm, tất cả mọi người đều đến từ đại lục Cửu, gặp nhau nơi đất khách quê người nên có một tình cảm đặc biệt, hơn nữa lai lịch của mọi người cũng đều không bình thường, cũng đều là võ giả có tố chất chất lượng cao , bình thường sẽ không xảy ra tình huống này đâu."
Thiên Hải Tôn Giả gật đầu một cái.
"Vậy các vị đợi một lát, còn rất nhiều người đều đang trên đường tới đây."
Diệp Thiên Dật ngồi ở đó hút thuốc.
"Ôi trời, huynh đệ, thuốc ở đâu ra vậy?"
Vương Hải Thanh lại gần nuốt nước miếng một cái.
Diệp Thiên Dật ném cho hắn một bao.
"Giỏi nha, phép tạo hóa?"
Vương Hải Thanh chỉ có thể nghĩ đến nguyên nhân này.
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ngầu quá! Chết tiệt! Pháp tắc này thật sự khiến cho người ta hâm mộ mà."
Vương Hải Thanh cũng đốt một điếu thuốc hít một hơi thích thú.
Ánh mắt Diệp Thiên Dật nhìn Tử Yên Nhiên ngồi cách đó không xa, Trần Mạch bên cạnh đang bóc vỏ quýt cho nàng.
Con mẹ nó!
Khó chịu!
Cho dù trong lòng Diệp Thiên Dật hiểu rõ, nhưng mà sự khó chịu này nhất định phải trút ra mới được!
"Huynh đệ, giúp ta một chút."
Diệp Thiên Dật nói với Vương Hải Thanh.