Diệp Thiên Dật đứng lên.
"Vậy được, Gia Cát lão nhân, vậy ta cũng đi chuẩn bị một chút."
"Đi đi, đúng rồi, hay là ngươi đưa tiểu tử Bắc Phong kia theo?"
Gia Cát Thanh Thiên đứng lên nhìn Diệp Thiên Dật hỏi.
"Cũng được! Nhưng ngươi yên tâm không?"
"Chết tiệt! Tiểu tử này, ta còn không yên tâm ngươi sao?"
Gia Cát Thanh Thiên bật cười.
"Vậy được, nhưng mà ta cảm thấy ngươi vẫn nên để hắn ở cùng với những người khác của Thiên Lâu thì tốt hơn, dù sao cảnh giới của những người kia tương đối cao."
"Nhưng mà lão phu chính là yên tâm hơn về ngươi."
Gia Cát Thanh Thiên nói.
Diệp Thiên Dật cười gật đầu: "Vậy được, không có vấn đề gì."
"Cố lên, chú ý an toàn!"
"Ừm."
Sau đó Diệp Thiên Dật cũng đi tìm vài người trong đội ngũ nhỏ của mình.
Làm gì cũng phải hai người đúng chứ?
Chủ yếu là để có sự phối hợp với nhau, đừng để bản thân bị thương cũng không có thời gian dưỡng thương, có người, ít nhất có thể vây quanh ở bên cạnh ngươi hộ pháp thay ngươi.
Nếu có Bắc Phong, Diệp Thiên Dật đương nhiên lại đi tìm Vương Hải Thanh kia.
"Chết tiệt đương nhiên nguyện ý rồi, vừa rồi định đi tìm Diệp huynh ngươi đây, thấy ngươi uống rượu nói chuyện phiếm với Thanh Thiên tôn giả nên không tiện đến quấy rầy!"
Vương Hải Thanh cười nói.
"Ngươi sẽ không chê ta cảnh giới không cao chứ?"
"Mẹ kiếp? Ngươi là Thánh Quân cảnh thập giai mà còn không cao sao? Hơn nữa lần này nhất định tăng lên Thiên Đạo cảnh, ta cũng chỉ có Thiên Đạo cảnh mà thôi, nhưng mà Diệp huynh, hai người chúng ta vẫn chưa đủ, vẫn phải tìm thêm mấy người, cho dù mười người cũng không đủ." Vương Hải Thanh nói.
"Còn có thể tìm ai chứ?"
Diệp Thiên Dật vuốt cằm, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người một người.
Ly Tiên Nhi.
Người phụ nữ này, mặc dù hắn không hiểu rõ, nhưng nàng chắc hẳn là một người tương đối đứng đắn, mặc dù cảnh giới không đặc biệt cao, nhưng năng lực của nàng rất xuất chúng.
"Nàng sao? Diệp huynh, không phải ta nói, mặc dù là mỹ nữ, nhưng mà cảnh giới của nàng quả thật không cao, nếu suy nghĩ cho sự sinh tồn của bản thân chúng ta, thật sự chưa chắc là tốt."
Vương Hải Thanh lý trí nói.
"Không sao! Để ta đi mời."
Nói xong Diệp Thiên Dật liền đi qua.
Bên kia quả thật có rất nhiều đàn ông đang vây quanh nàng, xem ra đều muốn mời nàng, nhưng dù thế nào đi nữa thì Diệp Thiên Dật cũng có ưu thế hơn so với bọn hắn.
Vương Hải Thanh lắc đầu.
"Haizz, vẫn là tuổi trẻ."
Diệp Thiên Dật đi tới.
"Cùng nhau thành lập một tiểu đội không?"
Diệp Thiên Dật trực tiếp hỏi một tiếng.
Mấy người bên cạnh nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Huynh đài, đến trước xếp trước đến sau xếp sau, ngươi có hiểu hay không vậy?"
Một người lạnh lùng nói.
"Cút sang một bên, ở đây mua thức ăn hay sao mà phải xếp theo thứ tự trước sau hở? Nếu ngươi mời thành công thì ngươi trực tiếp đưa mỹ nữ đi, người ta đã không đồng ý, ngươi còn ở đây làm gì vậy?"
Diệp Thiên Dật cũng không chút nể nang.
"Ngươi!"
"Ngươi cái gì mà ngươi? Nói không đúng sao?"
Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn về phía Ly Tiên Nhi, hỏi: "Cùng lập đội không?"
Ly Tiên Nhi khẽ gật đầu, cũng không do dự nhiều.
"Được!"
Bởi vì trong mắt của nàng, Diệp Thiên Dật chắc chắn là có bản lĩnh, về phần có bao nhiêu, nàng không xác định được! Ít nhất cùng một tông môn mà, cũng phải giữ thể diện tình nghĩa của tông môn.
Sau đó Diệp Thiên Dật liền đưa nàng đi khỏi.
"Mẹ kiếp! Cái quái gì vậy!"
Bọn hắn nhìn Diệp Thiên Dật, trong lòng sớm đã khó chịu rồi.
"Chết tiệt!"
Vương Hải Thanh không ngờ được hắn thật sự gọi mỹ nữ này đến.
Ôi trời, đây chính là ưu thế của có gương mặt đẹp trai sao?
Nhìn ở khoảng cách gần một chút, chết tiệt, thật sự tuyệt vời!
Ngoại trừ không nhìn thấy dung mạo nàng dưới khăn che mặt, tất cả những thứ khác, bất luận là cái gì, cũng đều tuyệt!
Người phụ nữ này, thậm chí hắn có một cảm giác, so với thập đại mỹ nữ của Chúng Thần Chi Vực những người hắn tương đối tương đối quen thuộc như Y Nhân Tuyết, Diệp Lạc Lạc mà nói, cảm giác cũng không cực phẩm bằng nàng.
Chết tiệt!
Đôi môi đỏ mọng hiện ra mờ mờ ảo ảo, tuyệt!
Được thôi!
Cho dù thực lực của nàng không đủ, có một mỹ nữ như thế trở thành một thành viên trong đội ngũ bọn hắn, hắn dường như cũng cảm thấy vui sướng.
"Ha ha ha, xin chào mỹ nữ, ta là Vương Hải Thanh!"
Vương Hải Thanh cười đưa tay ra.
Ly Tiên Nhi khẽ gật đầu.
Vương Hải Thanh thu tay về.
Quen rồi.
"Diệp huynh, còn có ai không?"
Sau đó hắn hỏi Diệp Thiên Dật, chuyển chủ đề.
"Trước mắt còn có một người, đến rồi."
Bắc Phong trên đường chạy chầm chậm tới.
"Sư huynh."
Hắn xem ra hơi ngượng ngùng, nhất là một mỹ nữ cực phẩm đứng bên cạnh như vậy.
"Ừm!"
"Đây không phải là đệ tử của Thanh Thiên tôn giả sao? À đúng rồi, ngươi cũng vậy."
Vương Hải Thanh cảm thấy không có gì.
"Không được, bốn người chúng ta, không có một người cảnh giới vượt qua Thiên Đạo cảnh, dường như không đủ mạnh, ta cho rằng ít nhất có một người trên Thiên Đạo cảnh mới được."
Diệp Thiên Dật nói: "Đúng vậy, Thiên Đạo cảnh trở lên, ngươi có quen biết ai không?"
Vương Hải Thanh lắc đầu.
"Vậy thì được rồi, như vậy ít nhất có thể tương đối tin tưởng đem sau lưng của mình giao cho đối phương, nếu có một người chưa quen biết đến thì có hay không cũng không khác nhau bao nhiêu."
Bắc Phong liên tục gật đầu, sau đó nhìn người sư huynh này, với một ánh mắt sùng bái.
Mặc dù hắn không quen biết Diệp Thiên Dật, nhưng mà hắn thường nghe sư phụ của mình nhắc qua mình có người đệ tử khốn nạn, tên trộm tài giỏi vvv.
Hôm nay vừa gặp, nhất là vừa rồi hắn đánh Trần Mạch, sắc mặt không đổi khi đối mặt với Bá Vương tôn giả, thật sự bội phục.
"Diệp huynh quen vị cô nương này sao?"
Vương Hải Thanh hỏi.
Diệp Thiên Dật nhìn về phía Ly Tiên Nhi, sau đó nói một câu: "Rất quen thuộc, đã ngủ cùng nhau."
"Cái gì?"
Ly Tiên Nhi cau mày.
"Ta nói là..."
Diệp Thiên Dật quay đầu nhìn về phía Bắc Phong, đưa tay ra: "Hoa quả."
"À... vâng, sư huynh." (Note: hoa quả và đã ngủ trong tiếng trung có phát âm hơi tương tự nhau nên đoạn này anh Diệp cố tình chơi chữ như vậy ạ. )
Bắc Phong đưa cho Diệp Thiên Dật một trái.
"Dọa ta hết hồn."
Vương Hải Thanh vỗ ngực.
"Các vị."
Lúc này, Bắc Minh tôn giả nói một câu, mọi người nhao nhao nhìn về phía hắn.
"Sắp tới giờ rồi, các vị tổ chức tiểu đội của mình, chúng ta đi tới Vận Mệnh Chi Tháp!"
"Vâng!"
Sau đó đại quân hùng dũng cùng tiền về một hướng.
Rất nhanh, bọn hắn đi tới một sơn cốc tối đen như mực, xuyên qua sơn cốc này, trước mặt là một cánh cửa cực lớn lóe ra ánh sáng màu xanh, tương tự với cửa truyền tống của không gian.
"Tiến lên!"
Sau đó bọn hắn lần lượt tiến vào trong.
Vận Mệnh Chi Tháp ở một nơi, nhưng toàn bộ đại lục, có mấy nơi như vậy để cho những người khắp năm sông bốn biển tiến vào Vận Mệnh Chi Tháp.
Soạt — —
Diệp Thiên Dật bước vào trong đó, trong nháy mắt xuất hiện ở một nơi khác.
Xung quanh là một mảng tối đen, giống như ở trong dãy núi, xung quanh có mấy ngọn núi rất lớn, trên hư không, mây đen dày đặc, Lôi Đình Sơn quấn quanh, ánh sáng của tia chớp bất ngờ soi sáng xung xung quanh, khiến cho người ta nhìn thấy vô cùng đáng sợ.
Ở phía chính diện có một tòa tháp, tòa tháp này cực lớn, cao vút trong mây, trực tiếp xuyên qua mây đen ở phía trên, ở phía cao hơn nữa, xuyên thấu qua mây đen dường như thấy được có rất nhiều lôi đình hội tụ ở đỉnh tháp.
Đây là một nơi rất u ám, rất kì diệu lại rất uy nghiêm.
"Các vị, sau khi tiến vào chúng ta trực tiếp đến tầng thứ bảy mươi lăm, sau đó thuận theo tầng bảy lăm tiến vào tầng bảy sáu, các vị chuẩn bị chiến đấu."
Sau đó bọn hắn tiến vào trong Vận Mệnh Chi Tháp.