Diệp Thiên Dật bên này biểu hiện rất xuất sắc, nhưng mà hỗn chiến như thế này thì có ai sẽ chú ý tới hắn chứ?
Diệp Thiên Dật cũng không cần người khác chú ý tới hắn.
"Được."
Ba người Ly Tiên Nhi bọn họ vụt đến bên cạnh Diệp Thiên Dật.
"Được! Ta đi thăng cấp."
Sau đó Diệp Thiên Dật trở về vị trí vừa rồi, khí thế phóng ra ngoài, bắt đầu thăng cấp Thiên Đạo cảnh.
Thiên Đạo cảnh và Thánh Quân cảnh là nhất thiên nhất địa, thậm chí Diệp Thiên Dật cảm giác mình thăng cấpThiên Đạo cảnh liền có một cảm giác vô địch quen thuộc.
Mặc dù có hơi khoa trương, nhưng mà vũ khí này khiến cho Diệp Thiên Dật tự tin hơn nhiều.
Yêu tâm Huyền Thiên Thánh khí, Diệp Thiên Dật cũng sử dụng qua, nhưng ở trong mắt Diệp Thiên Dật, đây tuyệt đối là sự chênh lệch nhất thiên nhất địa.
Khí thế của Diệp Thiên Dật đang kéo lên không ngừng, cũng có yêu thú đến công kích Diệp Thiên Dật, nhưng ba người bọn họ quả thật hộ pháp rất tốt cho Diệp Thiên Dật.
Rất nhanh, cảnh giới của Diệp Thiên Dật đã đạt tới Thiên Đạo cảnh nhất giai.
"Chiến đấu thôi."
Cuộc hỗn chiến kéo dài mười mấy tiếng, thiệt hại của Nhân tộc đương nhiên không sánh bằng những quái vật này.
Cuối cùng quy mô của cuộc hỗn chiến này đã nhỏ hơn rất nhiều, những người bị thương cuối cùng cũng có cơ hội nghỉ xả hơi rồi.
Diệp Thiên Dật cũng cảm giác được rõ ràng được điểm đáng sợ của Vận Mệnh Chi Tháp.
Đúng vậy, cho tới bây giờ, bởi vì số lượng lớn quái vật đã giảm bớt, hơn nữa cộng thêm có nhiều người vẫn còn sống sót nên mới có có thể cơ hội để nghỉ xả hơi như vậy.
Oàng — —
Vào lúc mọi người hiểu lầm là có thể nghỉ xả hơi, đột nhiên, vài ngọn núi lửa cực lớn xung quanh đồng loạt phun ra khói mù dày đặc, xông thẳng đến chân trời!
Ngâm — —
Một tiếng gầm lớn của rồng làm rung động lòng người.
"Rồng?"
Nghe thấy âm thanh này, tất cả mọi người vừa mới hơi thả lỏng một chút lần nữa nhấc lên.
"Trước đây đánh lâu như vậy cũng chưa từng có quái vật Thái Cổ Thần Vương cảnh xuất hiện, bây giờ những quái vật này chỉ còn lại mấy vạn con mà thôi, suy nghĩ một chút cũng nên có Thái Cổ Thần Vương cảnh ẩn hiện rồi."
"Không sao! Chắc không đến mức nói đạt đến cấp bậc Bán Thần, còn chúng ta có mười vị Thái Cổ Thần Vương cảnh và một vị Bán Thần, cũng không đến mức nói là sợ nó."
"Nhưng nếu là rồng thì sao?"
Ánh mắt mọi người nhìn về phía hư không.
Ở trên một ngọn núi lửa lớn nhất, bọn hắn nhìn thấy hai móng vuốt to lớn bò ra theo khói mù trên mép miệng núi lửa, sau đó là một đôi cánh cực lớn màu đỏ, tiếp sau ba cái đầu ló ra.
"Đây là... Thương Long Thú ba đầu."
"Những người cảnh giới thấp mau chóng lui ra phía sau, cẩn thận bị thương."
"Thương Long Thú ba đầu Thái Cổ Thần Vương cảnh, có thực lực để đánh một trận với Bán Thần!"
Ngâm — —
Ngay lúc này, một ngọn núi lửa khác cũng truyền tới động tĩnh, một tiếng kêu dài, theo một cột liệt diễm cao chót vót vươn lên trời, một con quái vật toàn thân màu đỏ phóng về phía chân trời, vỗ đôi cánh khổng lồ trong không trung.
"Kim Ô Hoàng ba đầu."
Nhìn thấy con yêu thú kia, đồng tử của mọi người co rụt lại!
Lại là một con chỉ có Thái Cổ Thần Vương cảnh, nhưng là quái vật mạnh mẽ có thể đánh được với Bán Thần!
Loại quái vật này, cho dù là Thái Cổ Thần Vương cảnh nhất giai cũng có thể đánh một trận với Bán Thần của Nhân tộc!
Bởi vì bọn hắn có được huyết mạch mạnh mẽ của rồng hoặc phượng, sự tồn tại của cấp bậc này là cực mạnh, đối mặt với sự tồn tại này, bọn hắn quả thật thà đối mặt với hai con quái vật khác có cảnh giới như vậy.
Sức chiến đấu quá mạnh, năng lực tổng hợp của lực phòng ngự và những thứ khác đều đạt trình độ cao nhất.
"Lại thêm một con!"
Lại là bên trong một ngọn núi lửa, một con thú lớn tương tự như thằn lằn, thân dài hơn trăm mét bò ra.
"Đây là... Viêm Hỏa Cự Tích."
Đồng tử mọi người co rụt lại!
Mặc dù Viêm Hỏa Cự Tích không bằng Kim Ô Hoàng ba đầu và Thương Long Thú ba đầu, nhưng tuyệt đối cũng là sự tồn tại vô cùng bá đạo trong hệ Hỏa, có sức tàn phá và lực phòng ngự cực mạnh!
Lực phòng ngự của nó khiến cho người khác đau đầu.
"Nhanh! Toàn bộ hiệu lệnh rút quân! Những người cảnh giới không đạt đến Thần Minh cảnh có thể lùi bao xa thì lùi xa bấy nhiêu, kéo xa chiến tuyến."
Bắc Minh tôn giả hét lớn một tiếng.
Sau đó mọi người nhao nhao rút lui về phía sau, để cho những người vẫn đang chiến đấu với quái vật đuổi theo bọn nó.
"Các vị! Lên thôi! Lão phu đi đối phó với Thương Long Thú ba đầu, cho dù không cách nào diệt trừ nó, một người ngăn chặn nó lại cũng không thành vấn đề!"
Bắc Minh tôn giả nói xong, đạp lên hư không xông thẳng tới Thương Long Thú ba đầu.
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ bạo phát ra, hai người va chạm nhau, trực tiếp đụng nát ngọn núi lửa kia.
"Chúng ta cũng lên thôi!"
Vèo vèo vèo — —
Mười vị Thái Cổ Thần Vương chia năm người một đội, xông tới Kim Ô Hoàng ba đầu và con Viêm Hỏa Cự Tích kia.
"Tầng bảy mươi sáu này có ba con quái vật mạnh mẽ Thái Cổ Thần Vương cảnh, vậy tầng tám mươi chẳng phải sẽ có Bán Thần sao?"
Diệp Thiên Dật nhìn cảnh tượng này thầm kinh hãi.
Hoặc là có rất nhiều Bán Thần, hoặc là Thái Cổ Thần Vương cảnh.
Mặc kệ đi.
Mục tiêu hiện tại là những quái vật trước mắt này.
Thời gian từ từ trôi qua, những Thái Cổ Thần Vương cảnh và một số Thần Minh cảnh gia nhập vào chiến trường kéo chiến trường ra rất xa, ít nhất rất khó để cho những con quái vật mạnh mẽ kia tuỳ ý có thể giết chết võ giả trong chớp mắt và gây tổn hại đến Diệp Thiên Dật bọn hắn.
"Sắp được rồi!"
Tất cả võ giả nghỉ ngơi tại chỗ, khôi phục tình trạng vết thương, khôi phục thể lực và linh lực, nhìn cuộc đại chiến khoa trương ở phía xa kia.
"Các vị tiền bối hẳn là không sao chứ."
"Chắc là không sao, cho dù huyết mạch của những con quái vật kia không yếu, nhưng dù sao cảnh giới còn đó, số lượng cũng chỉ có ba con, chỉ nói là rất khó giết mà thôi, giống vậy, có mười vị Thái Cổ Thần Vương cảnh và một vị Bán Thần ở đây, những quái vật kia cũng rất khó để giết cường giả chúng ta."
Vương Hải Thanh nhìn Diệp Thiên Dật.
"Diệp huynh ngươi không tu dưỡng mà đang nghĩ gì vậy?"
Diệp Thiên Dật đang nghĩ gì?
Hắn đang suy nghĩ một việc có thể làm cho những người này đều sợ chết khiếp.
Hắn muốn đi đoạt quái!
Đương nhiên cũng không phải đơn thuần là để đoạt quái, bọn hắn đánh mấy con quái vật cũng thật sự rất tốn sức, Diệp Thiên Dật có cách để không phải tốn sức như vậy.
Cũng là để cho bọn hắn tiết kiệm thể lực một chút hoặc có thể nói là không nguy hiểm như vậy.
Đương nhiên rồi, cũng là để có thể đạt được kinh nghiệm của quái vật Thái Cổ Thần Vương cảnh để tăng lên cảnh giới.
Mà át chủ bài của Diệp Thiên Dật chính là độc!
Mặc dù không nhiều! Nhưng mà tuyệt đối có ảnh hưởng rất lớn đối với việc tăng lên cảnh giới của Diệp Thiên Dật hiện tại.
"Đi giúp một chút."
Diệp Thiên Dật nói.
"Hả? Ngươi làm sao mà giúp? Tiếp cận gần hơn một chút, khí thế của bọn hắn có thể giết chết ngươi, không, căn bản là chưa đến gần được đã phải chết rồi, Diệp huynh ngươi đừng làm."
Ly Tiên Nhi ngược lại đang quan sát Diệp Thiên Dật.
"Không sao, ta đi thử xem."
Diệp Thiên Dật nói xong liền rời đi.
"Gì vậy trời?"
Vương Hải Thanh ngơ ngẩn tại chỗ.
"Bố cục thật sự không giống nhau."
Vương Hải Thanh lắc đầu không biết làm sao.
Nói thật, thật đúng là muốn nhìn xem hắn có thể có dụng ý gì.
Chủ yếu là, trong tình huống bình thường, nếu chiến đấu cấp bậc kia, ngươi căn bản là không cách nào đến gần được, người ta tùy tiện phóng thích một sức mạnh thì ngươi đã chết rồi, ngươi làm sao đi đánh được chứ?
Còn nghĩ đi giúp đỡ?
Có thể giúp đỡ được gì chứ?
Mục tiêu của Diệp Thiên Dật nhắm thẳng về Thương Long Thú ba đầu kia!
Đây là con khó đối phó nhất!
"Tứ Tượng Thần Chi Chú!"
Diệp Thiên Dật trực tiếp dán cho mình một phù triện mạnh mẽ!
Đáng giá.