Trước đó những võ giả còn cảm thấy dường như không giống với những người trước mặt, những binh lính này thậm chí đều không biết bay, kém xa những quái vật đã gặp trước đây, giống như chỉ là binh sĩ đơn thuần mà thôi.
Nếu như vậy, mấy người cảnh giới hơi cao một chút, ngẫu nhiên lấy vài võ kỹ tính phạm vi thì có thể giết chết một đám trong chớp mắt rồi.
Nhưng mà cảnh tượng trước mắt khiến cho bọn hắn kinh ngạc!
Vô địch?
Nhiều võ giả bọn hắn phóng thích ra nhiều võ kỹ tầm xa mạnh mẽ như vậy, biển lửa, lôi đình kinh khủng, cho dù là sự tồn tại chính bọn hắn cũng không dám ngăn cản, sau đó...
Những binh lính không chút tổn hại nào từ bên trong xông ra?
Thật sự không chút tổn hại nào!
"Chuyện gì xảy ra vậy? Đây là chuyện gì?"
"Bọn hắn là vô địch sao? Không phải, đây tuyệt đối không thể là vô địch, dù sao số lượng nhiều như vậy, hơn nữa trên lý luận cũng không tồn tại cái gọi là vô địch."
"Nhanh xông tới, đi xem xem!"
"..."
Vèo — —
Sau đó một đám người nhao nhao nghênh đón.
Phanh — —
Trơ mắt nhìn rất nhiều người dùng sức mạnh vũ khí mạnh mẽ va chạm với những binh sĩ tay cầm đủ loại vũ khí, sau đó không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho bọn hắn.
Có vẻ như cũng có, nhưng mà hiệu quả không lớn.
"Những binh lính này giống như miễn dịch với sự công kích của bất cứ linh lực nào."
Có người phát hiện ra manh mối.
"Đúng! Võ kỹ của chúng ta, bọn hắn miễn dịch với bất kỳ hình thức công kích nào mà chúng ta dùng linh lực để thúc giục, nhưng mà nếu như không sử dụng linh lực, nếu đánh tay không đơn thuần gây ra tổn hại cho bọn hắn, có lẽ là thật!"
"Đậu phộng! Đây chẳng phải là nói, võ kỹ nào của chúng ta cũng không thể dùng sao? Nhiều binh lính như thế, chúng ta phải đánh tới khi nào chứ?"
"Bất luận đánh tới khi nào, cũng không đến nỗi nói là dừng lại? Lên đi các huynh đệ."
"..."
Trong chốc lát, cuộc chiến bắt đầu.
Chỉ là điều khác với trước đây chính là, ngươi không nhìn thấy cảm nhận về hình ảnh võ kỹ cực mạnh gì nữa, bởi vì bọn chúng miễn dịch, sử dụng linh lực của những võ giả nhiều nhất chính là để tăng tốc độ của mình! Dùng những thuộc tính như Phong thuộc tính, không gian để đạt được mục đích bảo toàn cho mình!
"Chết tiệt! Sự công kích của những binh lính này vậy mà có thể bất chấp linh lực phòng ngự!"
Một võ giả bị một kiếm đâm trúng ngực, nhịn không được hoảng sợ một phen.
Cũng may nhờ cảnh giới của hắn không coi là đặc biệt thấp, thể phách đủ mạnh, không xuyên thủng cơ thể của hắn.
"Xem ra bất luận linh lực hình thức nào đối bọn hắn mà nói cũng đều vô hiệu."
Linh lực vô hiệu...
Diệp Thiên Dật cau mày.
Những tiểu quái này không sao, nhưng ba người to lớn kia thì sao?
Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn về tình huống phía xa.
"Không ổn! Bọn hắn miễn dịch với sự công kích linh lực của chúng ta!"
Bắc Minh tôn giả hét to một tiếng.
"Phát hiện ra rồi! Lần này làm sao bây giờ? Xảy ra chuyện rồi!"
Trong lòng bọn họ cảm thấy ớn lạnh.
Miễn dịch linh lực, ba Bán Thần, trong tình huống bình thường, một mình Bán Thần ngươi có thể sử dụng sức mạnh để đánh một nghìn Bán Thần không thể sử dụng linh lực!
Một Bán Thần không thể sử dụng linh lực, đó chính là một chiếc xe hơi không có dầu, một chiếc xe đua không có dầu, làm sao ngươi có thể thi đấu cùng với chiếc xe đua không có dầu chứ?
Vâng!!
Cường độ thể phách của ngươi đúng là Bán Thần!
Thế nhưng không có sự gia trì của linh lực, sức mạnh của ngươi rơi vào trên người Bán Thần căn bản là không cách nào gây ra tổn thương thực chất được! Trừ phi hắn đứng ở đó để cho ngươi đánh.
Ngươi cũng không thể đá chọi đá với hắn được, nhưng mà hắn có thể tùy tiện gây ra sát thương chí mạng cho ngươi.
Càng đừng nói đến chỉ có một vị Bán Thần, những người khác đều là Thái Cổ Thần Vương cảnh.
Sau khi bọn hắn phát hiện ra tất cả điều này, trong đầu mỗi người chỉ có một suy nghĩ...
Chết chắc rồi!
Tất cả mọi người hôm nay đều phải chết ở chỗ này!
Một người cũng không thể sống sót!
Trong tay ngươi có nhiều linh khí bất kì hình thức nào, linh khí đủ loại hiệu quả đều không thể có hiệu quả với nó, có thể làm sao chứ? Bởi vì tất cả linh khí, trận pháp đều có sự can thiệp của linh lực!
Đơn giản mà nói, ngoại trừ công kích vật lý ra, bọn hắn là vô địch!
Mà công kích vật lý, làm sao có thể gây ra tổn thương cho bọn hắn chứ?
"Phù ——"
Một Thái Cổ Thần Vương cảnh trực tiếp bị một kiếm đâm xuyên qua ngực, bay ra ngoài.
Một bên khác, lại là một Thái Cổ Thần Vương cảnh bị chém một đao vào cánh tay.
Bọn hắn cũng không có cách nào.
Sức mạnh phóng thích ra đều vô hiệu, rõ ràng một cú đánh này ngươi có thể phòng ngự để liều mạng với hắn, nhưng mà trừ đi sự gia trì của linh lực, thì cái gì cũng không còn.
Điều duy nhất ngươi có thể làm chính là dùng linh lực gia tăng tốc độ của mình để tránh né!
Thế nhưng, ngươi tránh né được, vậy những võ giả cảnh giới thấp khác thì sao?
Bọn hắn làm sao bây giờ?
Căn bản là không có cách để ngăn cản bọn hắn, đều phải chết, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Khi võ giả ở dưới thấy cảnh này, bọn hắn hoàn toàn tuyệt vọng.
"Chạy mau! Đánh không lại!"
Cũng không biết ai hô lên một tiếng, rất nhiều võ giả trực tiếp phân tán né ra bốn phía, cũng không đi giết những binh lính ở phía dưới này, bọn hắn trốn ra xa, thậm chí đều không nhìn thấy người nào trốn ở đâu.
Suy nghĩ quả thật rất đơn giản, chết chắc rồi! Những Thái Cổ Thần Vương cảnh kia cũng khó bảo vệ nỗi mình, chớ nói chi là bảo vệ cho bọn hắn, bọn hắn không có năng lực giết chết ba người này! Cho dù bọn hắn bảo vệ, cũng chỉ là bảo vệ cho chính mình mà thôi!
Nơi này không biết rộng bao nhiêu, chỉ hi vọng nó rất rộng, ít nhất trốn ở phía xa, có thể kéo dài hơi tàn một chút?
Sau khi một không khí tuyệt vọng, lùi bước lan tràn ra, quả thật đã hoàn toàn không thể đánh được nữa.
Ban đầu ngươi có thể sẽ không lùi bước, ngươi muốn đánh tiếp, thế nhưng ngươi phát hiện người xung quanh càng ngày càng ít, ngươi nghĩ đến, cho dù ngươi có tiếp tục kiên trì, kết quả cũng chỉ là bị càng nhiều quái vật vây đánh hơn thôi, ngươi phải chết, ngược lại những người lùi bước bọn hắn lại có thể tiếp tục kéo dài hơi tàn, cho nên, ngươi sẽ chạy hay là không đây?
Chỉ sợ không có mấy người sẽ ở lại đây.
Bây giờ chính là một tình huống như vậy!
Chạy, có lẽ có cơ hội trở lại tầng bảy chín, sau đó rời khỏi Vận Mệnh Chi Tháp.
Bởi vì ngươi cũng có thể nghĩ được, những người tu vi cao hơn, bọn hắn dựa vào cái gì sẽ quan tâm ngươi chứ?
Chỉ có ngươi tự quan tâm ngươi thôi.
"Chết tiệt! Xong đời rồi!"
Vương Hải Thanh cau mày nhìn đám võ giả chạy phân tán bốn phía.
"Chúng ta cũng chạy thôi."
Vương Hải Thanh nói.
"Có lẽ có cách."
Bắc Phong cầm kiếm trong tay tự lẩm bẩm một tiếng.
Ly Tiên Nhi đứng ở đó do dự phút chốc, nàng lại một lần nữa xông tới.
Không phải là để thể hiện, nàng đang thử rất nhiều phương pháp, tính toán xem có thể có một phương pháp nào đó hữu dụng hay không.
Trận pháp, nàng đang phóng thích.
Độc nàng cũng đang dùng.
Nhưng mà xem ra không có bất kỳ tác dụng gì.
"Thương Sinh Chi Đồng!"
Diệp Thiên Dật đứng ở đằng kia phóng thích Thương Sinh Chi Đồng, thử xem có thể nhìn thấy nhược điểm của bọn hắn hay không.
Diệp Thiên Dật cho rằng, chỉ là tầng tám mươi mà thôi, cũng không đến mức nói đạt đến trình độ vô địch này chứ?
Quả nhiên, Diệp Thiên Dật phát hiện ra rồi.
"Những con này cũng không phải miễn dịch với bất cứ linh lực hình thức nào, mà là sức mạnh được tạo thành bởi linh lực bình thường không cách nào gây ra tổn thương cho bọn nó, nếu khi một loại linh lực vượt qua phạm vi bình thường này, vậy có thể gây ra tổn thương thực chất cho bọn hắn."
Trên người những người khác có lẽ không có thứ này, dù sao ở đây không phải đại lục Cửu Châu, nhưng mà trên người Diệp Thiên Dật có! Hơn nữa không chỉ một loại!